Thời gian không trở lại - Phần 2
Bình chọn: 282
Bình chọn: 282
Vậy nên, đừng bao giờ hoài phí thời gian vào việc oán thán mẹ cha. Vì nếu một mai họ đi xa khuất núi, thì mãi mãi cho đến tận hết cuộc đời chúng ta cũng không còn có thể bằng cách nào gặp lại hình dáng thân thương ấy được. Cho dù có đánh đổi cả công danh sự nghiệp, cả mấy chục năm cuộc đời còn lại cũng chẳng thể nào được nghe tiếng mẹ tiếng cha, dù chỉ là một câu trách móc.
***
Hôm nay về Bình Chánh ăn cơm, tôi thấy bát nước mắm không được cắt ớt vào như mọi khi nên hỏi chị vì sao lại thế? Chị nói bố bị đau lợi, nóng trong miệng nên thôi để ớt ở bên ngoài, chứ bỏ ớt vô nước mắm bố dễ bị sặc, ăn uống rất khó khăn. Tôi thì hiểu đó là dấu hiệu của một số bệnh lý tuổi già, chứ không chỉ đơn thuần là "đau lợi". Nhưng bố tôi thì không thích thừa nhận với mọi người điều đó.
Mặc dù bị coi là đứa "bị ghét" nhất trong nhà vì khắc khẩu nhưng tôi hiểu và thương bố nhất. Vì khi là trụ cột của cả gia đình, tôi cảm nhận được những vất vả cơ cực mà bố tôi đã phải trải qua trong giai đoạn trước. Lúc mà tôi còn quá nhỏ để có thể kiếm tiền, thay bố.
Cuộc sống gia đình có những khó khăn và trắc trở khiến bố tôi trở nên nghiện rượu. Và người phải gánh chịu hậu quả của những cơn say sỉn đó chắc chắn là tôi. Chỉ bởi vì tôi quá cá tính và bản lĩnh. Tôi không chấp nhận những lời mắng chửi nên hay phản kháng và "cãi lý". Tôi cũng thường xuyên đứng lên bảo vệ mẹ, chị gái và em trai trong những cơn say của bố. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã có suy nghĩ rằng nên có một ai đó trong gia đình chịu ngồi nghe chửi, thay vì bắt tất cả mọi người hứng chịu hậu quả những cuộc nhậu của bố tôi.
Và vì vốn đã bị ghét nên tôi chấp nhận "hy sinh" để làm việc đó.
Sau từng bữa nhậu và những cơn quậy phá, khoảng cách giữa tôi và bố lại bị đẩy ra xa hơn một chút. Tôi dần trở nên chai sạn cảm xúc khi ngồi nghe chửi. Tôi cũng coi việc bị đánh mà không cần lý do là chuyện hết sức bình thường. Nhưng tôi rất căm ghét rượu bia và tự đặt ra cho mình một lời thề là không bao giờ uống rượu bia cũng vì lý do này.
Rồi thời gian cứ thế trôi đi. Tôi ngày một lớn và bố lại già hơn trước. Tôi trở thành trụ cột thay bố kiếm tiền và chăm sóc cả gia đình. Bố đã thôi mắng chửi tôi vô cớ nhưng không bỏ được thói quen uống rượu.
Tôi thì luôn tìm mọi cách và mọi cơ hội để hàn gắn mối quan hệ đã bị rạn nứt qua quá nhiều mâu thuẫn, còn bố thì vẫn luôn "tận dụng mọi cơ hội" để tiếp tục mắng chửi tôi. Ngày trước tôi bị mắng là "đứa chẳng ra gì" và sẽ "không làm được gì cho đời". Sau đó, khi tôi có công danh sự nghiệp thì lại bị bố mắng là "mày nghĩ có tiền nên khinh thường tất cả mọi người".
Tôi thì quá hiểu bố tôi là người gia trưởng nên không bao giờ muốn nhận sai hay nói lời xin lỗi. (Mà kỳ thực tôi cũng chẳng mong chờ việc đó). Tôi chỉ cho rằng ngay cả việc mình được sinh ra trên cõi đời này và sống được đến ngày đầu tiên xuất hiện trong đầu suy nghĩ phán xét việc làm của cha mẹ là sai hay đúng đã là một điều kì diệu. Có cha mẹ mới có mình, có mình mình mới hiển vinh trên đời. Cho nên, dù với bất cứ lý do nào thì tôi cũng không bao giờ có quyền trách móc bố tôi.
Tôi chỉ nghĩ, cũng như con chó được nuôi nhốt ở trong nhà. Dù mình có buồn phiền, đánh đập nó đến thế nào đi nữa thì nó vẫn không bao giờ trách oán. Nó chỉ chờ cho cơn giận của mình qua đi là lại xông vào hôn hít, liếm tay liếm mặt như chưa bao giờ có chuyện đánh đập xảy ra. Và nếu nó kiên trì như thế, có chủ nào lại không yêu quý con chó của mình? Tôi học con chó và tôi làm giống nó.
Tôi không bao giờ oán trách hay giận hờn bố sau những cơn chửi bới vô tiền khoáng hậu. Dù có đôi lúc, cảm xúc của tôi không thể nào mạnh hơn lý trí khiến tôi trở nên buồn phiền và thấy mình ghét bố. Nhưng rồi rất nhanh sau đó, tôi lại tự nhủ rằng mình không được làm như thế. Vì nếu vậy, khác gì mình thua con chó ở trong nhà? Tôi luôn cố găng tìm ra những lý do phù hợp nhất để giải thích cho những suy nghĩ phức tạp trong đầu bố. Và tôi coi như chẳng có chuyện gì xảy ra với bản thân mình.
Tôi để ý những thứ nhỏ nhặt nhất ở xung quanh bố và thể hiện thiện chí của mình trong đó. Tôi thấy bố thích ăn bánh đúc, tôi mua bánh đúc. Tôi thấy bố thích ăn rượu nếp tôi mua rượu nếp. Tôi để ý cái ly uống nước của bố bị mẻ một phần ở chỗ tay cầm và mua ly mới. Tôi xỏ thử vào đôi dép bố đang đi thấy hơi cứng và có thể bị đau chân nên mua dép mới. Tôi biết điện thoại của bố khi nào hết hạn, hết tiền để canh ngày nạp card. Tôi biết bố mập lên hay ốm đi để điều chỉnh size quần size áo.
Tôi biết hết tất cả mọi thứ về bố. Nhiều khi còn rành rẽ hơn cả bản thân mình. Và quan trọng nhất là tôi biết thực ra bố cũng yêu thương tôi nhiều lắm. Ít nhất là sau tất cả những gì tôi đã kiên trì thực hiện.
Tôi thích uống nước cam nhưng chị tôi và em tôi thì không thích. Thế nhưng sau khi ăn cơ

