Ai trải qua rồi sẽ hiểu, đâu là giới hạn cảm xúc!
Bình chọn: 436
Bình chọn: 436
Tôi viết cho câu chuyện của riêng mình!
Tình yêu, hạnh phúc và những nỗi đau.
***
Anh là một công nhân bình thường, còn tôi là sinh viên năm hai trường kinh tế hàng đầu cả nước.
Anh không có học hành, ra đời bươn trải từ sớm, còn tôi thì được bao bọc trong cái vỏ yêu thương của gia đình, thế giới của tôi toàn màu hồng.
Anh ngoại hình có thể nói là xấu. Chiều cao khiêm tốn, còn thấp hơn cả tôi. Còn tôi thì được khen về dung nhan và vẻ ngoài rất đáng yêu.
Chúng tôi rất khác biệt, đến chênh lệch. Rõ ràng là 2 mảnh ghép hoàn toàn cộc kệch và hài hước.
Điểm chung duy nhất của chúng tôi là có chung một ca sỹ thần tượng.
Vì thế mà chúng tôi gặp nhau, quen nhau.
Tôi yêu mến anh, vì sự tốt bụng hết lòng vì người khác mà không nghĩ đến bản thân mình của anh. Tôi cảm phục anh, vì sự hiểu biết chuyện đời của anh, nhìn thấu cả thế giới. Tôi thích thú sự hài hước, thông minh và dí dỏm của anh. Mỗi câu nói hành động của anh, đều khiến tôi cười không ngớt.
Với tôi, anh là hình tượng mẫu mực. Tôi thực sự ngưỡng mộ anh.
Vốn dĩ đó chỉ là sự yêu mến và ngưỡng mộ. Cớ sao lại nhìn tôi, cớ sao lại cười với tôi? Cớ sao mua cả một lô lốc caramen cho tôi? Cớ sao về muộn lại kêu với tôi? Cớ sao lại rủ tôi lên bờ hồ ăn sữa chua mít? Cớ sao lại rủ tôi đi dạo quanh hồ hóng gió nói chuyện phiếm? Cớ sao hỏi tôi mệt không, cớ sao rủ tôi buổi sáng đi dạo? Cớ sao quan tâm tới tôi nhiều hơn người khác? Có sao khiến tôi trong lòng xuất hiện những cảm xúc lạ?
Rồi cớ sao lại rời xa tôi?
Bạn tôi nói: "Có phải ảnh thích mày không?" "Mày điên ah, anh em quý nhau lắm"~~ "Ê ê, tao lại thấy ảnh thích mày lắm đấy. Mày có lẽ không nhận ra nhưng tao thấy ảnh quan tâm mày lắm"~" Nè đừng dỡn, tao cũng quan tâm anh mà "
Tôi không nghĩ được cảm xúc trong mình là gì. Tôt rất quý anh, rất muốn gần anh nghe anh nói chuyện, chỉ thế thôi. Cho đến chuyến đi chơi thăm chị bạn trên Thái Nguyên , tôi mới hiểu. Uh, là một chữ "YÊU"
Tôi rất muốn gần anh. Ngồi cạnh anh, nói chuyện với anh. Cùng anh nghe hát, cùng anh xem phim. Buổi tối chơi tú lơ khơ, cũng với anh là một đội. Anh bắt tôi đi ngủ khi đã muộn. Sáng lại nhắn tin gọi tôi dậy rủ đi dạo. Tôi đều rất vui, chỉ là tôi không hiểu, cảm giác đó là gì. Rồi khi anh không đi cùng tôi, có gì đó buồn và hụt hẫng. Như đứa trẻ lạc mẹ, mắt nháo nhác nhìn xem anh đang ở đâu.
Đến khi anh có việc bận muốn về trước, tôi buồn lắm. Tôi im lặng không nói gì, anh cũng im lặng nhìn tôi. Anh bảo "hay về cùng với anh", tôi cũng im lặng. Mọi người trêu đùa, tôi không quan tâm. Tôi cũng không hiểu mình buồn vì sao. Các anh chị trên này đông và vui, cũng toàn là chỗ anh chị em chơi thân cả. Mọi người đang rủ đi hát , lục đục thay đồ, make up, chuẩn bị xe. Chỉ có tôi và anh là im lặng. Anh đến ngồi cạnh tôi, kêu mệt, ghé đầu vào vai tôi. Tôi cũng im lặng. Rồi cả nửa tiếng trôi qua, chỉ có anh nói: sao em buồn? về cùng anh? đi thay đồ để đi hát với mng? anh thực sự có việc không thể ở lại? về với anh đi? ngày mốt anh lại qua em chơi? nói xem nào? anh mệt quá?...
