Bản năng diệu kỳ
Bình chọn: 474
Bình chọn: 474
Nghe những lời đó của mẹ nước mắt tôi chảy dài. Tôi nhìn vào mắt mẹ nói thật chậm:
- Lúc đầu con lên đây định khuyên mẹ về nhà. Nhưng giờ con biết gia đình của con chỉ cần có mẹ là đủ, mẹ đã suy nghĩ cho con một lần rồi, lần này mẹ hãy suy nghĩ cho mình.
Mẹ chẳng nói gì chỉ khẽ ôm tôi vào lòng. Sáng nay, vừa thức dậy tôi đã thấy hành lý của hai mẹ con được thu dọn sẵn sàng. Mẹ giục tôi ăn sáng nhanh để còn chuẩn bị về nhà. Mãi đến khi ngồi trên xe mẹ mói giải thích cho tôi về quyết định của mình:
- Khi nhìn vào mắt con mẹ biết là con muốn mẹ về nhà. Nhưng con đã nghĩ cho mẹ trước khi nghĩ cho bản thân mình. Cảm ơn con! Mẹ cũng muốn cho bố con thêm một cơ hội. Khi đã gắn bó với một điều gì đó quá lâu, từ bỏ quả thật không dễ dàng.
Mẹ nhẹ nhàng để đầu tôi ngả vào vai mẹ. Thật nhẹ nhàng! Lần đầu tiên trong suốt nhiều ngày qua tôi thấy lòng mình thật thanh thản. Sau một giấc ngủ dài, hai mẹ con đã về đến nhà. Bố đã rất bất ngờ khi nhìn thấy mẹ. Khi đi ngang qua phòng bố mẹ, tôi đã nghe thấy giọng bố ngập ngừng:
- Cảm ơn em!...
- Người mà anh nên cảm ơn là Huy. Thằng bé đã lên nó và làm cho em thấy mình cần phải về nhà.- Mẹ nhẹ nhàng trả lời.
Khi xuống dưới phòng khách, nhìn thấy tôi, bố vỗ vai tôi nói khẽ:
- Cảm ơn con, con trai vì con đã mang mẹ về nhà!
Có lẽ phải đợi một thời gian nữa bố mẹ mới có thể trở lại như trước kia. Nhưng không sao cả, yêu thương hay tha thứ đều cần thời gian. Tôi từng nghe nói rằng: " Hàn gắn cha mẹ là bản năng kì diệu của con cái." Và khi làm được điều tuyệt vời này tôi mới hiểu một điều: tôi là con của bố mẹ không phải từ huyết thông mà từ trái tim.
Kha Thụy Oanh
Cho dù Coca khờ khờ, hay trêu con mèo Pu nhà tôi nhảy dựng lên, cho dù cô ấy luôn luôn làm khét bánh hay đứt tay khi động vào dao đĩa, tôi vẫn thích cô ấy, rất nhiều. 1. Tôi mở to nhạc lên […]
Truyện ngắn

Em thấy không tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế ... Lớp ở cuối hành lang chạy dài, bốn mùa xôn xao vì cây lá ngoài cửa sổ. Những viên gạ[…]
Truyện ngắn
Sau ca mổ ấy, tâm lý vợ tôi thay đổi hẳn. Chúng tôi mất dần những đêm mặn nồng trong tay nhau. Những lời ngọt ngào trước đây được thay bằng những cơn thịnh nộ triền miên của nàng. Vợ tôi. M[…]
Truyện ngắn
Một người ăn xin đã đến cửa nhà tôi, cầu xin mẹ. Toàn bộ cánh tay phải của bị cắt đứt, tay áo để trống lòng thòng, nhìn ông ta rất khó chấp nhận. Tôi nghĩ rằng mẹ sẽ hào phóng cho người ăn […]
Truyện ngắn

Tôi lờ mờ hiểu rằng ở đây chẳng ai ưa một đứa trẻ da đen con nhà nghèo, gầy gò và quê mùa như tôi cả. Suốt ba tháng, tâm lý sợ hãi và bị bỏ rơi khiến tôi gần như đứng bét lớp... Cách đây đú[…]
Truyện ngắn

Chúng ta sống, để lựa chọn tình yêu cho mình
Tình yêu nào cũng sẽ ra đi, Anh ta hay bố mẹ đều vậy, nhưng khi anh ta bỏ con đi, thì bố vẫn ở đó, mẹ vẫn ở đây. Dù già, dù yếu. Chờ con trở về! Bố bảo: "Một ngày kia con của bố sẽ yêu." […]
Truyện Blog

Mong em hãy xem anh như người xa lạ
Anh không muốn em một lần nữa phải rơi nước mắt và hơn nữa lại rơi vì anh. Và để có được một cuộc sống thật hạnh phúc, xin em hãy xóa tên anh trong ký ức và cuộc sống của mình. Đừng gọi tên […]
Truyện Blog

Đôi khi ta sợ những tình cảm lập lờ
Đôi khi, ta sợ những tình cảm lập lờ. Thích thì là thích đấy. Thương thì không hẳn. Yêu lại chưa đến. Thế gian bao la rộng lớn, với từng ấy con người, tìm được người ấy quả là kỳ tích. Nhưng[…]
Truyện Blog