Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?
Bình chọn: 536
Bình chọn: 536
Con người sống trên đời này, không có ai là không phạm phải lỗi lầm – dù lớn dù nhỏ. Có những người cha, có những người mẹ sẵn sàng phạm lỗi vì tương lai sau này của các con, sẵn sàng chịu mọi lời đắng cay trong cuộc sống chỉ thầm mong nhận được những lời yêu thương từ con cái. Trăm ngàn đắng cay ngoài đời không đau bằng một câu dứt ruột nặng nhẹ!
Dù cha mẹ bạn là người tài giỏi, người nổi tiếng, người bình thường hay thậm chí là kẻ tội phạm giết người đi chăng nữa, thì họ mãi mãi vẫn là đấng sinh thành tạo hình ra bạn. Không có họ trên cõi đời này, bạn cũng chỉ là một hạt bụi hư vô trôi lững thững chưa được đầu thai vào kiếp này. Thay vì oán trách, thay vì hận đời mình đen bạc, thay vì hỏi tại sao cha mẹ mình không tài giỏi, không giàu sang phú quý như người ta, không chức cao vọng trọng, không là ông này, không là bà kia, không tạo cho bạn cơ hội được làm một con người hoàn hảo, bạn hãy tự mình đứng dậy bằng chính đôi chân mình, đôi tay mình, tự đi xây dựng phần cuộc đời mà bạn cho là đáng nhất. Như thế còn đáng quý hơn là than thân trách phận, đổ lỗi cho hoàn cảnh và số phận đưa đẩy ta đến bước này.
Đến bây giờ tôi mới hiểu được điều quý giá ấy. Đến bây giờ tôi mới nhận ra điều gì là quan trọng nhất trong cuộc đời mình, điều gì là đáng trân trọng nhất, đáng phải hy sinh nhất trong cuộc đời làm người.
Ba ơi! Lời xin lỗi, phải chăng đã quá muộn để nói?
---
Tôi cúi đầu, quỳ gối bên cạnh giường bệnh của ba. Sau khi ông tỉnh lại, tôi nhất định sẽ nói lời xin lỗi, nhất ddingj tôi sẽ cho ông biết rằng, cuộc đời này có ba là điều hạnh phúc nhất!

"Không vì những điều như thế này mà người ta thôi sống và tận hưởng cuộc sống. Sáng nay tôi vẫn phải la cà quán xá dù ở miền quê xa xôi, bà ngoại tôi lụm cụm xách vài con tôm sú ra chợ xã bá[…]
Truyện ngắn

Tôi hai mươi tám tuổi, là giám đốc bộ phận bán hàng của một công ty thời trang lớn, ngoại hình khá, nếu không muốn nói là đẹp. Tôi biết mình là giấc mơ của các cô gái, một mẫu người rất lí t[…]
Truyện ngắn
"Sao mày đứng tè thế? " Con bé tròn xoe mắt lên hỏi. "Tao có tờ rym thì tao phải đứng tè chứ " "Sao tao không có?" "Mày là con gái " Thằng bé xách quần, nhìn con bé với ánh mắt tự hào vì n[…]
Truyện ngắn

Bố mẹ, lấy nhau như thế là đã 26 năm. 25 năm mình có mặt trên đời là khoảng hơn 20 năm nghe bố mẹ cãi nhau. Số năm còn lại là vì bố đi vắng. Số lần mẹ vật mình ra để kêu ca và khóc lóc thì k[…]
Truyện ngắn

Tôi đã tự đánh mất trái tim của mình
"Không cần anh hay em phải nói lời chia tay, mà chỉ cần em buông tay, thì chuyện của tụi mình đã kết thúc rồi anh à"....Dòng chữ nhòa đi vì nước mắt của em như bóp ngẹt trái tim của tôi, bởi[…]
Tâm Sự

Ngày 08/11/2014: 10 tin nhắn gửi đi: 4h30, nhà 1A – T.K.D. Không ai được phép vắng mặt, không ký bất cứ loại giấy xin phép nào. Ok? 9 nhân mạng ok, 1 tin nhắn trả lời: Hâm à, ai mở cửa ch[…]
Truyện ngắn

Khép lại rồi những tháng ngày của quá khứ, giá mà ngày đó tôi đủ can đảm bước đến nói rõ ràng mọi chuyện với nó... Ngày nhỏ, tôi là một con nhóc hiếu động và nghịch ngợm. Suốt ngày tôi ron[…]
Truyện ngắn

Mẹ tôi dù muốn hay không cũng gượng dậy từ từ, tôi không còn thấy Mẹ bước chân vào phòng em nữa, chỉ có Ba hay vào lau dọn và lại đặt mọi vật ở nguyên chỗ cũ. Tôi nghiện cà phê, Ba tôi ngh[…]
Truyện ngắn