Ring ring
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Trường học Vampire
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 13357
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
20:40 - 14/08/2015


- Biến.

- Dạ vâng._ Cô tì nữ cúi đầu đầy bất lực rồi quay người bỏ đi trước khi biến mất ả còn không quên ném cho gia đình tôi một cái nhìn hằn học.

- Thực xin lỗi các người, là gia đình ta không biết dạy tì nữ. Mời vào._ Người con trai lạnh lẽo lên tiếng.

Ba mẹ tôi không nói gì chỉ cúi đầu đáp lễ rồi kéo tôi vào thắp nén hương tiễn biệt người đã khuất. Trong di ảnh là một người đàn ông rất điển trai với đôi mắt thật đẹp nhưng lại thoáng nét buồn man mác, trên môi nở một nụ cười dịu dàng như đấng cứu thế. Bên cạnh ông là một người phụ nữ mang vẻ đẹp dịu dàng, đằm thắm. Nụ cười thanh xuân rạng rỡ trên môi như nụ hồng e ấp trong sương.

Hai người này còn trẻ và trông rất xứng đôi. Nhưng lí do gì khiến họ ra đi sớm như vậy nhỉ? Tôi thầm thắc mắc trong đầu rồi quay sang nhìn ba mẹ.

Mẹ tôi đang chăm chú nhìn người đàn ông trong di ảnh, khuôn mặt bà trở lên tái nhợt, môi mấp máy nói không lên lời. Trên khuôn mặt thanh tú ấy, những giọt nước mắt trong suốt đang lặng lẽ tuôn rơi, tí tách, tí tách.

Dường như mẹ tôi đang rất đau khổ trước sự ra đi của những người này. Ở bên cạnh ba tôi không nói gì, ông chỉ lặng lẽ nắm tay mẹ tôi, khe khẽ vỗ nhẹ lên vai bà để an ủi.

Trong không gian lắng đọng chỉ có tiếng gió và tiếng thút thít nho nhỏ, tôi chợt nghe thấy tiếng mẹ thì thầm:

- Em về rồi đây Onisama, sao anh không nói gì?

------------------

Sau khi rời khỏi tang lễ, ba tôi ngập ngừng quay sang tôi hỏi:

- Con còn nhớ đường về căn phòng chúng ta ngủ hôm qua không Yume?

- Dĩ nhiên rồi ạ!_ Tôi khẳng định chắc như đinh đóng cột.

- Có thật không?_ Ba tôi hỏi lại bằng khuôn mặt không mấy tin tưởng.

- Hừ, ba khinh thường con quá đấy, hướng kia chứ gì?_ Tôi nói rồi chỉ tay về phía căn phòng có mùi hoa sói. Giọng nói có chút giận dỗi.

- Khà khà, đúng là con gái của ba có khác, thông minh lắm._ Ba tôi xoa đầu tán thưởng, tiện thể tự sướng luôn.

- Nhưng sao ba lại hỏi như vậy? Không phải ba mẹ có việc bận muốn con tự về đấy chứ?_ Tôi ngước mắt lên dò hỏi.

- Đúng chóc, nghe này Yume, Bây giờ ba mẹ phải đi chào hỏi mọi người, con trở về phòng trước nhé!_ Ba tôi nói rồi âu yếm búng nhẹ vào trán tôi.

- Vâng ạ!_ Tôi gật đầu như gà mổ thóc, hiếm khi có cơ hội được đi một mình, không gật đầu mới lạ. Dù sao tôi cũng đã lớn, 6 tuổi rồi đấy.

Đúng lúc ấy mẹ tôi đi rửa mặt về, nghe được cuộc nói chuyện của hai ba con, bà chỉ mỉm cười khẽ nói:

- Mình em đi chào hỏi họ được rồi, anh cứ về với con đi. Để nó một mình em không yên tâm.

- Không sao đâu, em đừng lo. Dù gì con bé cũng là vampire, nó đã vật đổ tay anh rồi đấy._ Ba tôi mỉm cười xoa đầu tôi nói.

- Không phải em không tin nó mà là em không tin tưởng những người trong gia tộc này, con bé có thể bị làm hại bất cứ lúc nào. Vì vậy, Yume à, con ngoan ngoãn đứng đây, ba mẹ đi chào hỏi mọi người một chút nhé.

