Bên khung cửa sổ
Bình chọn: 414
Bình chọn: 414
- Cậu có tâm hồn lãng mạn quá nhỉ!
- Tớ xem đó là một lời khen!_Tôi đáp.
Chúng tôi cùng cười. Hồi lâu, Trang nói tiếp:
- Có lẽ, mỗi chúng ta ai cũng có những mơ ước, những dự định trong tương lai. Giá mà...ngày mai, ta vẫn sống, để có thể tự mình thực hiện nó.
Không gian trong giây lát trở về trong yên lặng. Những vì sao cô đơn nhấp nháy yếu ớt giữa nền trời. Hơn ai hết, chúng tôi biết cánh cửa tương lai đang nằm sau một vật cản rất lớn: ngày phẫu thuật thay tim. Có lẽ nên hi vọng, có lẽ nên mỉm cười để tìm lại bình yên trong bộn bề lo lắng.
- Hứa với tớ, nếu chỉ một trong hai chúng ta có thể sống, thì hãy giúp người kia thực hiện tâm nguyện của họ. Được không?_Trang nhẹ nhàng, giọng nói đầy tuyệt vọng.
Tôi nhắm mắt, không bao giờ tôi muốn điều đó xảy ra. Nhưng nếu cuộc đời thực sự tàn nhẫn như vậy. Dù không nói, thì Trang vẫn sẽ hiểu, tôi đồng ý.
Trước ngày phẫu thuật hai ngày là ngày Trang tròn mười tám tuổi, lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời con người. Và lần sinh nhật này phải thật hoành tráng để đánh dấu sự trưởng thành của họ. Nhưng sinh nhật của Trang thì khác. Đó là một sinh nhật tổ chức ở căn phòng ngập tràn mùi thuốc sát trùng, không được mặc quần áo đẹp, không có hoa, không có quà và không có những lời chúc mừng như bao sinh nhật mười tám tuổi khác. Chỉ có chiếc bánh kem nho nhỏ, mười tám cây nến đang le lói cháy. Và căn phòng chỉ vẻn vẹn bốn người. Tôi, cậu và hai người mẹ. Biết làm sao khi chúng tôi là dân tỉnh lẻ lên thành phố để điều trị, không có người thân, không có bạn bè. Xung quanh nhìn đâu cũng toàn những con người xa lạ. Có lẽ, chúng tôi nên học cách chấp nhận.
Tôi và cậu ngồi trên giường, cùng nhau hát bài Happy Birthday. Trước khi thổi nến, cậu nhắm nghiền mắt lại, chắp tay ước một điều gì đó. Đến khi cậu mở mắt ra, tôi liền cười hỏi:
- Cậu ước điều gì thế?
Trang không ngần ngại đáp:
- Tớ ước, tớ với cậu phẫu thuật thành công. Tớ ước, một ngày nào đó tớ với cậu được ra viện, cùng nhau sống tiếp những tháng ngày còn lại.
Cậu nói hết câu, tôi liền cảm thấy khóe mi mình ươn ướt. Mẹ tôi và mẹ cậu cũng vội quay mặt đi vì không kìm được nước mắt. Những điều thực sự đơn giản với mọi người nhưng với chúng tôi, đó là cả một ước mơ.
Tôi tặng cậu hộp quà mà tôi nhờ mẹ chuẩn bị giúp. Trong hộp quà là bình sao giấy tôi tự gấp trong những ngày phải nghỉ học vì bệnh tim phát tác trước đây. Người ta hay gấp sếu để cầu may mắn, còn tôi thì gấp sao. Nhưng ý nghĩa tượng trưng vẫn là như vậy. Giờ đây, tôi tặng cậu tất cả may mắn ấy. Có thể, cậu mới là người thực hiện tâm nguyện của tôi.
- Như vậy là ba điều ước rồi, cậu tham lam quá đấy!_Tôi cười nói. Như muốn làm bầu không khí vui trở lại.
Trang liền cười trừ. Mẹ tôi và mẹ cậu cũng mỉm cười.
Đó là một trong những ngày cuối cùng của mùa xuân.
***
Ngày phẫu thuật.
Tôi và Trang được nằm lên hai chiếc giường khác. Hai chiếc giường bắt đầu lăn bánh, bác sĩ đẩy chúng tôi ra khỏi phòng bệnh. Mẹ tôi và mẹ cậu theo sau, ánh mắt ngập tràn lo lắng xen lẫn sợ hãi. Trang quay sang nhìn tôi, nụ cười yếu ớt nhưng tràn đầy hi vọng. Tôi cũng cười. Chúng tôi nắm chặt tay nhau. Nhắm mắt lại, cảm giác như sắp chìm xuống đáy đại dương. Có lẽ thuốc mê đang dần phát huy tác dụng. Dần dần, tôi thiếp đi. 50- 50, sự sống và cái chết. Chúng tôi, thuộc về nửa nào...
Một ngày mùa hạ, tôi tỉnh lại. Những âm thanh buổi chiều ở bệnh viện vẫn quen thuộc như thế. Mẹ mừng rỡ chạy đi gọi bác sĩ. Còn lại một mình, tôi đưa mắt nhìn ra khung cửa sổ. Cành bằng lăng...đã nở hoa. Một chú chim đậu xuống cành cây, chùm hoa màu tím chao nghiêng trong nắng chiều. Tôi quay người nhìn sang chiếc giường bên cạnh. Chăn gối được xếp gọn gàng. Tấm ca trải giường màu trắng lạnh băng. Tôi thấy sợ, màu trắng, luôn là màu của tuyệt vọng.
Bác sĩ kiểm tra cho tôi. Sau đó quay lại nói với mẹ đang lo lắng đứng ở phía sau. Bác sĩ càng nói, nụ cười trên môi mẹ càng tươi hơn. Trước khi bác sĩ rời khỏi phòng, mẹ tôi rối rít cảm ơn. Còn tôi, chẳng còn tâm trí quan tâm nội dung cuộc đối thoại là gì.
- Trang được xuất viện rồi à mẹ?_Tôi hỏi, khi mẹ ngồi xuống mép giường và nắm chặt tay tôi, như sợ tôi biến mất.
Nhìn gương mặt thoáng buồn của mẹ, lòng tôi tràn ngập nỗi bất an. Tôi mong một cái gật đầu, nhưng rồi mẹ chỉ quàng tay ôm lấy tôi. Giọng mẹ nghẹn ngào kể cho tôi nghe. Ca phẫu thuật của Trang không thành công. Cậu...đã mất. Khi bác sĩ báo tin tôi được sống, cũng là lúc, cậu ấy trút hơi thở cuối cùng.
Tôi lặng người đi. Giọt nước mắt...chẳng thể rơi.
***
Hạ đã về thật rồi. Nắng vàng hoe trải dài trên những nẻo đường ngập tràn màu hoa bằng lăng. Tôi xuất viện và đi học trở lại. Tiếp tục đối mặt với kì thi đại học căng thẳng phía trước. Cuối cùng, điều ước của Trang cũng trở thành hiện thực. Chỉ tiếc là, không trọn vẹn như cậu từng ước.
Một chiều cuối hạ. Tôi nhẹ nhàng đặt
Tôi chưa thấy ba có lỗi với ai. Vậy tại sao ông cứ hay xưng tội. Hay là ông có lỗi với mẹ vì chỉ có mẹ là không bao giờ hài lòng với ông? Ba tôi là một người đẹp trai và rất có duyên. Ông c[…]
Truyện ngắn
Một ngày nào đó, rất gần thôi, tôi sẽ ôm cậu ấy thật chặt, với tất cả yêu mến của mình. Như một lời cảm ơn. "Tâm trạng trầm uất của người thuộc cung Cự Giải có khả năng nhấn chìm bạn tro[…]
Truyện ngắn

