
Băng qua cánh đồng
Bình chọn: 329
Bình chọn: 329
Năm tôi 15 tuổi, chị gái tôi đi lấy chồng ở làng bên hay một nơi nào khác khá xa so với ngôi làng của chúng tôi.Tôi đã đi hết cánh đồng chưa ? Tôi không rõ. Biết đâu tôi đã băng qua cánh đồng và tới một vùng đất khác rồi cũng nên ? Tôi đi trên xe đưa dâu, cứ nhìn mãi về phía trước mặt, nhìn mỏi quá, rồi tôi ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy thì trời tối mất rồi, nên tôi chẳng biết được mình đang ở đâu nữa. Đó cũng là lần duy nhất tôi băng qua cánh đồng, sau 18 năm mơ hồ, nhưng vẫn cứ chẳng tới đâu, vẫn cứ mơ hồ mãi.
Cũng vào năm đó, anh trai tôi lấy vợ, anh không đi đâu cả, anh rước chị dâu về sống với chúng tôi trong ngôi làng trên cánh đồng rộng lớn.
Có một ngày khi chị dâu đang vào vườn làm cỏ cho những cây hồng sắp ra hoa.
Tôi hỏi chị :
- Nhà chị ở đâu trong cánh đồng này ?
- Nhà chị không ở cánh đồng này !
- Vẫn còn những cánh đồng khác à chị ?
- Chị nghĩ là thế .
- Vậy ở cánh đồng của chị, khi nhìn về phía đông rồi cả về phía tây chị đã thấy những gì ?
- Chị nhìn thấy mặt trời !
Rốt cuộc cái thứ mà những người ra đi hay trở lại, hay ở một chỗ khác đều chỉ nhìn thấy được thứ duy nhất là mặt trời, không một cái gì khác, không một ngọn núi, một mỏm đá, càng không thấy một bờ biển hay một thành phố lung linh ánh đèn. Nhiều lúc tôi cảm thấy rằng, mình không phải sống trên một quả cầu có lực hút mà sống trên một cái đĩa khổng lồ, cực kỳ khổng lồ và cái đĩa đó treo lở lửng giữa không gian. Khi ta cứ đi mãi, đi mãi cho tới một lúc nào đó sẽ tới bên rìa của cái đĩa. Giả sử như khi đó, chỉ cần hẩy nhẹ chân một cái, đúng lúc một cơn gió đi qua, thì sẽ bị hất văng xuống vực sâu thẳm và mất hút lúc nào không hay.
3.
Sau ngần ấy năm sống trên cuộc đời, mẹ tôi chưa bao giờ nói về chuyện của ba, về chuyến đi của ông, cũng như chưa lần nào nhắc tới ba từ khi tôi chào đời. Nhiều lúc tôi nghĩ mình không có ba. Mẹ không nói với tôi nhưng tôi nghĩ ít nhiều mẹ cũng sẽ kể lể điều gì đó với anh trai hay với chị gái tôi. Nhưng đến khi tôi ngẫm ra điều đó, thì chị gái đi lấy chồng rồi, cũng không thể nào bỏ thời gian để về nhà mà kể lể hả hê với tôi được. Anh trai thì bận nhiều thứ, bận chuyện gia đình tôi, bận chuyện gia đình của anh. Nên tôi chẳng thể nào hỏi và không bao giờ dám hỏi nữa.
Dĩ nhiên tôi lại đi hỏi ngoại tôi, luôn nên hỏi người già. Khi ấy ngoại tôi cũng già lắm rồi, tôi không biết chắc rằng ngoại bao nhiêu tuổi rồi,chỉ biết rằng tuổi ngoại bằng tuổi cây hồng già cỗi mà ngoại thường hay ngồi trên một cái ghế tựa dưới gốc cây hồng, rồi ngân nga những giai điệu cổ quái nào đó, nghe như một thứ ma thuật vậy. Tôi có hỏi ngoại về ba tôi, nhưng ngoại chỉ kể về ông ngoại mà thôi, bao giờ cũng thế. Tôi có hơi phật lòng vì điều đó nhưng không dám lên tiếng, cứ để im cho ngoại kể. Vì tôi đinh ninh rằng, ba đi cùng ông ngoại nên ngoại kể về ông cũng như kể về ba tôi vậy thôi.
"Bà có đợi ông về không? "
"Ta không biết ".
"Bà tin ông sẽ về chứ ?".
"Ta cũng không biết ".
