Đơn phương... thì đã sao?!
Bình chọn: 333
Bình chọn: 333
Cô yêu anh từ cái thuở nào cô cũng chẳng nhớ và cũng chẳng còn đủ dũng cảm để mà lọ mọ tìm, lọ mọ nắm lấy và bứt phăng đi cái "thuở" làm cô không thôi day dứt và nghĩ suy thật nhiều.
***
Cô thích anh không phải từ những lần đầu gặp anh, không phải bởi cái phong thái ngạo nghễ-trẻ con của anh, cũng chẳng tại cái tính bốc đồng nơi cô, hoàn toàn không phải thứ tình yêu "sét đánh ngang tai" như người ta nói. Cô không nghĩ là cô sẽ thích anh, hay nói đúng hơn cái thuở ấy, cô vừa mới "chính thức thất tình" - à mà không, cô đã chính thức ở trong tình trạng ấy một năm về trước với tình yêu đầu còn ngây dại và lí tưởng hóa, mộng mơ hóa-hồng hóa tình yêu khập khiễng ngây ngô.
Và bởi vì đã đinh ninh là không thể yêu anh, nên khi nhận ra cái vị trí chễm chệ của anh nơi cuộc sống hằng ngày của cô, cô cười vu vơ trong lo lắng. Cô thích anh vì cái thuở ấy anh vô tình lạc vào cái thế giới cô đơn của cô, vô tình đồng hành cùng cô, vô tình làm cô cười nhiều hơn, và cũng vô tình làm trái tim cô tự huyễn hoặc sự quan tâm của anh thành một chốc "để ý" nào đó –mà cô tin chắc rằng chỉ khi chàng trai có một tí ti "rung động", người con trai ấy mới hành động như vậy.
Cô lúc nào cũng có thể nghĩ đến anh. Bất kể khi nào: nấu cơm, quét nhà, học bài, nghía facebook,... đặc biệt là khi thức dậy mỗi sớm và trước khi ôm gấu bông đi ngủ, cô đều mỉm cười nghĩ về một ngày nào đó anh với cô gặp nhau-không phải lần đầu trong đời-mà là lần đầu sau ngần ấy tháng năm không "chú ý" nhau.
"Có phải em đã mơ? Con tim cứ nhớ thương ngẩn ngơ, sao nghe bao nhịp đập dại khờ đi bên anh?
Là khi em biết quên buồn vương hỡi anh!
Em mang theo cỏ hoa về nơi từng bước... đôi chân ngọc...
Người yêu ơi! Từ khi nào anh nhớ thương? Đã bao lâu người vấn vương?
Mỗi khi em về, trên bờ môi em nụ cười trong sáng, không sầu lo muộn phiền ghé qua bên đời.
Hỡi anh! Mỗi khi em về qua thềm khiến anh xuyến xao lòng.
Em mỏng manh như giọt sương trên lá,
Đôi ta mơ giấc mơ xưa của đôi mình..."
Cô lại ngây ngô trong cái tình cảm ngốc nghếch của mình bởi trái tim cô là một đứa bất trị chưa bao giờ chịu nghe "những xung thần kinh" dồn dập, mạnh bạo kèm theo bất lực của não bộ cả.
Cô nói cô thích anh, không phải nói mà là nhắn tin thông báo cho anh về cái sự "lỡ thích một người". Để rồi sau đó cô suýt chết lặng vì lâu nay anh chỉ có thể xem cô như một đứa em gái có duyên mà anh gặp được. Cô dặn lòng không được phép yêu anh-lần thứ nhất...
Bẵng một thời gian, cô không thường xuyên liên lạc với anh nữa.
"Tin tin..." cô nhận được cái hờn giận vu vơ kèm theo lời hỏi thăm trẻ con của anh. Cô vờ lạnh lùng với anh nhưng thật tâm con tim cô đã nhảy bing boong trong lồng ngực chỉ vì dòng tin vỏn vẹn mười mấy chữ ấy.
Cô lại dễ dàng để trái tim được tự do hò hẹn với những xúc cảm viển vông chỉ có thể tồn tại trong huyễn hoặc mơ hồ mà tâm trí cô vẽ ra. Cô đã tự vẽ nên cái thế giới ảo cho riêng mình giữa cái đời thực xuôi ngược chồng chéo này.
Cô có hẹn với anh. Cô ngồi đối diện với anh và tíu tít như con chim non được mẹ cho phép bay trong ngày đầu tiên nhón đôi chân bé tí ti của mình ra khỏi vành tổ. Cô cười tít mắt vì câu chuyện cười của anh. Và trái tim cô lại vô thức rộn ràng khi anh chia sẻ những "mẩu" bí mật tí hin, người con gái anh yêu ngày trước. Cô có thể gác lại những niềm vui quanh cô chỉ để suốt ngày ôm điện thoại và nhắn tin với anh những dòng không đầu không cuối. Cô biết lần nữa cô dễ dãi với tình cảm của mình, nhưng thật sự cô không muốn cản, không muốn bằng mọi giá nào phải cản ngăn thứ xúc cảm trong trẻo ấy-thứ xúc cảm mà đã rất lâu rồi cô không tìm lại được kể từ sau tình yêu khờ khạo đầu tiên. Cô đã khóc rất nhiều, cô phân vân thật nhiều. Cô tủi thân khi nhỏ bạn xúng xính váy áo hẹn hò, lãng mạn với những phút giây không nỡ chia xa, còn cô-đứng giữa cái ngã ba do mình tạo ra - không phải ngã ba mà là cái ngã quá nhiều lối đi hoặc không có lối đi nào mà cô cũng chẳng rõ. Cô vô thức chìm vào giấc mơ nhuốm màu cô đơn và lạc lõng, cô nửa muốn níu kéo anh, nửa muốn buông bỏ cái tình yêu ngây dại không nên có của mình, vì tự trọng và tự tôn của một đứa con gái không cho phép cô níu giữ.
Cô đã từng hát vang, đã từng rộn ràng con tim khi nghe giai điệu, nghe ca từ bài hát "Yêu lần nữa" vì thật sự cô rất rất muốn yêu một ai đó. Không phải để khỏa lấp cái khoảng trống vô hình nơi tâm hồn bé nhỏ của cô, mà là để trái tim băng đá của cô được thắp nên yêu thương rạo rực, yêu thương cháy bỏng. Cái ngày ấy trái tim cô muốn yêu, và lý trí cô cũng muốn được yêu, nồng nàn tinh khôi như cái tuổi 18 trong lành.
"Và em biết em muốn yêu thêm lần nữa..."
Ai bảo cô mơ mộng, cô mặc kệ. Ai bảo cô nên tập trung vào học hành đi, cô lại tự thầm "Yêu một người ảnh hưởng to lớn đến vậy sao?" và rồi cô gạt phăng đi lời khuyên ấy. Thế nhưng mỗi khi ngồi một mình, n