- Vâng.

Tôi gật đầu, nhìn theo bóng ba mẹ có đôi chút thất vọng. Nhưng sự thất vọng ấy đã nhanh chóng tan biến khi tôi nhìn thấy một dáng người thanh tú ở đằng xa, khuôn mặt đẹp dịu dàng ẩn khuất sau những cái đầu lố nhố của đám người đến chia buồn.

- Anh Tooya.

Tôi khe khẽ kêu lên và ngay lập tức nhận ra khuôn mặt ấy. Hình như anh ấy đang bị vây kín bởi một đám người đến dự đám tang. Khuôn mặt họ trông rất sầu thảm, miệng không ngừng tuôn ra những câu nói chia buồn đầy thống thiết.

Thật kì lạ, vào vai một người được an ủi, chia buồn, sao tôi lại có cảm giác anh ấy đang rất khó chịu nhỉ? Nhìn nụ cười gượng gạo, những cái nhíu mày nhẹ của anh ấy mà tôi bỗng thấy mình phải có trách nhiệm giúp anh ấy thoát khỏi lũ người giả tạo ấy.

Nghĩ vậy, tôi bèn xăm xăm bước đến, rẽ đám đông đi vào chỗ Tooya đang đứng, miệng kêu lên thật to:

- Anh Tooya, anh tìm em gấp hả? Có chuyện gì không?

Tooya hơi ngớ người nhìn tôi nhưng chỉ trong chốc lát anh ấy đã hiểu ý và diễn rất ăn nhập với tôi:

- May quá, em đến rồi. Anh đang có chuyện gấp cần nói với em. Ừm, thật phiền mọi người quá có thể tránh mặt một lúc được không?

Những vị khách này đều tỏ ra khó chịu trước sự phá bĩnh của tôi, nhưng nếu Tooya đã nói thế, họ còn có thể không nghe sao?

Nhờ vở kịch của tôi mà chỉ trong chốc lát, đám ruồi vo ve quanh Tooya đã tản ra hết. Nụ cười gượng gạo trên mặt Tooya nhanh chóng vụt tắt, anh không nói gì mà chỉ nhẹ nhàng kéo tôi đến ngồi trên một chiếc ghế gỗ gần đó khuôn mặt lạnh lùng tư lự. Nhưng nếu ai tinh ý có thể thấy rõ, đôi môi mỏng thanh tú kia đang khẽ nhếch lên một nụ cười sung sướng.

Tôi nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh anh Tooya, nhìn khuôn mặt thanh tú buồn man mác ấy mà bỗng thấy lòng buồn theo. Ở đằng xa, ba mẹ tôi đang tiếp chuyện một số vampire đến dự đám tang. Trông họ có vẻ lạnh nhạt khi bắt tay ba tôi. Dù không thấy rõ mặt nhưng tôi có thể hiểu ba đang phải chịu áp lực lớn như thế nào. Giữa muôn ngàn vampire ở đây, chỉ có mình ông là con người. Ít ra tôi cũng là vampire, dù chỉ là vampire dòng lai. Chưa bao giờ tôi lại thấy giá trị của con người bị chà đạp đến mức như vậy. Rốt cục thì ba tôi đã làm sai điều gì để bị họ ghét như thế chứ, vì ông là con người ư?

- Em sao vậy?_ Tooya chợt hỏi khi nhìn vào khuôn mặt đăm chiêu của tôi.

Tôi giật mình quay ra, nhìn anh ấy khẽ cười rồi chợt hỏi một câu chẳng ăn nhập gì với hoàn cảnh trước mắt cả:

- Anh ơi, sao em thấy anh luôn buồn bã vậy?

- Hửm, ờ anh…_ Tooya hơi lúng túng trước câu hỏi của tôi, anh ấy khẽ gãi đầu rồi vội vã lảng sang chuyện khác_ À mà em có họ hàng gì với tộc Hondo vậy? Hình như trước đây anh chưa bao giờ nhìn thấy em trong gia tộc này.

- Hihi đây là lần đầu tiên em theo ba mẹ đến đây mà. Mẹ em nói bà đã từng sống ở đây._ Tôi mỉm cười thật tươi nói.

- Mẹ em? Bà ấy là ai?_ Tooya nhíu mày hỏi.

