Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?
Bình chọn: 560
Bình chọn: 560
"Má Thịnh ơi, đừng bắt con nghỉ học!"
Đó là câu đầu tiên khi ba nửa tỉnh nửa mê nhổm dậy từ trên giường khi nghe cuộc đối thoại của tôi và má. Tôi giật mình ngước mắt nhìn ba, có chút xúc động và vui sướng lạ kỳ. Người đầu tiên ông nhắc đến quả nhiên là tôi. Thế nên, tôi vẫn còn cơ hội học đại học! Dĩ nhiên, sĩ diện không cho phép tôi ra đời bon chen kiếm một công việc tầm thường để làm, trong khi bạn bè đồng trang lứa lại tự do hưởng thụ quãng đời sinh viên tươi đẹp kia!
"Đừng bắt con nghỉ học, anh có thể đi làm kiếm tiền nuôi con!"
Má tôi bật khóc, ôm ba thật chặt, đầu không ngừng lắc nguầy nguậy trên vai ông.
"Anh ơi, rốt cuộc anh cũng nhận ra em rồi!" – má nghẹn ngào, "Anh ơi, em xin lỗi, đều là do lỗi của em... Nếu em không... nếu em không bị người ta lừa gạt, thì... thì anh cũng không vì em mà xảy ra ngần ấy chuyện... Anh ơi, em xin lỗi!"
Ba tôi cười hề hề vỗ lưng má.
Mặc dù không hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao, nhưng nhìn cảnh tượng thấm đượm thâm tình ấy, tôi vẫn không ngăn được nỗi xúc động trong lòng.
Khóe mắt tôi cay cay, mũi xộc lên một mùi vị chua xót nồng nồng. Lúc đó, tôi không hề nhận ra đó là mùi vị của Tình Thân...
Tôi bước đến ôm ba thật chặt – cái ôm đầu tiên trong suốt gần hai mươi năm qua của tôi. Ba ngây ngốc cười nhìn tôi, gật gật đầu đầy khích lệ. Đôi mắt ông đỏ hoe hoe, tôi nhìn thấy trong đó có thứ ánh sáng đầy tự hào như trước kia...
"Con cảm ơn ba!" – Đó là lời cảm ơn chân thành và thật tâm nhất của tôi!
---
Bắt đầu từ hôm đó, ba tôi hành nghề bán báo dạo trên đường.
Bắt đầu từ hôm đó, tôi chuyển vào ký túc xá trường nội trú. Suốt năm đầu tiên, tôi lao đầu vào làm việc để kiếm tiền. Nói, tôi muốn đỡ đần cho ba má – không sai, nhưng mục đích chính vẫn là để dành sự ngưỡng mộ và thán phục của các giảng viên, của các sinh viên khác trong trường. Vừa có thành tích tốt, vừa giỏi giang và trưởng thành, đương nhiên đó là lợi thế trong việc chiếm được tình cảm và sự mến mộ của người ta!
Chuyện gặp lại ba là chuyện thuộc về gần một năm sau.
Ông sắm một chiếc xe đạp cũ kĩ mua lại từ cửa hàng phế liệu gần nhà, đến cửa hàng nhận báo để đi bán vào mỗi ngày. Ban đầu khi nghe má nói đến, tôi những tưởng đầu óc ông vẫn còn minh mẫn và tỉnh táo như lúc trước. Đến khi tận mắt nhìn thấy người ba bệ vệ trước kia của mình với một chồng báo phía sau yên xe đạp, niềm tin của tôi đã sụp đổ hoàn toàn.
Một chiếc xe đạp được gắn biển số xe máy, phía sau là lớp bọc ni lông, bên trên là chồng báo được quấn bằng dây chun rồi phủ một lớp áo mưa trên ấy. Quái dị hơn nữa là, ba tôi mặc một chiếc áo bộ đội cũ kĩ đã sờn vai, quần tây vô thùng, trên đầu đội mũ bảo hiểm, còn phủ thêm một chiếc mũ lát chống nắng, đeo kính râm và một chiếc còi tuýt trên cổ. Tôi đã phải nín thở khi nhìn thấy ba đạp xe ngang qua quán cà phê trước cổng trường đại học. Dưới cái nắng gắt của thành phố biển này, ông cất giọng rao khản đặc, lâu lâu lại có tiếng còi tuýt vang lên khiến mấy cô sinh viên nữ giật mình...
"Ê, Thịnh, nhìn lão già bán báo hài không chịu nổi... Ha ha!" – Tiếng cười của gã lớp trưởng vang lên như từng mũi kim châm sâu vào lòng tôi. Một nỗi xấu hổ tràn ngập, dần dần lan ra và xâm chiếm toàn bộ đầu óc.
"Gớm, nhìn như bệnh nhân tâm thần trốn viện! Không biết ai thả rông ra ngoài cho bán mấy thứ báo tạp nham đó nữa không biết!" – giọng Ni Na – người đẹp tôi đang theo đuổi vang lên. Cô ta yểu điệu xoay xoay ly nước trong tay, nhếch đôi môi đỏ mọng của mình lên mà đánh giá.
"Thịnh, sao im re vậy hả? Em nói không đúng sao?" – Ni Na hất hàm nhìn tôi. Đơn giản, mỗi lần cô ta đưa ra ý kiến, tôi luôn là người phụ họa theo.
"Ừm, đúng là một gã điên!" – Tôi bưng ly cà phê đen uống cạn một hơi, lòng trào dâng nỗi xấu hổ và tự trách. Mùi vị cà phê đắng chát tựa như cơn đắng của cuộc đời mà tôi sớm phải nếm trải.
"Ngoan quá!" – Ni Na hôn chụt lên má tôi, ánh mắt sắc bén đầy vẻ cợt nhả liếc về hướng gã điên bán báo ấy.
"Thịnh, kiếm chút việc gì đó chơi đi!" – Gã Lâm ngồi bên cạnh huých cùi chỏ vào hông tôi, nháy mắt nhìn về phía Ni Na, "Tạo ấn tượng với người đẹp đi mày!" – Gã thì thầm vào tai tôi.
"Việc gì?" – tôi khó hiểu nhìn gã, lại nhìn sang hai kẻ bên cạnh. Một linh cảm chẳng lành ập tới.
Ni Na mở túi xách, lấy ví móc ra hai tờ tiền xanh lè mệnh giá 100 ngàn ném lên bàn, phất tay ra lệnh.
"Ra mua hai tờ báo, kiếm chuyện chọc ông già chơi!" – Cô ta hất đầu về hướng ba tôi đang đứng, đẩy tiền đến trước mặt tôi, "Anh chơi đi!"
Tôi nhìn sững vào gương mặt xinh đẹp được trang điểm một cách tinh tế của cô ta, cảm tưởng muốn đưa tay lột chiếc mặt nạ ấy xuống, để xem phía sau gương mặt ấy có còn là khuôn mặt của con người hay không? Tại sao từ lúc quen biết đến giờ, tôi chưa bao giờ nhận ra bản chất xấu xa đến mức kinh tởm này?
"Em đùa à?" – Tôi nuốt kha