Tôi ngồi nghĩ về quyết định của mình! Tôi đã rời bỏ anh, nhanh chóng và với một lí do khá là khó hiểu. Tôi nghĩ mình tìm mọi cách trốn tránh anh, chỉ có vậy tôi mới không cảm thấy áy náy. Tô[…]
Tâm Sự

Như hôm nay chẳng hạn tao lại thấy khó chịu trong người nhưng mày không có ở đây nữa rồi. Ai chở tao về đây... Lý do tại sao tao gọi mày là thằng osin mày biết không vì cái nick facebook củ[…]
Tâm Sự
Và rồi anh đến, cho tôi biết thế nào là yêu, và bây giờ tôi có thể lạnh lùng mà thừa nhận rằng: Ừ, Tôi đang yêu! Và tôi không nghĩ là tôi sẽ yêu một người như thế ! Tôi ít khi thừa nhận với[…]
Tâm Sự
Này em cô gái 20. Đừng buồn đừng suy nghĩ ưu tư gì nữa. Tuổi trẻ có là bao nhiêu,cuộc sống này ngắn ngủi lắm. Đời người duy nhất có một lần 20 thôi. Đừng sống hoài sống phí. Này em cô […]
Tâm Sự

Anh yêu em lại...em yêu anh tiếp
Nếu chúng ta quay lại cùng một cơn mưa. Anh sẽ yêu em lại chứ? Mọi thứ vẫn y như ngày em rời đi, em trở về nơi bầu trời luôn xanh trong, nơi những con đường không hề cũ kỹ, nơi em biết chắc[…]
Truyện Blog
Những ngày phía trước bao giờ cũng là những ngày dài...Mọi chuyện sẽ ổn, vấn đề là ta phải chờ đợi. Kỳ 1: Chiếc vé Tháng 7 là tháng dài nhất trong năm, thường là vì mưca khơi những nỗi nhớ […]
Truyện ngắn
Em đã làm đúng khi em đồng ý để anh và chị ấy làm đám cưới phải không anh? Và như vậy càng khẳng định tình yêu em dành cho anh lớn biết nhường nào? Năm năm trước không biết bao người nói em[…]
Tâm Sự
Ai nói Thím không biết ghen! Thím ghen suốt 20 năm qua rồi còn gì? Bây giờ Thím vẫn ghen đó thôi. Cái ghen của người đàn bà không hề yếu đuối. Thím lại soi gương, khuôn mặt sao mà nhăn nhe[…]
Truyện ngắn