Bản năng diệu kỳ
Bình chọn: 472
Bình chọn: 472
Bố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi luôn ao ước.
***
Năm tôi lên bốn, bố mẹ tôi cùng mất trong một vụ tai nạn ở Úc. Vì bố tôi là trẻ mồ côi, còn ông bà ngoại của tôi đã mất cách đó hai năm nên không còn một người họ hàng nào ở Việt Nam có thể chăm sóc tôi. Trước khi mất, bố mẹ tôi đã giao tôi cho những người bạn thân nhất- là bố mẹ của tôi bây giờ. Không lâu sau đó cả gia đình tôi về nước.
Tôi chưa bao giờ có ý nghĩ rằng bố mẹ tôi bây giờ chỉ là bố mẹ nuôi. Nhưng có một điều vô hình nào đó cứ ở giữa ngăn cách tôi và bố mẹ. Đó là những kí ức lờ mờ về bố mẹ tôi trước kia. Đó là những giây phút nhìn thấy bố mẹ và cu Bun- em trai tôi ở bên nhau. Đó là những khi cả nhà ra ngoài cùng nhau, bắt gặp nhưng cái nhìn đầy thắc mắc của những người xung quanh vì tôi nhìn chẳng giống bố mẹ chút nào. Chúng như nhắc nhở tôi: tôi không hoàn toàn thuộc về gia đình mình đang sống. Mặc dù bố mẹ rất quan tâm tôi và đối xử với tôi rất công bằng trong tất cả mọi việc: họp mặt gia đình, vui chơi, đi du lịch hay quà cáp gì đó của tôi và Bun đều như nhau. Nhưng nhưng suy nghĩ của một chàng trai 17 tuổi vẫn khiến tôi hoài nghi về hai tiếng "gia đình" mà tôi đón nhận lâu nay.
Gần đây, bố mẹ có chuyện gì đó. Hai người không còn bông đùa hay cùng nhau pha trò trong bữa cơm như trước đây. Đôi lúc tôi để ý thấy mẹ nhìn tôi hay cu Bun rồi thở dài. Thỉnh thoảng bố lại sang phòng tôi ngủ, tôi hỏi bố nói là muốn xử lý đống bài tập với tôi. Nhưng tôi biết bố mẹ đang cố giấu một chuyên gì đó.
Thầy giáo có việc bận nên tôi được về sớm hơn thường lệ. Về đến nhà, tôi thấy cửa đã mở. Khi đi qua phòng bố mẹ tôi nghe thấy những tiếng cãi vã, những lời lẽ gay gắt của mẹ, những lời thuyết phục yếu ớt của bố. qua tất cả nhưng gì nghe được tôi đã hiểu nguyên nhân những thay đổi của bố mẹ gần đây. Hoá ra, bố tôi ngoại tình. Mẹ đã biết tất cả. Tuy bố nói rằng bố đã cắt đứt quan hệ với người phụ nữ kia và mong mẹ tha thứ, nhưng mẹ nói có lẽ bố mẹ nên chia tay. Mẹ không thể chịu đựng được sự phản bội từ chính người mà mẹ tin tưởng nhất.
Cố giữ cho chân mình không khuỵ xuống, tôi nhẹ nhàng đi ra khỏi nhà. Lặng lẽ ra sân bóng sau thư viện ngồi, tôi cứ nghĩ mãi về những điều đã nghe. Mẹ là người rất quyết đoán, mẹ đã định làm gì xưa nay không ai cản được. Hơn nữa, mẹ rất ghét dối trá, mẹ luôn dạy tôi và cu Bin không được nối dối, dù sự thật có làm người ta đau lòng đi nữa. Lần này bố lừa dối mẹ như vậy mẹ làm sao chịu đựng được. Mẹ sẽ không tha thứ cho bố và bố mẹ sẽ ly hôn ư? Nghĩ đến đây nước mắt tôi tự dưng cứ chảy ra. Đã có lúc tôi hoài nghi đây có phải là gia dình thật sự của tôi không? Hay ba mẹ đã mất mới là gia đình thật sự của tôi? Nhưng giờ đây khi sắp mất đi gia đình tôi thấy như lồng ngực bị ai đó bót chặt, sắp vỡ vụn ra. Gần tối tôi mới về nhà, khi bố mẹ hỏi tôi chỉ trả lời qua loa là thầy giáo bảo cả lớp ở lại làm thêm bài tật nên về muộn. Bố mẹ tin ngay và không hỏi gì thêm. Tôi nói là đã ăn cùng mấy đứa bạn và xin phép lên phòng học bài nhưng cả buổi tối tôi chẳng học được gì. Cả đêm tôi thức trắng.
Sáng nay, lúc cả nhà ăn sáng cu Bun mải nghịch nên làm vỡ cốc sữa. Bố quát lên với nó. Mẹ lại quát lên với bố giọng còn gay gắt hơn:
- Sao anh lại nổi nóng với con? Anh còn đánh mất nhiều thứ ghê gớm hơn trăm lần đấy!
Tiếp đó là tiếng bố dường như muốn hét lên:
- Em thôi đi được không, các con đang ngồi cả đây mà!
Mẹ im lặng. Nhưng tôi thấy cả người mẹ đang gồng cứng lên để nén cơn giận dữ. Nhìn thấy những cảnh đó cu Bun sợ quá khóc thét lên. Tôi chẳng còn đủ bình tĩnh để dỗ dành em như mọi lần, chỉ cố đứng sao cho vững hay cố để không oà khóc lên như nó. Nhìn thấy đôi mắt ầng ậc nước của Bun và đôi mắt đầy sợ hãi của tôi lúc đó, mẹ bỗng dịu lại:
- Không có gì đâu, bố mẹ chỉ to tiếng chút thôi. Hai đứa đi học nhanh lên không muộn.
Cu Bun dường như tin những lời mẹ nói lúc nãy là thật nên bình thản đi học như mọi hôm. Còn tôi, tôi đã biết mọi chuyện nên không bình thản như em được. Nhìn nó tôi nén tiền thở dài.
Đợi cả nhà ăn tối xong, bố tôi có một thông báo:
- Hai anh em đều nghỉ hè cả rồi, nên bố mẹ sẽ cho hai đứa vào Nam chơi với ông bà nội, ông bà nhớ hai đứa lắm đấy!
- Bố mẹ sẽ đi cùng bọn con chứ ?- Tôi vội hỏi.
- Không bố mẹ còn nhiều công việc phải giải quyết ngay nên hai đứa sẽ đi một mình.
Con yên tâm, xuống sân bay ông bà và chú Nam sẽ đón các con ngay.
Sợ tôi hỏi thêm điều gì bố liền bảo hai đứa lên phòng. Tự nhiên cu Bun đẩy cửa bước vào. Nó hỏi tôi đầy nghiêm trọng:
- Anh ơi có phải bố mẹ mình sắp bỏ nhau không hả anh?
Tôi giật mình trước câu hỏi của em, chẳng lẽ nó đã nghe được chuyện gì từ bố mẹ ư? Tôi nhẹ nhàng hỏi em, tránh cho nó nghi ngờ gì thêm:
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn

Kiếp sau vẫn nguyện làm chồng em
Cô vốn không bị điên. Năm đó cô 23 tuổi, rất trẻ. Người ta nói nhan sắc cô vào loại bình thường. Năm đó cô đem lòng yêu anh. Anh 23 tuổi, có chút danh tiếng, rất tài hoa và là người tình lý […]
Truyện ngắn

Cuộc sống với chị thật hạnh phúc và ý nghĩa vì bây giờ chị đã có hai người đàn ông có thể bảo vệ và bên chị đến suốt cuộc đời rồi. Tôi là một người may mắn khi được sinh ra trong một gia đì[…]
Truyện ngắn

Trên đĩa, một con rắn lục xanh lè to bằng ngón tay cái nằm khoanh tròn, cái đầu mới vừa bị đập nát gác lên trên. “Thỉnh thoảng, tôi lại tưởng tượng nếu xui rủi một ngày nào đó chồng tôi trở[…]
Truyện ngắn
Tự nhủ với lòng không được gục ngã, không được khóc gạt bỏ nổi buồn đi vì người đó không xứng đáng, ngã ở đâu thì đứng lên ở đó, không có ai tội nghiệp mày đâu, mày phải mạnh mẽ đứng lên bằ[…]
Tâm Sự
Năm 18 tuổi, tôi đã thực hiện một chuyến đi chỉ với 50 đôla. Tôi đi xe từ Los Angeles đến Berkeley. Niềm mơ ước được ngồi trong giảng đường của Berkeley đã trở thành hiện thực. Tôi đã trả ti[…]
Truyện ngắn
Ly chè không còn một hạt đậu nào. Phút chốc, Nhi nhận ra Đằng vẫn ở đây, bên Nhi, sau bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Mọi thứ rõ ràng như một thước phim chậm. Nhi ngồi đó, khóc lặng. Nhi có một[…]
Truyện ngắn
Audio Ở một làng nọ, có một người đàn ông rất khótính, ông luôn nghĩ vợ mình chẳng làm được việc gì cho gia đình cả. Một bu[…]
Truyện ngắn