Nó ngồi vắt vẻo nơi lan can tầng hai, chân thả xuống khoảng không trước mặt. Không sợ ngã. Nó ngước mắt lên nhìn mảng sao trời sáng rực. "Không ngôi sao nào phải ở một mình!" Nó lẩm bẩm và […]
Truyện ngắn

Ngày chông chênh, tối lại chông chênh. Ấy vậy đã thấp thoáng nửa năm, tôi sống bằng đồng lương ít ỏi trong công việc phụ bàn quán nhậu. Chia tay cánh cổng Đại học Công Nghệ Thông Tin, tôi b[…]
Truyện ngắn

Ngay đêm đầu tiên ở căn nhà mới, anh đã hoảng hốt lay chị dậy: Nhà này có ma. Chị thích căn nhà đó ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cảm giác như bị say nắng hay phải lòng một người tình cũ. Sau[…]
Truyện ngắn

Hồi ấy, tôi với Khanh ở cùng tiểu đoàn. Khanh là đại đội trưởng, tôi là trợ lý xe máy. Một đêm trung thu trời đẹp, gió mát, tôi sang chỗ Khanh chơi. Chúng tôi trải chiếu ra sân, ngồi hóng má[…]
Truyện ngắn

Cũng từ sau đêm hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo chị làm người canh chừng đầy nhiệt tình mà chưa từng vặn vẹo, lý do lý tứ thêm một lần nào nữa. Tôi là tên ăn trộm. “Cướp!... Cướp!...” Tôi thả […]
Truyện ngắn

Một ngày đẹp trời nào đó, bạn bỗng muốn kể lại chuyện tình của mình cho mọi người nghe. Bạn có biết sẽ phải kể như thế nào, và phải bắt đầu từ đâu? Andy William, trong bài hát bất hủ "Love[…]
Truyện Blog