Biển có bao giờ lặng
Bình chọn: 622
Bình chọn: 622
Tôi xoay người sang trái, đối diện với khoảng trống giữa ba hòn đá lớn. Biển mênh mông và ồn ào quá. Tôi quơ đại một hòn sỏi bẹt rồi vận lực búng nó về phía biển. Viên sỏi xoay tít trong không trung, chạm vào mặt nước rồi bật cao lên ngay, phóng thêm một quãng xa đến vài trượng rồi chìm luôn, không nảy lên được lần nào nữa.
- Cậu vẫn không giỏi trò lia sỏi!
Naomi xuất hiện trước mặt tôi, hơi đột ngột. Naomi trông không hề có ý muốn chế giễu tôi. Ráng trời vàng sậm phía sau Naomi. Chiều đã xuống từ lúc nào mà tôi không hay.
Tôi ừ hữ cho qua vì sự thật rành rành ra đó thì chối sao được. May mà tôi thấy Naomi cầm một thứ gì đó trên tay nên kiếm cớ đánh trống lảng luôn:
- Naomi mang gì cho mình à? Sao phải bọc cầu kì thế?
Naomi lặng im, rồi từ từ ngồi xuống trước mặt tôi, lưng tựa vào tảng đá Mitsuo. Naomi đưa cho tôi cái bọc vải đang cầm và nói chậm:
- Kiếm pháp nhà Miyazaki đấy!
- Sao? – Tôi không kìm được cơn ngạc nhiên.
- Đúng là nó đấy! Nhưng thiếu mất hai thế cuối cùng!
Tôi vẫn chưa hết kinh ngạc. Naomi không hiểu sao lại cúi đầu rồi nhìn ra phía biển. Tóc Naomi xõa dài, bay bay che kín cả mặt.
Nhưng tôi không còn tâm trí nào nào nữa, đầu óc tôi căng lên vì kiếm phổ nhà Miyzaki nên vội xin lỗi Naomi rồi nhao ra khỏi mấy tảng đá, giở ngay lần vải bọc. Càng đọc tôi càng kinh hãi, không thể tin vật quan trọng thế này lại rơi vào tay chúng tôi.
- Còn năm tuần trăng nữa. Cậu không cần vội. Mình cũng đã đọc rồi. – Giọng Naomi không hiểu sao nghe hơi lạ lùng.
Tôi ừ một tiếng lấy lệ vì hiển nhiên là Naomi đã đọc rồi. Ba chúng tôi thì thứ quí hơn kiếm pháp nhà Miyazaki cũng chia được cho nhau ý chứ.
Naomi lại lên tiếng:
- Mình hơi đoán được thế thứ hai mươi sáu Katsumi ạ!
Giọng Naomi lần này trầm đến mức tôi buộc phải ngẩng lên nhìn. Naomi cũng đang nhìn tôi, vẻ thương hại. Naomi nói:
- Cậu trẻ con quá!
Tôi phì cười:
- Cậu biết mình rồi. Mình không kìm lòng được với những vật thế này đâu. Mấy lần còn suýt mất mạng vì ham truy lùng chúng ý chứ!
Naomi lắc lắc đầu và cũng cười. Nụ cười buồn bã lạ lùng. Có khi còn buồn hơn cả nụ cười của Kiyomi.
Tôi hơi bậm miệng vì dù thích nhìn Naomi yên lặng lắm nhưng ủ dột thế này thì tôi không chịu được.
Tôi cố lên tiếng hỏi, một câu mà nói xong tôi thấy vô ý quá dù là với Naomi đi nữa:
- Mitsuo đưa cho cậu à?
Naomi mất một lúc mới gật đầu, không nói gì.
Đột ngột, Naomi đề nghị, giọng nhẹ bẫng:
- Katsumi, có lúc nào cậu lại muốn nằm trên bờ của đảo như ngày chúng ta còn bé không?
Tôi ngớ cả người trước câu hỏi này nên vuột miệng ngay là có chứ.
Naomi liền tiến đến, nắm lấy tay tôi - mặc kệ vẻ bàng hoàng của tôi - lôi tôi ra phía biển. Và Naomi nằm xuống, duỗi dài và dang rộng tay.
Naomi cười nắc nẻ, chắc vì tôi trông sửng sốt quá đỗi.
- Nằm xuống cạnh tớ đi! Katsumi! Ngại gì?
Tôi vẫn đứng ì một chỗ.
- Này, đừng để mình kéo xuống nhé! Tận hưởng đảo Đông của chúng ta đi!
Tôi hoàn toàn không hiểu điều gì xảy ra với Naomi, trưởng nữ của nhà Oita, đại diện cho ánh thái dương nữa.
Tôi quay người nhìn về nhà Matsuo, phía lầu năm cao ngất của nhà Matsuo, rồi lầu bầu trách Naomi:
- Naomi sao vậy? Chẳng ra thể thống gì cả! Bọn nhóc Ryu và Torvald trên kia cười cho bây giờ!
Naomi phì một tiếng rồi dằn dỗi trả lời tôi:
- Kệ bọn chúng! Mà trời tối thế này kia mà!
Tôi vẫn không dám quay lại, chẳng thể ngờ mình lại rơi vào hoàn cảnh khó xử thế này. "Tối nữa thì mấy tên nhóc con vẫn có cách nhìn được, không thì có người khác nhìn được. Còn có cả hệ thống giám sát đảo cơ mà?! Không nhìn được thì đảo khác xâm nhập lúc nào không biết à!" Tôi bực lắm nhưng thấy im miệng là khôn ngoan hơn cả.
- Katsumi!
Naomi đằng sau bỗng gọi to tên tôi làm tôi suýt nữa thì nhảy dựng lên nhưng cô bạn cũ vẫn không buông tha mà còn đe dọa:
- Cậu không chịu nằm xuống là mình la to nữa!
Lần này thì tôi sợ thật, lầu bầu chê trách Naomi một tràng rồi mới gượng nằm cách xa Naomi. Khổ nỗi, cô bạn Naomi tai quái ngay lập tức lăn tới chỗ tôi làm tôi nằm thẳng đuột cứng đơ không dám động đậy, cũng không dám thở mạnh.
- Naomi này, của mình là trận đầu,

