Bạc hà nhỏ
Bình chọn: 464
Bình chọn: 464
Nó quay phắt lại, hai mắt sáng lên nhìn cậu ta như vồ được mồi. Nó tiến lại gần, cùng với tử khí vậy quanh khiến cậu bất giác sợ hãi, lùi lại vài bước, xua xua tay, cười ruồi - giống y hệt điệu bộ của nó lúc sáng. Nhưng làm thế có ích gì. Nó càng nhìn càng thấy tức giận, tiện tay vơ luôn cái xô nước lau nhà của cô lao công đang đặt cạnh tường, dội thẳng vào mặt cậu. Cậu ta nhận ngay một tràng nước có mùi rất là "đặc biệt". Nguyên cái xô úp lên đầu. Nó mỉm cười đắc thẳng, quay đầu định chuồn cho lẹ, nào ngờ ăn nguyên cái xô nhựa vào đầu. Cậu ta đứng phắt dậy, nhìn nó nhăn nhó sờ cục u trên đầu, giọng lạnh lùng:
- Ác giả ác báo. Tôi không có lỗi.
- Cậu... - Nó nghẹn họng, xông vào đấm cậu ta vài cái. Cậu ta cũng không chịu thua, lao vào đánh trả nó.
Sau khoảng mười lăm phút như thế, cuộc ẩu đả đi đến kết thúc. Nó và cậu cùng lết xuống phòng y tế với khuôn mặt và cánh tay bị cào xước nham nhở, tuy không nghiêm trọng lắm. "Vậy là phải bỏ tiếp tiết Toán!" - Nó thở dài cảm khái, quắc mắt nhìn cái tên đang ngồi uống... nước lọc và đọc báo bên cạnh. - "Tại mày mà bà phải bỏ tiết học đầy mong đợi đấy. Có cơ hội bà sẽ khiến cho mày không thể nào ngẩng đầu lên được." Nó rủa thầm trong lòng mỗi khi cô y tá xoa nhẹ cục bông có cồn sát trùng vào những vết thương, rát bỏng.
Rời phòng y tế, nó và cậu ta bị gọi lên "uống trà" với hiệu trưởng. Ông thầy đầu trọc ngồi đối diện hai học sinh được tiếng "gương mẫu" của trường, liên tục thở dài khiến nó sôi máu. - "Cái ông trọc này nói gì thì nói đại đi, phạt gì thì nói phạt đi, còn bắt người ta ngồi đến lúc nào nữa. Lát nữa là đến tiết kiểm tra Sử rồi, tôi đây chẳng muốn làm bài kiểm tra một mình như lúc nãy nữa đâu." Cuối cùng thì thầy hiệu trưởng cũng lên tiếng:
- Kể lại mọi việc cho tôi nghe.
Nó và cậu ta lập tức cướp lời nhau, loạn xà ngầu khiến thầy chẳng thể nào hiểu được. Ông ta đứng dậy đập bàn để dẹp trật tự. Nó và cậu ta lập tức ngồi xuống theo lệnh, cúi đầu.
- Cái chuyện nhầm phòng bị cảnh sát bắt tôi biết rồi, nhưng tại sao lại đánh nhau?
Mặt nó tối sầm lại, tay siết thành nắm đấm. "Tiên sư cái tên trọc thối nhà ngươi, dám lôi kí ức đau buồn của bà ra à, bà rủa cho ngươi sớm bị mất chức." (và lời nguyền đã thành sự thật hai tháng sau đó). Nó ngoảnh sang và thấy cậu ta đang cười, nhìn phát ghét. Nó tự hỏi: "Tại sao mọi người có thể nghĩ rằng cậu ta đẹp trai được chứ! Một tên chảnh chọe khó ưa!" Nó im lặng trong khi cậu ta thuật lại cuộc đấu tranh kịch liệt với nó một cách hết sức sinh động. Nó ngồi nghe, chốc chốc lại chêm vào một câu thanh minh nhưng có vẻ "lão trọc" kia không hề để ý. Nó tức xì khói. Tại sao ai cũng bênh vực cậu ta kia chứ! Nó buông thõng một câu và chạy về lớp:
- Tôi đi về. - Và quay sang "lão hiệu trưởng trọc". - Xin lỗi thầy ạ!
Cậu ta ngơ ngác đuổi theo. Nó gục đầu xuống bàn, hướng ánh nhìn qua cửa sổ, trông ra hành lang. Bóng cậu chạy vụt qua, vội vã và hoảng hốt. Nó cười khẩy. "Hối hận rồi sao?" Và lại nghiêng đầu sang bên kia, giật mình khi thấy cậu ta đang đứng chống tay lên mặt bàn và nhìn nó. Nó bật dậy, chiếc ghế nghiêng gần bốn lăm độ suýt ngã ra sau. Cậu ta nhe răng cười - tại sao cậu ta có thể "diễn" đạt như thế chứ! Vừa mới đây cậu ta còn trưng ra bộ mặt lạnh lùng đầy sát khí kia mà!
- Tôi xin lỗi... - Cậu ta ngập ngừng, giọng lí nhí trong họng.
- Gì cơ? - Nó nheo nheo mắt, giả bộ không nghe thấy.
- Tôi xin lỗi. - Cậu ta nhấn mạnh từng chữ với âm lượng vừa phải, đủ để chỉ mình nó nghe thấy.
- Nói lớn tí nữa, đây nghe không rõ! - Nó gần như hét vào tai cậu ta.
- TÔI - XIN - LỖI! - Cậu ta hét toáng lên khiến mọi người đang đứng nói chuyện quanh đó đều ngoái lại nhìn. Nó đứng hình. Đám người kia vây quanh cậu ta, la ó:
- Á! Hotboy Song Tử lớp 10A4 kìa! Cậu ơi cho tớ xin chữ kí!
Có vài cô bé lớp chín, lớp tám cũng chạy sang. Chỗ ngồi của nó trở thành tâm bão. Cậu ta cố gắng lách khỏi đám đông, nhìn nó hối lỗi, cười cầu tài. Nó chỉ nhún vai nhưng ánh mắt thì đầy sát khí. "Hóa ra cậu ta là Song Tử!" - Nó thầm nghĩ. - "Hotboy cái gì chứ! Một tên "biến thái" chính hiệu." Nếu không phải là kiềm chế tối đa cảm xúc thì nó đã thốt ra những lời đó từ lâu rồi!
***
Chiều. Mây giăng xám xịt. Trời mưa tầm tã. Nó nghe tiếng chuông báo hết buổi học, mệt mỏi đứng dậy chào giáo viên và tống hết đống lộn xộn trên bàn học vào cặp. Thằng bạn ngồi bên cạnh đá lông nheo:
- Lớp phó học tập "nấm lùn" được hotboy Song Tử để ý hả?
Nó quay lại, tính cốc cho hắn một cái nhưng hắn đã nhanh nhẹn (hoặc là may mắn) tránh được. Hắn cười khì khì. Nó chạy xuống tủ để đồ, lục lọi một hồi mới nhớ ra rằng mình quên mang ô. Nó vò đầu. Rõ ràng tối qua nó đã xem dự báo thời tiết rất kĩ mà, tại sao có thể quên được chứ. Nhưng rồi nó cũng thở dài, bước chậm rãi ra hành lang, đưa tay hứng những giọt nước lạnh. "Thôi vậy. Dầm mưa một bữa không ốm đâu mà lo!" Nó toàn bước ra khỏi mái hiên thì bị một bàn tay giữ lại, ngạc n