Tôi im lặng. tôi không biết mình nên gọi tên những suy nghĩ trong đầu mình là gì. Chỉ đến khi anh bảo "em đi thay đồ đi, anh ở lại", tôi mừng quýnh, tôi vui đến độ mắt tôi ươn ướt. Anh có nhìn ra ko? Tôi yêu, tôi biết rồi, đó là vì yêu. Tôi không biết từ lúc nào nữa, nhưng chính xác bây giờ tôi có thể nói với lòng mình rằng, đó là tôi đã yêu anh!
Người ta bảo, yêu một người thì chỉ cần một khoảnh khắc, còn quên một người thì cần cả đời!
Có lẽ giây phút ấy, nhận ra mình biết yêu, đó là phút giây hạnh phúc nhất!
Còn những tháng ngày sau đó. Cảm xúc nó là hòa trộn giữ hạnh phúc và sự chờ đợi khắc khoải. Sự yêu thương tột độ cùng với những nỗi nhớ cào xé trong lòng. Những quan tâm nồng nhiệt cùng với những lo lắng đến phát điên cho anh. Ở xa nhau, tôi không thể gặp anh, không thể nghe anh nói, không thể thấy anh cười. Chỉ biết gói ghém yêu thương và cảm xúc đến nhói tim qua dòng tin nhắn, mà phải đến mấy tiếng đồng hồ nghĩ đến anh, đầu hết nhìn sách rồi lại gục xuống bàn, gửi cho anh "em nhớ anh".
Tôi hồi hộp đến nghẹt thở khi sắp được gặp anh. Tôi lo lắng cho anh đến mức đầu như phát điên khi anh có chuyện buồn mà tôi hỏi anh không nói. Tôi buồn đến rơi nước mắt phải giữ trong mình cái sự yêu thương, không thể gặp anh mà ôm chầm lấy anh, nói với anh là nhớ anh lắm. Cảm nhận được hơi ấm, cái gọi là hạnh phúc khi anh ngả đầu vào vai tôi, im lặng. Cảm nhận cả luồng điện chạy qua tim mình, khi anh nắm tay tôi, dẫu chỉ là vài giây ngắn ngủi. Cảm nhận sự lo lắng bóp thắt trái tim mình, khi anh kêu đau đầu không thể ngủ,, tôi nguyện thức cùng anh. Cảm nhận được sự cô đơn trống trải vô cùng, sự đau đớn ngang ngạnh không buông bỏ được khi anh không nhìn tôi, mà vui cười với một cô gái khác. Cả thấy tim mình bừng sáng, t
Xem nhiều phim, đọc nhiều truyện, nhiều sách mới thấy 1 cái là "sinh ra trong một gia đình nghèo khó có khi còn sung sướng và hạnh phúc hơn khi được sinh ra trong một gia đình giàu sang ". N[…]
Tâm Sự
Có duyên mới gặp, có nợ mới yêu
Anh coi em là gì trong trái tim anh? Gửi chàng trai, người đã từng thuộc về em!! Em với anh quen nhau khi anh vừa chia tay bạn gái. Anh và cô ấy chia tay được gần nửa năm thì em với anh bắ[…]
Tâm Sự
Anh à, có nỗi cô đơn nào mà bản thân em chưa từng trải qua, ngay cả trong khi yêu anh cho đến bây giờ em một mình thì nỗi cô đơn ngày nào cũng một mình em gặm nhấm, vậy nên nỗi cô đơn hiện […]
Tâm Sự
Sài Gòn, ngày 1 tháng 7 năm 2014 Mẹ yêu của con, mẹ khỏe không mẹ, lên trên này mới có ba hôm thôi mà con nhớ mẹ quá chừng. Bây giờ, Sài gòn đang đắm mình trong mùa mưa, mưa phủ trắng xóa ,[…]
Tâm Sự

Có lần ông bạn tôi kể với tôi về chuyện đi chơi gái dư lày: DM, anh nói thật với mày, anh có full số các em hàng ngon ở cả cái đất Hà Nội này. Trắng muốt, khôn khéo như ở Miền Tây cũng có,[…]
Truyện Blog
Ta đã cùng đi qua những ngày mưa ấy!
Suốt những năm tháng cấp ba ấy, tôi chưa từng có một cơ hội tốt đủ để tôi nói một câu rằng, tôi thích cậu ấy. Chẳng hiểu sao, tôi cũng tự cảm thấy việc có thổ lộ hay không cũng không quan t[…]
Truyện ngắn
Con trai có phải cũng dễ yếu mềm
Tôi mở FB lên ngay sau khi vừa mở cửa phòng. Đảo mắt qua newfeed, chưa có gì lạ. Tôi click vào Fb của anh. Tôi khóc, nước mắt cứ thi nhau trào ra mà tôi không kiềm lại được. Một dòng hiển th[…]
Tâm Sự
Mẹ làm thư ký văn phòng nên dễ bị lôi cuốn. Tôi hơi khó chịu vì chiếc váy đầm mẹ đang mặc áo bó người, màu sắc lòe loẹt và cổ quá hở. Điều này khiến đôi lúc tôi phải mỉm cười, vì mẹ chơi trộ[…]
Truyện ngắn