- Người búi tóc vận đồ đen kia kìa…_ Tôi nói rồi chỉ tay về phía mẹ đang nói chuyện với những vampire xa lạ.

Tooya nhìn theo hướng chỉ tay của tôi, chợt giật mình. Khuôn mặt anh trở lên đăm chiêu. Mãi một lúc sau, anh mới khó nhọc lên tiếng:

- Vậy ra em là con của Shita sa-ma, thế thì là em họ anh rồi. À, mà cũng không đúng, chúng ta thật ra chẳng có quan hệ gì cả…haizz.

- Anh nói gì thế, em chả hiểu. Lại còn thở dài nữa chứ? Giống ông cụ non quá đi._ Tôi mỉm cười trêu chọc.

- Haha, chuyện này em chưa hiểu được đâu, đợi lớn lên rồi từ từ em sẽ biết.

- Lớn lên ư? À, anh ơi, đám tang của ai vậy anh?

- Ừm, là của ba mẹ anh._ Tooya khẽ nói.

- Ba mẹ anh ư? Vậy chắc anh phải đau khổ lắm nhỉ?_ Tôi nói rồi chợt cảm thấy mình đã lỡ lời.

Tooya nhìn khuôn mặt nhăn nhó của tôi, không nói gì chỉ khẽ cười buồn.

- Sao anh không nói gì mà chỉ cười? À cho anh cái này nè…_ Tôi nói rồi rút từ trong túi áo ra một cuộn bông băng cá nhân còn mới nguyên đưa cho anh ấy.

- Bông băng ư? Nhưng sao em lại đưa anh cái này?_ Tooya ngạc nhiên hỏi tôi.

- Mẹ em nói khi một người nào đó đau khổ, trái tim của người đó sẽ tan nát và rất đau đớn nên…em nghĩ anh cần chỗ bông băng này để băng bó trái tim của mình.

-…

- Sao anh không nói gì? Hay chỗ bỗng băng này không đủ?_ Tôi lo sợ lên tiếng.

- Không, đủ rồi, cảm ơn em._ Tooya dịu dàng xoa đầu tôi rồi cầm cuộn băng áp nhẹ vào trái tim mình. Khuôn mặt anh bừng sáng một nụ cười thanh tao, đẹp tinh khiết như tuyết trắng. Đôi mắt đen huyền chợt nhìn mông lung về phía xa xa, nhưng không còn là vẻ buồn bã nữa, có chút gì đó vui hơn, hạnh phúc hơn trong đôi mắt ấy.

- Ba mẹ, hình như con đã tìm thấy thiên thần cho mình rồi._ Tooya thì thầm như nói với con gió.

- Anh nói gì vậy?

- Không gì cả, cô bé ngoan ạ!




Chương 59:


Những ngày sống trong tư dinh của tộc Hondo trôi qua một cách nhanh chóng, thấm thoắt gia đình tôi đã ăn, ngủ, nghỉ ở đây được hơn một tháng rồi.

Mọi chuyện có vẻ tiến triển rất thuận lợi, thái độ của bà ngoại cùng mọi người trong tộc đã không còn gay gắt và đáng sợ như trước nữa. Tất cả cũng là nhờ sự cố gắng của ba tôi.

Chỗ nào cần giúp đỡ là ông có mặt, không ngại khó khăn, nề hà gì cả. Ông cũng không phân biệt người trên kẻ dưới, chỉ cần người nào gặp khó khăn là ông sẵn sàng giúp đỡ kể cả đó là một cô tì nữ nhỏ nhoi. Sự tận tình, ân cần cùng nụ cười ấm áp của ba đã khiến những vampire máu lạnh kia nhìn chúng tôi bằng đôi mắt khác. Khuôn mặt của họ tuy vẫn ánh lên vẻ lạnh lùng nhưng trong đáy mắt đã không còn vẻ khinh bỉ, chán ghét nữa, thay vào đó là một tia sáng ấm áp, một niềm tin nhỏ nhoi. Dù nhỏ nhoi nhưng như thế là đã đủ lắm rồi. Ba tôi đã nói như vậy đấy.

Còn mẹ tôi, dĩ nhiên là quá tự hào vì ông chồng của mình rồi. Thỉnh thoảng tôi còn thấy bà nhìn ông mỉm cười tủm tỉm nữa.

