Đơn phương... thì đã sao?!
Bình chọn: 386
Bình chọn: 386
Yêu đơn phương là khóc một mình, là tự ôm lấy mình, tự chúc mình ngủ ngon, mơ đẹp-tự chăm sóc cái bản thân vốn dĩ mỏng manh, yếu đuối đang gồng mình mạnh mẽ-vì-có-ai-đó.
Yêu đơn phương là tỉ tỉ những điều vụn vặt hạnh phúc của tình yêu song phương nhưng khi đơn phương lại chỉ có thể hạnh phúc nửa vời, còn cái nửa kia lại dằn vặt, phân vân, lo lắng, đắn đo, tự trấn tỉnh để rồi lại dễ dàng cho phép mình mệt mỏi bởi cơn mơ không bắt đầu và mãi cũng chẳng tự kết thúc.
Thế nhưng, chỉ khi yêu đơn phương, chỉ khi để bản thân đơn phương một người ta mới thấy YÊU ĐƠN PHƯƠNG :
- Đẹp!
- Can Đảm!
- Kiên Cường!
- Mạnh Mẽ!
Yêu đơn phương là trải nghiệm hay ho mà có lẽ bạn đừng nên bỏ qua, hoặc giả hãy cầu mong rằng thần Cupid không đủ tỉnh táo để lại bắn chệch mũi tên của bạn đi đâu đó. Đơn phương một người để yêu song phương người khác nồng nàn như cách bạn muốn họ yêu thương mình nhiều thế.
Không việc gì phải vùng vẫy bỗng một ngày bất chợt ta mắc kẹt giữa cái vòng xoay ma thuật mang tên Đơn Phương cả, biết đâu cái sự đơn phương ám ảnh ấy lại chính là một bắt đầu hấp dẫn cho một mối tình song phương bạn đang cố kiếm tìm.
"Hãy yêu khi còn có thể" thì tại sao lại bắt trái tim vốn đã có lí lẽ riêng của mình phải nghe theo một cái lí lẽ khác-siêu khác?
Đơn Phương-Đơn Phương-Đơn Phương... Bạn là người bắt đầu thì cũng chính bạn mới là người nắm quyền định đoạt cho sự tồn tại của cái mối đơn phương diệu kì ấy. Khi nào thực sự mệt mỏi, thực sự muốn buông bỏ, hãy dứt khoát. Nhưng khi trái tim còn ngoi ngóp thổn thức thì hãy cứ để cho nó được sống chết đến phút giây cuối cùng, để sau này-khi nhìn cái nửa vô-tình-nhầm-lẫn kia ta có thể mỉm cười nhẹ nhõm rằng ta từng yêu con người đó trọn vẹn bằng cả trái tim mình, rằng ta đã làm tất cả để kéo hạnh phúc về bên ta, chỉ có điều cái mảnh ghép ấy-không-dành-cho-ta.
Yêu đơn phương đơn giản là một phép thử sai. Thế nên hãy thử đến cùng để ta thấy sai và loại bỏ hẳn biến số ấy. Bạn biết đấy nếu không dấn thân, không thực nghiệm thì làm sao rạch ròi được đúng sai?
Một mính gặm nhấm bóng đêm trong căn gác nhỏ, nỗi nhớ mang tên anh lại nổi dậy đánh bật những cảm xúc em đã kìm nén bao lâu nay. Nhớ cái khoảnh khắc anh ra đi khiến em như chết lặng, cái ng[…]
Tâm Sự
Xin lỗi vì đã không yêu em ngay từ lúc em nói yêu anh
Đây là khoảng thời gian khó khăn nhất đối với anh. Không có em bên cạnh mỗi ngày là cảm giác đáng sợ nhất mà anh từng biết. Cái cách em im lặng không một lời giải thích đơn giản và tự nhiên […]
Tâm Sự
Chúng tôi bắt đầu thân nhau hơn, học cùng nhau, ăn cùng nhau, ngủ cùng nhau và thậm chí là còn cả tắm chung nữa. Đêm định mệnh ấy, khi tôi đang ngủ, thì bất ngờ có cảm giác có người đang sờ[…]
Tâm Sự
Người ta thường hay nói về những người yêu nhau trong mỗi một chuyện tình buồn bằng những danh từ mỹ miều, đầy cảm xúc... Em là cơn gió thoảng qua, em là cơn mưa chợt đến, em là vệt nắng cuố[…]
Tâm Sự
Xin được dành tặng cho riêng em những hoài niệm của tôi! Một mùa hè nữa lại trôi qua. Thấm thoắt cũng đã gần 6 năm. Đôi lúc tôi vẫn lặng đi trước tất cả mọi thứ. Cái cảm giác mọi thứ xun[…]
Tâm Sự

Cho đến cuối thế kỷ này, khi mà những khám phá khoa học đã bóc trần mọi lớp vỏ huyễn hoặc của thế giới quanh ta thì con người vẫn tiếp tục hồn nhiên chất vấn mình và chất vấn nhau: Tình yêu […]
Truyện Blog

Người thứ ba và 365 nỗi nhớ chưa đặt tên
Họ không muốn làm người thứ ba. Nhưng rồi tình yêu đúng là thứ không có mắt. Họ vô tình trờ thành người thứ ba. Tinh yêu chỉ chết đi khi giữa nó, có người thứ ba xen vào. Hoặc nếu không có […]
Truyện Blog

Mà sao người lớn không được ngoan như vậy? Nắng nóng. Không khí mặn chát. Những con sóng đều đều. Một cậu bé trên bờ biển quỳ gối xúc cát bằng xẻng và nén cát vào cái xô đỏ. Sau đó nó úp xô[…]
Truyện ngắn