...
Cứ mỗi lần hỏi những câu hỏi đại khái như thế ngoại tôi chỉ trả lời bằng câu không biết hay hơn cả là sự lặng im. Nhưng tôi dám chắc rằng, ngoại vẫn cứ đợi ông, như cái cách ngoại ngồi dưới gốc cây hồng và chờ nó ra hoa vào một ngày nào đó. Còn mẹ có chờ ba không ? Tôi cũng chẳng biết được. Nhưng thi thoảng tôi vẫn thấy mẹ thở dài, chỉ một chút khe khẽ thôi, nhưng tôi nhận ra được, mẹ thở dài khe khẽ khi nhìn về phía cánh đồng !
Nhiều lúc, bạn thắc mắc, tại sao chúng tôi lại không tự mình bằng qua cánh đồng như cái cách mà ba tôi hay ông ngoại băng qua. Chúng tôi không bao giờ trả lời câu hỏi đó, cũng có thể chúng tôi sợ cứ đi mãi, tới một ngày nào đó, chúng tôi sẽ rơi tõm xuống vực. Hay đơn giản hơn là chúng tôi sợ lạc mất đường trở về. Hay đơn giản hơn nữa, mỗi con người chúng tôi đều biết cách băng qua cánh đồng ấy. Theo cách của riêng mình. Vậy thôi !
4.
Năm tôi 18 tuổi, mẹ không bao giờ nhắc tới chuyện gia đình, con cái, cơm áo, ấm no như cái cách mẹ than phiền với chị gái và anh trai. Với tôi mẹ không nói điều đó, mẹ nói về học hành, về những ngày phía trước, về chuyện tôi phải tới một thành phố và học lấy một nghề nào đó bất kỳ !
Tôi nghe lời mẹ và cũng dựng xây trong tâm khảm mình những dự định hay tựa như những ước mơ vậy. Những ước mơ bay xa, bay cao chẳng hạn, không phải bay như cái cách một quả bóng được bơm đầy khí Heli rồi thả lên bầu trời h
Tôi đang chăm chú xem ti vi thì anh lên tiếng: "Chúng ta ly hôn đi!". Lúc anh nói câu đó, nét mặt anh rất nghiêm túc, giọng nói bình thản rành rọt đến từng chữ, chẳng hề giống một câu nói đ[…]
Truyện ngắn
Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt như nước ốc. Nhiều lúc ông còn cáu, khi tôi cà kê bảo ông kể. Tôi đặc biệt thích nghe những chuyện trong quá khứ, í[…]
Truyện ngắn
Một người bạn bí ẩn một câu chuyện bất ngờ một người không bao giờ quên... 1. Trở về nhà từ lớp luyện thi vẽ kiến trúc, Quân rẽ sang đoạn đường ngược chiều. Việc này xảy ra không thường[…]
Truyện ngắn
Gia đình họ đã sống rất hạnh phúc. Những ngày nghỉ, họ thường cho con đi chơi công viên, dạo phố. Chị dắt tay con trai đi trước, anh thong thả đi đằng sau. Chị luôn nắm tay con thật chặt. L[…]
Truyện ngắn
Tỉnh dậy, đôi ba vệt máu trên chiếc ga trắng của khách sạn, cô học trò ngồi lặng lẽ trong góc phòng và trái tim đầy tội lỗi của thầy. Thầy muốn bù đắp cho em tất cả, nhân tình của thầy. Thầ[…]
Truyện ngắn
Ai đó đã nói rằng thời gian không phải đơn giản là năm này nối tiếp năm kia, mùa này nối tiếp mùa kia mà là những sự kiện xâu chuỗi cuộc đời. Những ngày tháng mười trời thường mưa dầm dề,[…]
Truyện ngắn
Mỗi khi kể lể về cuộc đời của mình. Cha tôi thường nói về nước ốc. Là nhạt như nước ốc. Nhiều lúc ông còn cáu, khi tôi cà kê bảo ông kể. Tôi đặc biệt thích nghe những chuyện trong quá khứ, í[…]
Truyện ngắn
Duyên trời định - An Tư Nguyên - 2013
Đây có thể được coi là tác phẩm được chờ đợi nhất trong năm 2013 .Đến với tác phẩm của Tiểu Lệch có một sức mê hoặc lạ kỳ, rõ ràng là những câu chữ rất nhẹ nhàng, lúc đọc nụ cười luôn ở trên[…]
Sách Hay