Thời gian không trở lại - Phần 2
Bình chọn: 304
Bình chọn: 304
Tối hôm nay khi xỏ chân vào đôi dép để dắt xe quay lại Sài Gòn, tôi ứa nước mắt khi thấy bố trong lúc tưới cây đã "vô tình" làm sạch đôi dép đen bám đầy bụi đường và bùn đất của tôi. Vì tôi hiểu có những thứ tình cảm được thể hiện bằng hành động còn mạnh hơn lời nói.
Tôi nghĩ mình chỉ có được cuộc sống "yên bình" khi tới một ngày nào đó bố tôi không còn đủ sức để uống rượu bia được nữa. Thế nhưng bây giờ, khi bố đã quá yếu và gần như không uống được rượu bia nhiều như lúc trước thì tôi lại thấy lòng mình trống trải và buồn vô hạn. Vì tôi chẳng biết, "đời này còn được gặp bố mẹ mấy lần?".
Mặc dù đã thu xếp công việc để năm 2013 có thể về ở với bố 3 ngày mỗi tuần thay vì chỉ một ngày chủ nhật nhưng tôi vẫn có cảm giác như thế là không đủ. Nhiều khi tôi thầm ước giá như có thể thực hiện việc đó sớm hơn nhưng thời gian đã qua trôi qua thì không bao giờ quay trở lại.
Mỗi một phút một giây chúng ta mê mải bù khú với bạn bè, lao mình vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng hay mải miết với chuyện cơm áo gạo tiền thì không chỉ mất đi một phút một giây trong cuộc đời của chính chúng ta mà còn mất đi 10 lần khoảng thời gian như vậy để được ở bên cha mẹ. Vì cuộc đời chúng ta thì dài còn thời gian của cha mẹ thì còn quá ngắn.
Vậy nên, đừng bao giờ hoài phí thời gian vào việc oán thán mẹ cha. Vì nếu một mai họ đi xa khuất núi, thì mãi mãi cho đến tận hết cuộc đời chúng ta cũng không còn có thể bằng cách nào gặp lại hình dáng thân thương ấy được. Cho dù có đánh đổi cả công danh sự nghiệp, cả mấy chục năm cuộc đời còn lại cũng chẳng thể nào được nghe tiếng mẹ tiếng cha, dù chỉ là một câu trách móc.

Vì thế, có những lời yêu làm bạn cảm động suốt đời, nhưng người đàn ông đó mãi mãi không bao giờ ở bên bạn lúc bạn cần. Những lời hứa hão luôn là những lời xúc động nhất. Sống là một hành t[…]
Truyện Blog

Cảm ơn anh, người đã không yêu em
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em biết rằng, chúng ta hoàn toàn khác nhau. May mắn thay để không có ai phải gượng ép cố sống cho giống người kia. Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Đ[…]
Truyện Blog

Tôi vẫn tin trong lòng người đàn ông luôn có một bóng hình mà dẫu có yêu tiếp trăm ngàn lần nữa cũng không thể phai nhạt. Chỉ là cảm xúc đứng yên, kí ức đã chìm sâu vào một tấm phong ấn mang[…]
Truyện Blog

Em quyết định cầm cưa bởi vì bản tính em vốn không chịu ngồi yên, em tấn công và thật sự làm anh phải thay đổi. Anh có tin không? Chẳng bao giờ và cũng chưa khi nào anh hỏi em về những điề[…]
Truyện Blog
"Tại sao ông ta lại ngạo mạn thế chứ? Ông ta không thể chờ đợi một vài phút để tôi hỏi về tình trạng của con trai tôi sao?" Cha cậu bé nói hằn học khi nhìn các y bác sĩ còn lại. Một bác sĩ[…]
Truyện ngắn

Hôm ấy là ngày một tháng Tư. Ngày nầy, người đời hay đùa lắm. San có điện thoại. Chẳng sung sướng gì khi phải chạy cồng cộc qua hai mươi tư bậc thang lên tầng hai , mở cánh cửa kiếng mới và[…]
Truyện ngắn

Khép lại rồi những tháng ngày của quá khứ, giá mà ngày đó tôi đủ can đảm bước đến nói rõ ràng mọi chuyện với nó... Ngày nhỏ, tôi là một con nhóc hiếu động và nghịch ngợm. Suốt ngày tôi ron[…]
Truyện ngắn

Tình yêu và hàng trăm thứ khác
Tôi đã từng có một tình yêu đẹp, nhưng tôi đã để tình yêu ấy ra đi một cách lặng lẽ, không ồn ào, không níu kéo hay một chút nuối tiếc. Và cho đến mãi tận sau này tôi vẫn không hề cho rằng q[…]
Truyện Blog