Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?
Bình chọn: 513
Bình chọn: 513
"Má Thịnh ơi, đừng bắt con nghỉ học!"
Đó là câu đầu tiên khi ba nửa tỉnh nửa mê nhổm dậy từ trên giường khi nghe cuộc đối thoại của tôi và má. Tôi giật mình ngước mắt nhìn ba, có chút xúc động và vui sướng lạ kỳ. Người đầu tiên ông nhắc đến quả nhiên là tôi. Thế nên, tôi vẫn còn cơ hội học đại học! Dĩ nhiên, sĩ diện không cho phép tôi ra đời bon chen kiếm một công việc tầm thường để làm, trong khi bạn bè đồng trang lứa lại tự do hưởng thụ quãng đời sinh viên tươi đẹp kia!
"Đừng bắt con nghỉ học, anh có thể đi làm kiếm tiền nuôi con!"
Má tôi bật khóc, ôm ba thật chặt, đầu không ngừng lắc nguầy nguậy trên vai ông.
"Anh ơi, rốt cuộc anh cũng nhận ra em rồi!" – má nghẹn ngào, "Anh ơi, em xin lỗi, đều là do lỗi của em... Nếu em không... nếu em không bị người ta lừa gạt, thì... thì anh cũng không vì em mà xảy ra ngần ấy chuyện... Anh ơi, em xin lỗi!"
Ba tôi cười hề hề vỗ lưng má.
Mặc dù không hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao, nhưng nhìn cảnh tượng thấm đượm thâm tình ấy, tôi vẫn không ngăn được nỗi xúc động trong lòng.
Khóe mắt tôi cay cay, mũi xộc lên một mùi vị chua xót nồng nồng. Lúc đó, tôi không hề nhận ra đó là mùi vị của Tình Thân...
Tôi bước đến ôm ba thật chặt – cái ôm đầu tiên trong suốt gần hai mươi năm qua của tôi. Ba ngây ngốc cười nhìn tôi, gật gật đầu đầy khích lệ. Đôi mắt ông đỏ hoe hoe, tôi nhìn thấy trong đó có thứ ánh sáng đầy tự hào như trước kia...
"Con cảm ơn ba!" – Đó là lời cảm ơn chân thành và thật tâm nhất của tôi!
---
Bắt đầu từ hôm đó, ba tôi hành nghề bán báo dạo trên đường.
Bắt đầu từ hôm đó, tôi chuyển vào ký túc xá trường nội trú. Suốt năm đầu tiên, tôi lao đầu vào làm việc để kiếm tiền. Nói, tôi muốn đỡ đần cho ba má – không sai, nhưng mục đích chính vẫn là để dành sự ngưỡng mộ và thán phục của các giảng viên, của các sinh viên khác trong trường. Vừa có thành tích tốt, vừa giỏi giang và trưởng thành, đương nhiên đó là lợi thế trong việc chiếm được tình cảm và sự mến mộ của người ta!
Chuyện gặp lại ba là chuyện thuộc về gần một năm sau.
Ông sắm một chiếc xe đạp cũ kĩ mua lại từ cửa hàng phế liệu gần nhà, đến cửa hàng nhận báo để đi bán vào mỗi ngày. Ban đầu khi nghe má nói đến, tôi những tưởng đầu óc ông vẫn còn minh mẫn và tỉnh táo như lúc trước. Đến khi tận mắt nhìn thấy người ba bệ vệ trước kia của mình với một chồng báo phía sau yên xe đạp, niềm tin của tôi đã sụp đổ hoàn toàn.
Một chiếc xe đạp được gắn biển số xe máy, phía sau là lớp bọc ni lông, bên trên là chồng báo được quấn bằng dây chun rồi phủ một lớp áo mưa trên ấy. Quái dị hơn nữa là, ba tôi mặc một chiếc áo bộ đội cũ kĩ đã sờn vai, quần tây vô thùng, trên đầu đội mũ bảo hiểm, còn phủ thêm một chiếc mũ lát chống nắng, đeo kính râm và một chiếc còi tuýt trên cổ. Tôi đã phải nín thở khi nhìn thấy ba đạp xe ngang qua quán cà phê trước cổng trường đại học. Dưới cái nắng gắt của thành phố biển này, ông cất giọng rao khản đặc, lâu lâu lại có tiếng còi tuýt vang lên khiến mấy cô sinh viên nữ giật mình...
"Ê, Thịnh, nhìn lão già bán báo hài không chịu nổi... Ha ha!" – Tiếng cười của gã lớp trưởng vang lên như từng mũi kim châm sâu vào lòng tôi. Một nỗi xấu hổ tràn ngập, dần dần lan ra và xâm chiếm toàn bộ đầu óc.
"Gớm, nhìn như bệnh nhân tâm thần trốn viện! Không biết ai thả rông ra ngoài cho bán mấy thứ báo tạp nham đó nữa không biết!" – giọng Ni Na – người đẹp tôi đang theo đuổi vang lên. Cô ta yểu điệu xoay xoay ly nước trong tay, nhếch đôi môi đỏ mọng của mình lên mà đánh giá.
"Thịnh, sao im re vậy hả? Em nói không đúng sao?" – Ni Na hất hàm nhìn tôi. Đơn giản, mỗi lần cô ta đưa ra ý kiến, tôi luôn là người phụ họa theo.
"Ừm, đúng là một gã điên!" – Tôi bưng ly cà phê đen uống cạn một hơi, lòng trào dâng nỗi xấu hổ và tự trách. Mùi vị cà phê đắng chát tựa như cơn đắng của cuộc đời mà tôi sớm phải nếm trải.
"Ngoan quá!" – Ni Na hôn chụt lên má tôi, ánh mắt sắc bén đầy vẻ cợt nhả liếc về hướng gã điên bán báo ấy.
"Thịnh, kiếm chút việc gì đó chơi đi!" – Gã Lâm ngồi bên cạnh huých cùi chỏ vào hông tôi, nháy mắt nhìn về phía Ni Na, "Tạo ấn tượng với người đẹp đi mày!" – Gã thì thầm vào tai tôi.
"Việc gì?" – tôi khó hiểu nhìn gã, lại nhìn sang hai kẻ bên cạnh. Một linh cảm chẳng lành ập tới.
Ni Na mở túi xách, lấy ví móc ra hai tờ tiền xanh lè mệnh giá 100 ngàn ném lên bàn, phất tay ra lệnh.
"Ra mua hai tờ báo, kiếm chuyện chọc ông già chơi!" – Cô ta hất đầu về hướng ba tôi đang đứng, đẩy tiền đến trước mặt tôi, "Anh chơi đi!"
Tôi nhìn sững vào gương mặt xinh đẹp được trang điểm một cách tinh tế của cô ta, cảm tưởng muốn đưa tay lột chiếc mặt nạ ấy xuống, để xem phía sau gương mặt ấy có còn là khuôn mặt của con người hay không? Tại sao từ lúc quen biết đến giờ, tôi chưa bao giờ nhận ra bản chất xấu xa đến mức kinh tởm này?
"Em đùa à?" – Tôi nuốt kha
Con dâu nói : "Nấu nhạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?" Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ă[…]
Truyện ngắn

Chiếc dao chỉ có dấu vân tay của tôi và Dương Cầm. Tôi đủ lớn để hiểu được những gì người ta nghĩ về mình. Tôi cũng chẳng lên tiếng thanh minh. Cuối cùng thì cảnh sát gấp hồ sơ lại. Dương Cầ[…]
Truyện ngắn

Tôi mở cổng, con Vàng chui ngay vào lòng tôi. Tôi ôm con Vàng oà khóc, con Vàng rên rỉ mãi. Một hôm trên đường đi học, tôi trông thấy một con chó nhỏ lông vàng ngồi dưới một gốc cây, tôi đ[…]
Truyện ngắn
Em đúng là đồ ngốc! Một con nhóc khờ khạo! Anh quay lưng bước. Những bước chân nóng giận. Cô bạn thân hờn dỗi lườm nó một cái rồi lại chạy theo anh. Nó thấy mình kiệt sức. Mười tám tuổi nó[…]
Truyện ngắn
Từ bé, mẹ là người rất ít khi khen con, dù con có làm được việc tốt đến mấy. Đôi khi con cũng chẳng nhận ra việc khen chê ấy có tác dụng như thế nào. Thế rồi một ngày đi học, con chợt nhận r[…]
Tâm Sự

"Đó là, không được vô cớ bỏ cài nút áo trên cùng! Và không đi giày đế cao tới 11 phân như thế, công việc phải chạy đi chạy lại nhiều, em biết mà!" 1. Nàng cáo tinh ranh và đẹp, trẻ nữa, tất[…]
Truyện Blog

"Tớ nhớ cậu. Vậy cậu có nhớ tớ không?" Một chiều cuối đông, cái lạnh rét buốt tan biến, thay vào là làn gió lạnh ngọt ngào như mùi vị của kẹo bông. Lướt qua những trang blog nổi bật, lòng tô[…]
Truyện ngắn

Tôi chạy thật nhanh chẳng còn kịp để ý xem bộ quần áo mới may có bị nhàu không nữa. Chẳng bù cho mấy hôm trước cứ giữ nó khư khư trong lòng, mỗi khi giở ra xem thì phải giở thật khẽ, se sẽ v[…]
Truyện ngắn
Anh đã biết rồi một ngày em sẽ làm anh đau...
Ngày buồn tháng nhớ năm cô đơn !!!! Chào em ngốc à. Cái tên với biết bao thân thương, nhưng giờ em đã không còn ngốc nữa rồi... Đã 3 ngày mình chia tay nhau, anh luôn nghĩ đến em rất k[…]
Tâm Sự