Một hôm gia đình nhà Rùa quyết định sẽ đi picnic. Và với bản tính chậm chạp của mình, chúng đã mất bảy năm để chuẩn bị mọi thứ và lên đường. Mất thêm hai năm nữa để tìm ra một chỗ cắm trại. […]
Truyện ngắn
Thanh xuân thật đẹp vì có tình yêu và thật đáng trân trọng vì có tình bạn... Gửi chàng trai "của tôi"... Tên: Ông và Tôi Sinh ngày X tháng Y năm Z ... Hợp đồng giữa bên A và bên B, hai ng[…]
Truyện ngắn
Buổi sáng, vợ Bằng Tam hỏi anh ta: Anh Bằng Tam ơi, đêm qua vợ của em trai anh ở trong bệnh viện, anh có biết không? Bằng Tam nói: "Tôi biết rồi, tôi đang muốn đến bệnh viện thăm đây!" An[…]
Truyện ngắn

Bố mẹ của tôi gặp nhau tại Úc khi cả hai đang du học. Cả hai đã quyết định kết hôn, rồi vừa học, vừa làm để chăm sóc gia đình nhỏ của mình. Nhưng mọi việc không tốt đẹp như ba mẹ tôi luôn ao[…]
Truyện ngắn

Hết tuổi con nít tinh nghịch, vô tư nhưng cậu chàng tuổi teen vẫn chưa đủ "tiêu chuẩn" để làm người lớn. Các cậu dần nhận ra rằng thế giới lớn hơn vòng tay của cha mẹ, lớn hơn các cậu vẫn tư[…]
Sách Hay
Ai rồi cũng sẽ mắc sai lầm! Được sinh ra trong một gia đình có ba, có mẹ, có chị, có em, hiển nhiên tôi hạnh phúc hơn biết bao người đã, đang thèm khát yêu thương ấy. Được nuôi nấng, và rồi[…]
Tâm Sự

Chỉ đến khi có thể cảm nhận được sâu sắc nỗi đau của mình, mới có thể dần dà biết cách tự đứng dậy và tiếp tục bước đi. Một ngày kia bạn sẽ bỗng nhận ra rằng, kể cả xung quanh có những ngườ[…]
Truyện Blog
Ông khách ngà ngà bắt đầu với tay ra tóm lấy tay nó, nó bắt đầu run lên vì sợ hãi. Đây chỉ là một quán lẩu chứ không quá lớn như các nhà hàng và lần đầu tiên nó gặp chuyện thế này, nó run lê[…]
Truyện ngắn