Câu đố là: Phụ nữ thật sự muốn gì? Đó là câu đố mà có lẽ đến nhà thông thái nhất thế gian này cũng phải bó tay. Và với Arthur câu đố này quả là một thử thách quá lớn. Nhưng dù sao nó vẫn tốt[…]
Truyện ngắn

Đôi lúc tôi có cảm giác rằng mình là người duy nhất bị lãng quên ấy... Min da trắng bóc, người nhỏ thó, chỉ cao đến ngực tôi. Tóc Min màu nâu mịn, lúc nào cũng buộc gọn gàng thành cái đuôi […]
Truyện ngắn

Ðây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ kh[…]
Truyện ngắn
Audio "Tôi nghe câu chuyện này ở Việt Nam và người ta bảo đó là sự thật. Tôi không biết điều đó có thật hay không; nhưng tôi biết những điều kỳ lạ hơn thế đã xảy ra ở đất nước này." […]
Truyện ngắn
Cuộc sống luôn đổi thay từng ngày từng giờ. Không ai trong chúng ta có thể thay đổi được điều ấy. Nhưng có một điều chúng ta có thể làm được đó là lựa chọn cách sống cho mình. Khi chia tay […]
Tâm Sự

Sẽ có một người yêu em như vậy...
Là anh yêu em nhiều mà chẳng biết làm gì cho em, là anh cần em hơn nghĩa của một tình yêu bình thường khác... Không ai dùng một nụ cười để làm thước đo cho một tình yêu, một hạnh phúc. Cũng[…]
Truyện Blog
Tôi nghĩ, đã đến lúc tôi cho Thảo biết, cậu ấy là cô gái dũng cảm nhất mà tôi từng biết. Dám yêu, cũng dám bỏ. Dù rất đau, nhưng cậu ấy đã chấp nhận để sẹo một lần, còn hơn là phải chịu đựn[…]
Truyện ngắn

Vậy là ngày bố và tôi dự định đi du lịch cùng nhau cũng đã đến. Thay vì vui vẻ sắp xếp hành lý cho chuyến đi, tôi thẫn thờ nhìn không gian trống trải quanh mình. Giờ bố đã đi rồi, chỉ còn lạ[…]
Truyện ngắn