Tôi vừa nghĩ vừa khẽ cười ngây ngốc, cuộc sống giá mà cứ bình lặng như vậy nhỉ?

Đang thả hồn theo những làn gió mát mẻ mang theo hương hoa sói ngoài kia, tôi chợt giật mình khi nghe thấy tiếng mẹ vang lên bên tai:

- Yume, sao thần người ra thế con?

- À, dạ gió mát quá mẹ nhỉ? Hì hì_ Tôi cười rồi vung tay ra ngoài cửa.

- Ừ, đúng là rất mát. Nhưng Yume này, con chuẩn bị quần áo các thứ đến đâu rồi?_ Mẹ tôi hỏi trong khi khuôn mặt vẫn cắm cúi vào khung thêu.

- Chuẩn bị gì cơ hả mẹ?_ Tôi ngơ ngác hỏi lại.

- Hửm? Ba chưa nói cho con biết sao, chúng ta chuẩn bị phải rời khỏi đây rồi. _ Mẹ tôi nhíu mày nói.

- Rời khỏi đây hả mẹ?_ Tôi bần thần hỏi lại.

- Ừ, chúng ta đến đây cũng được hơn tháng rồi, đã đến lúc phải trở về nhà thôi. Yume không nhớ nhà sao?_ Mẹ tôi mỉm cười xoa đầu tôi hỏi.

- Con, con không muốn về. Chúng ta ở lại đây mãi mãi không được sao mẹ?_ Tôi ấp úng giãi bày mong ước của mình.

- Cái gì? Con muốn ở lại đây sao?_ Mẹ tôi ngạc nhiên kêu lên.

- Vâng ạ!

- Không được._ Mẹ tôi bất chợt nghiêm mặt nói rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay tôi từ tốn giảng giải:

- Yume à, con đừng quên đây là thế giới vampire, những người sống ở đây đều là những vampire mang trong mình bản chất khát máu. Chúng ta không thuộc về nơi này…

- Nhưng con cũng là vampire mà._ Tôi vọt miệng cãi.

- Vậy còn ba? Con định bỏ ba sao?_ Mẹ tôi khẽ nghiêng đầu hỏi.

- Không, con…

- Hơn nữa, con phải biết tuy rằng bà ngoại đã tạm chấp nhận chúng ta. Nhưng có một người, ông ta sẽ không bao giờ để cho chúng ta yên ổn nếu thấy được sự xuất hiện của chúng ta trong gia tộc này._ Mẹ tôi chợt hạ giọng nói.

- Ai vậy mẹ?

- Một người rất đáng sợ. Ông ta sắp trở về sau chuyến đi đến Hi lạp. Ông ta nắm giữ sức mạnh không ai chống lại được và hơn ai hết ông ta là người căm ghét chúng ta nhất. Vì thế, chúng ta phải nhanh chóng trở về thôi.

Tôi thần người ra nghe mẹ nói rồi chợt đứng vụt dậy chuệnh choạng bước ra ngoài. Sắp phải về, tôi sắp phải về thật rồi ư?

Không hiểu sao giờ đây khi cuộc sống ở nơi tư dinh tráng lệ này đã dần trở lên quen thuộc và đi vào một quĩ đạo tôi lại cảm thấy sợ hãi khi nghĩ đến lúc phải trở về căn nhà gỗ nhỏ có vườn hoa hồng và cây anh đào luôn nở hoa rực rỡ, nơi mà tôi và ba mẹ đã từng có những ngày hạnh phúc.

Tôi sợ khi phải rời xa nơi này, sợ không còn được nhìn thấy cảnh đi lại tấp nấp, làm việc rộn ràng của những người ở đấy. Sợ không được gặp những chị gái tốt bụng làm việc trong bếp luôn để dành cho tôi những chiếc đùi gà xé thơm nức....
« Trước1...474849505152Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Lời chúc phúc của Odin
» Gặp em dưới mưa xuân
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Đạo tình
» Hãy nhắm mắt khi anh đến
» Nợ em một đời hạnh phúc
» Chênh vênh hai lăm
» Trái tim màu hổ phách
» Điều Bí Mật
» Ngồi khóc trên cây
1234...789»
Tags:
bạn đang xem

Trường học Vampire

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Trường học Vampire v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất