Ba, liệu có quá muộn cho một lời xin lỗi?
Bình chọn: 537
Bình chọn: 537
"Anh sợ?" – Ni Na nhướng mày tỏ vẻ không vui.
Tôi vốn biết bản tính công chúa kiêu ngạo, thích gì làm nấy, trước nay đều không xem ai ra gì của cô ta. Nhưng tôi luôn tự nhủ rằng, con gái sinh ra là để được nuông chiều, giống như ba tôi đã nuông chiều má và chị hai tôi vậy. Tôi vẫn luôn xem Ni Na như một cô gái bồng bột mới lớn, luôn chiều chuộng và làm theo mọi điều cô ta yêu cầu – thậm chí là vô lý nhất. Nhưng vô lý đến đâu cũng phải có mức độ nhất định, nhất là chuyện này!
"Anh không sợ, nhưng..." – tôi đen mặt nhìn cô ta, hai tai bất giác nóng rực lên. Tôi ghét nhất là nghe ai đó nói tôi sợ điều gì.
"Vậy làm đi, let's go!" – Ni Na cướp ngang lời tôi, đẩy ghế kéo tôi đứng dậy. Xung quanh vang lên tiếng cười, tiếng huýt sáo và những lời bàn tán.
Tôi chậm rãi đứng dậy, nhìn về phía cổng trường đối diện – nơi có một gã điên bán báo đã nuôi tôi ăn học thành người suốt hơn hai mươi năm qua. Nếu tôi xông qua đó, dùng hai tờ tiền này mua lấy hai tờ báo giúp ông, có phải ông sẽ đỡ bán số còn lại trong chiều nay? Nhưng nếu vậy, tất cả mọi người đều sẽ biết ba tôi là ông, là gã điên bán báo luôn bị cười cợt và khinh bỉ! Còn nếu như tôi không qua đó, vậy sau này làm sao có thể nhìn mặt bọn nó mà sống tiếp ở đây? Nhưng nếu gây chuyện tội lỗi đối với ba, sao tôi còn đáng làm con người?
Sự do dự, sự chần chừ không ngăn được bước chân hỗn loạn đang băng qua đường của tôi. Hai tờ giấy bạc nhẵn thín bỗng trở nên ướt đẫm mồ hôi, nặng nề đến khó thở. Mỗi bước đi tiến đến gần ba như từng tảng đá níu lấy bước chân tôi. Sai? Đúng? Đúng? Sai?...
Phía đối diện, ba hồn nhiên tuýt còi, bàn tay cầm báo vẫy vẫy, mỉm cười tít mắt mời chào đám sinh viên đang vội vã lẩn tránh cái nắng gắt gao của chớm hạ. Đột nhiên, bàn tay ấy đứng sựng giữa không trung. Ba nhìn thấy tôi, đáy mắt ông xoẹt qua một tia mừng rỡ, ông vội vàng thu mấy tờ báo trong tay, nhả cái còi đang ngậm chặt trong miệng, hớn hở chạy đến chỗ tôi đang đứng.
Theo bản năng, tôi lùi lại phía sau một bước, bóng hình ba đột nhiên chao đảo, nghiêng ngả và vô định. Phía sau lưng vang lên tiếng hét kinh hoàng của Ni Na. Một cơn gió cực mạnh xoẹt qua lưng tôi, rát rạt!
"Thịnh, con ơi!"
"Á!!!"
"Trời ơi!!!"
Từng tiếng la hét rót vào tai tôi rõ mồn một, cảm giác có một vật nặng đang đè lên người khiến đầu óc tôi phút chốc thanh tỉnh lại. Tôi nhanh chóng gượng người ngồi dậy, kéo người đang nằm trên người mình nghiêng sang một bên.
"Thịnh, có... sao không... con?" – ba thều thào gọi tôi, gương mặt tái nhợt.
"Ba, ba ơi... Ba ơi..." – tôi hoảng hốt gọi ba, cuống họng khô rát không nói thêm được từ nào, đờ đẫng nhìn bàn chân đang máu me đầm đìa của ba, ray rứt nhìn gương mặt tái nhợt mà vẫn đang lo lắng cho tôi. Lòng tôi thắt lại từng cơn, sự hối hận, sự xấu hổ, sự áy náy, dằn vặt và tự trách dâng lên như sóng trào mạnh mẽ. Nước mắt không kìm chế được dâng lên đầy hốc mắt, từng giọt rơi xuống ướt đẫm bờ vai đã bạc màu ấy.
"Ba ơi, ba ơi, con xin lỗi, ba ơi, con xin lỗi..." – tôi vội vã bế bổng ba lên, mặc kệ tất cả mọi tiếng lào xào xung quanh, tôi muốn ôm ông chạy đến bệnh viện đa khoa thành phố cách đây hơn năm cây số, chẳng màng gì trước mắt nữa, chẳng màng đến gì nữa cả!
"Bắt gã lái taxi lại, chụp lại hiện trường tí nữa cảnh sát giao thông đến kiểm tra để còn làm bằng chứng!"
Gã lái taxi mặt xám ngắt bị đám sinh viên xung quanh đập kính xe, lôi vô lề đường giữ chặt.
Tôi mặc kệ, nếu ba tôi có mệnh hệ gì, bắt gã cũng có trả lại ba cho tôi được không?
Ni Na hoảng sợ chạy theo bám lấy tay tôi, thở hổn hển nói.
"Anh, anh đưa bác lên xe đi, anh như vậy bác làm sao cầm máu được? Đưa bác lên xe nhanh lên!" – Mặt cô ta tái nhợt, xanh xao tựa ma quỷ.
Tôi ngoái đầu nhìn theo hướng cô ta kéo, một chiếc taxi dừng ngay lề đường, tài xế đã bước xuống mở sẵn cửa sau. Tôi cắn chặt răng ôm ba chạy thật nhanh về phía xe đậu, nhẹ nhàng đặt ông vào chiếc ghế dài phía sau.
"Ba, ba phải ráng lên!" – Tôi run run cởi chiếc áo thun đang mặc trên người, buộc chặt vào phiá trên bắp chân ông, ngăn máu chảy càng lúc càng nhiều.
"Ba không có sao... đâu..." – Ba mỉm cười nhìn tôi, hai mắt chỉ còn lại một màu đục ngầu xám xịt.
"Ba nghỉ đi, ba đừng nói nữa!"
Tôi chưa từng tưởng tượng ra một ngày không còn ba bên cạnh, mất đi người ba luôn yêu thương tôi hơn cả mạng sống của chính mình. Cho dù là lúc mất đi ý thức nhận diện mọi người xung quanh, ông vẫn luôn nhớ đến tôi, vẫn luôn yêu tôi hơn bất kỳ ai khác. Tại sao chưa bao giờ tôi nhìn ra sự cố gắng của ba luôn là vì tương lai của chúng tôi? Tại sao tôi chỉ biết oán trách khi ông mắc phải lỗi lầm bị người đời chê trách? Tại sao tôi không biết quý từng giọt mồ hôi ông đã đổ xuống trong những ngày dầm dề nắng mưa, bán từng tờ báo gom góp vì tôi ăn học? Tại sao chỉ vì sự xấu hổ và lòng ham hư vinh tôi không dám nhận ông chính là ba ruột mình? Tại sao? Tại sao?...[/
Audio Ông Huang đi vào phòng trong, lát sau mang ra một gói dược thảo. Ông nói: "Cháu không thể dùng chất độc tác dụng nhanh để đầu độc mẹ chồng vì mọi người sẽ nghi ngờ. Do vậy, bác đưa ch[…]
Truyện ngắn

Khi bạn nhìn cuộc đời bằng con mắt mới
Con tàu bắt đầu chuyển động, chật kín bởi đủ mọi loại người: từ những công nhân viên chức đến các cô cậu sinh viên trẻ. Ngồi cạnh cửa sổ là một ông lão cùng người con trai tầm tuổi ba mươi. […]
Truyện ngắn
1. Tịnh không một vệt gió. Ngoài xa, mặt biển tựa tấm kính khổng lồ bị bẻ cong, hắt sắc xanh bất biến lên nền trời trơn nhẵn. Ánh nắng chói chang bọc kín các thanh vịn cầu thang hồ bơi, nung[…]
Truyện ngắn

8 lần nói dối trong cuộc đời mẹ
Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo: các con mới ra đời, cần nhiều khoản chi tiêu, nào có […]
Truyện ngắn
...Chúng ta... đã chọn sai cách để đối diện với tình yêu của chính mình... đúng không......... Tớ gặp cậu. Một cách thật buồn cười. Khi đó tớ và cậu đều còn nhỏ. Tớ bị... ăn hiếp. Cậu xông […]
Tâm Sự

Tao viết note này, dành riêng cho mày những đứa đang hoặc đã từng khổ sở với tình yêu. Tao cũng chưa yêu đâu, tao hay nói với mọi người tao đã yêu 1 ngày thật đấy, chỉ một ngày đủ để tao b[…]
Truyện Blog

Có lần, hắn với bạn gái đang thủ thỉ trong phòng thì bà Năm Ngót tới. Bạn gái hắn chẳng hiểu thế nào lại tưởng bà già ăn xin ở đâu vô xin cơm nên móc ví lấy mấy đồng tiền lẻ ra cho. Hắn xấu […]
Truyện ngắn

Bụi thời gian đã phủ lên cả một miền ký ức!
Con không nghĩ là một năm sống với một khoảng trống lớn lại trôi nhanh thế, người ta cứ mông lung ngày này qua ngày khác về một khoảng trời xa xăm cả năm trời liền mà không nghĩ mình đã mông[…]
Truyện ngắn