Ngày kia, một thầy giáo và học viên của mình cùng ngồi nghỉ dưới tán cây lớn, gần đó là trảng cỏ rộng. Chợt người học viên hỏi: "Thầy ạ, em cảm thấy rối trí trong việc làm sao tìm được người[…]
Truyện ngắn

"Chúng ta không nhớ thời gian, mà nhớ những khoảnh khắc." YÊU Sinh nhật nàng, gã mua cho nàng chiếc bánh kem thật to và một bó hồng thật lãng mạn, định cho nàng một sự ngạc nhiên thú vị.[…]
Truyện ngắn

Khi bị ngộp nước vào cái ngày mùa xuân năm ấy, hai ý nghĩ tràn ngập trong tâm tưởng tôi. Trước tiên, tôi chắc rằng mình sắp chết đuối. Sau nữa tôi thấy ân hận vì đã nói dối Kenny. Quá vui s[…]
Truyện ngắn

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để n[…]
Truyện ngắn

Đáng lẽ ra anh phải nói với con là không mang đủ tiền cho con uống nước ngọt chứ. Brian sẽ hiểu thôi. Nhà mình chẳng dư dả gì và anh cần phải ăn trưa nữa! Tôi nhìn qua cửa sổ, thấy bố vẫn […]
Truyện ngắn
Tất cả mọi thứ trên thế gian có thể thay đổi nhưng chị mãi mãi là chị của em. Càng lớn càng giống chị như đúc nhỉ! Ai cũng nói với tôi câu đó, người ta chắc như đinh đóng cột là như thế. H[…]
Tâm Sự
Nhưng mới nằm được vài ngày, má đột ngột đổi ý, bảo: "Đem cái giường nệm ra khỏi phòng, ai nằm thì nằm." Má bệnh đau lưng, đi đứng rất khó khăn, hầu như nằm một chỗ. Ở quê, mấy con tuy nghè[…]
Truyện ngắn

Hạnh phúc thật đa dạng và muôn màu muôn vẻ. Có lẽ vì vậy nên chúng ta ta cũng chẳng có gì phải ngạc nhiên khi mà tất cả người dân của đất nước dưới sự trị vì của tướng Orangu, đều được hạnh […]
Truyện ngắn