Ở Hà Nội, dễ thấy cảnh những nhóm bạn trẻ ăn mặc đẹp, ngồi trầm tư trong quán cà phê hoặc ở vỉa hè. Họ có thể ngồi xì xụp ăn phở trên ghế đẩu nhựa xanh đỏ, có thể gác chân trên ghế mây, tay […]
Truyện Blog

Lúc chỉ có mấy gã đàn ông đã có vợ ngồi với nhau, anh em ngồi nói chuyện vớ...chạn. Đại để là bây giờ nhiều nhà đã có tủ lạnh rồi lò vi sóng, nhiều nhà đã có cái để làm lạnh cho cứng rồi l[…]
Truyện Blog

Này chú bé ơi, mỗi ngày chú ôm trong lòng bao nhiêu đôi giày? Đôi giày nào của người lương thiện, đôi giày nào của kẻ vừa thủ ác? Đôi giày nào của người lao động, đôi giày nào của kẻ ăn chơi[…]
Truyện Blog

Ở đời, chuyện nực cười nhất chính là khi yêu, hầu hết phụ nữ đều hiến dâng tất cả, còn đàn ông thì lại luôn biết giữ riêng cho mình. Anh biết không anh? Tình cảm không bao giờ là trò chơi đ[…]
Truyện Blog
Cảm ơn hai người đàn ông xa lạ mà tôi đã gặp trong đời, có lẽ họ đã không biết rằng chính những lời khen dù chỉ vô tình của họ đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh và niềm tin vào cuộc sống. Kh[…]
Tâm Sự

Nhỏ ôm chầm lấy nó và một nửa bức tranh bướm phượng. Những giọt lệ nức nở của nhỏ lăn trên gò má mà không nói lấy một lời. Hồi nhỏ nó sống ở một thành phố đầy nắng, gió, bão giông. Mang ti[…]
Truyện ngắn
Tôi không còn trong trắng, tôi sợ rằng cô gái còn trinh tiết đó sẽ cướp mất anh khỏi đời tôi. Ngay từ ngày đầu yêu anh ấy, tôi đã luôn mang trong mình một nỗi phấp phỏng, lo âu. Hơn 2 năm yê[…]
Tâm Sự

Thiên thần khuyên người xuất gia
Đức Phật Thích Ca Mâu Ni là người học caohiểu rộng ở nước Xá Vệ, đại danh lẫy lừng. Tuy không ngại gian khổ đã làm rất nhiều việc tốt, nhưng Ngài chưa hề cảm thấy mệt mỏi, vẫn bất kể ngày đê[…]
Truyện ngắn