22:02 - 14/08/2015
Khi mọi người đi xuống nhà, Ngân Hằng đã lấy lại sắc mặt tươi tỉnh mĩm cười nhìn mọi người cười nói:
- Mọi người xuống rồi, vừa đúng lúc con nấu cơm xong. Mời cả nhà ngồi xuống dùng cơm.
- Hihi, em đánh hơi mùi thức ăn thơm lừng mà chị nấu nên vác bụng chạy xuống đây ngay – Ngân Quỳnh chun mũi hít hà thức ăn cười nói.
Ngân Hằng lườm em gái một cái mắng yêu:
- Em đó, chả học được cái gì, chỉ học được cái nịnh bợ.
- Có sao đâu, chị của em, em nịnh. Ai cấm – Ngân Quỳnh nhe răng cười đáp, vừa nói vừa kéo ghế giúp Gia Bảo ngồi , rồi nghiêng đầu hỏi thằng bé – Gia Bảo nói xem, có phải chị hai của chúng ta nấu cơm ngon số 1 hay không?
Gia Bảo gật đầu đưa ngón tay cái lên biểu thị sự khen ngợi bắt chước Ngân Quỳnh khen nịnh cô:
- Chị Hằng nấu cơm ngon số 1.
Ngân hằng bật cười, ba cô và bà Kim Lương cũng nhìn nhau cười vui vẻ thưởng thức bữa cơm ấm cúng của gia đình. Ngân Hằng nhìn mọi người ăn cơm vui vẻ, mắt cô bỗng đỏ hoe khi nghĩ đến những ngày tháng sau này.
- Con sao vậy? Mắt con đỏ quá – Ba cô thấy cô ngồi thừ ra bèn quan sát rồi hỏi.
- Con không sao. Hồi nãy sắc hành nên bị cay mắt đó thôi – Cô bèn đáp.
- Con thật là giống mẹ con, nhất là đôi mắt, rất nhạy cảm, dễ xúc động đến rơi nước mắt….nhưng cũng rất mạnh mẽ – Ba cô trầm ngâm nhớ lại người vợ đã mất nói.
- Con thấy gia đình mình hôm nay được ở bên cạnh nhau thế này, con rất vui. Con hy vọng mai này, dù nhà ta có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa thì vẫn sẽ vui vẻ hạnh phúc như hôm nay. Con hy vọng cuộc sống sau này luôn được sống bên cạnh ba, Gia Bảo , Ngân Quỳnh ….– Ngân hằng ngập ngừng một lát rồi quay sang bà Kim Lương nhìn bà nói – Và cả dì nữa
“Dù có chuyện gì xảy ra, em cũng sẽ cùng anh gánh vác” – Cô vì câu nói này mà tha thứ cho tất cả những đau đớn mà bà Kim Lương đã gây ra cho mình. Có lẽ bà ấy yêu ba cô sâu nặng, vì càng yêu sâu nặng nên càng hận. Còn cô vì quá giống mẹ nên bà ấy mới đem nỗi hận với mẹ cô chuyển sang cho cô.
Con người vì yêu mà sinh hận. Cũng là một người đáng thương.
Tha thứ cho bà ấy cũng đồng thời tha thứ cho chính ban thân cô. Bởi vì cô cũng hận bà ấy rất nhiều.
Bà Kim Lương nghe Ngân hằng nói, bà sững sờ đôi đũa trên tay rơi xuống, quay đầu nhìn Ngân hằng lắp bắp nói:
- Có thật con nghĩ như vậy không?
Cô khẽ cười gật đầu.
Bà Kim Lương xúc động bưng mặt khóc nói:
- Cám ơn con, cám ơn con …
Ngân Hằng khẽ cười hạnh phúc trước đôi mắt đầy hàm ơn của ba cô và Ngân Quỳnh, và trong đôi mắt ngơ ngác của Gia Bảo.
Từ đây, hy vọng gia đình họ được hạnh phúc về sau, dù có giông tố nào ập đến đi chăng nữa.
Ngân Hằng đi tắm rửa xong chở về phòng sau bữa cơm tối vui vẻ và hạnh phúc ấy, cô cầm tấm thẻ vàng của ba cho mình nhìn nó và suy nghĩ rất lâu. Tấm thẻ này cô đã đưa cho Minh Nhật để lo cho bà mổ, nhưng sau đó cậu An đã trả lại cho cô, ông nói rằng ba cậu ấy sẽ chi trả tiền viện phí cho họ.
Nhưng cô biết với bản tính Minh Nhật, cậu nhất định không chịu nhạn cái ơn huệ đó, cho nên số tiền trong thẻ này cũng sẽ có lúc dùng đến. Nhưng giờ đây, tình hình công ty ba cô đang xảy ra chuyện, cô nghĩ sẽ rất cần nhiều tiền để trang trải, dù số tiền này chẳng đáng là bao nhiêu so với số tiền cần, nhưng cũng có thể giúp đỡ được phần nào.
Đây chính là điều làm cô cảm thấy phiền não vô cùng. Đưa cho Minh Nhật hay là đưa cho ba cô.
Ngân hằng thở dài vì không biết phải tính sao?
- Cốp ….
Tiếng vật gì đó va vào cửa sổ phòng cô.
Ngân hằng vội mở cửa nhìn ra bên ngoài, cô thấy Lâm phong đang ngẩng đầu mĩm cười vẫy tay với mình. Cậu mặc một cái áo sơ mi kẻ sọc ngắn tay, quần jaen xanh trông khá bụi, nhưng gương mặt đang mĩm cười của cậu trông rất đáng yêu. Cậu đáng đứng bên ngoài bờ tường hàng rào nhà cô.
Cô vội vã chạy xuống dưới, định mở cổng chạy ra thì Lâm Phong đã nhảy tót lên tường nhà cô ngồi vắt vẻo huýt sáo nhìn cô cười hì hì. Ngân hằng bèn bước về phía đó.
Thấy Ngân hằng đến, Lâm phong ngẩng đầu nhìn lên trời nói:
- Cảm giác ngồi ở đây rất tuyệt, tiếc là nhà mình không có xây tường như thế này?
- Nếu nhà bạn có xây tường, làm sao mình có thể đến tìm bạn được chứ – Ngân Hằng bèn đáp.
- Có muốn lên đây không?
- Muốn.
Cô liền đưa tay lên cao để Lâm Phong kéo mình lên ngồi trên thành tường. Ngồi yên vị trên đó, cô mới quay lại hỏi cậu:
- Sao lại đến đây giờ này?
- Có ba câu trả lời: 1..2…3. Bạn chọn đi – Lâm phong cười cười đáp.
Ngân hằng nhìn ngắm nhìn nụ cười của Lâm Phong rồi quyết định chọn:
- Câu trả lời số 1
- Câu trả lời số 1 là mình nhớ bạn – Lâm phong tự nhiên nói.
Ngân hằng cảm thấy có chút ngượng, hai má cô hồng lên nhưng rất hạnh phúc, bèn hỏi tiếp:
- Vậy câu trả lời số 2.
- Là mình rất nhớ, rất nhớ bạn.
Ngân hằng gật đầu, ngẩng đầu nhìn những vì sao trên trời, cô thấy tim mình mình đập rộn rã. Những vì sao trên trời dường như lấp lánh hơn mọi ngày.
Cô im lặng không hỏi gì thêm, thì Lâm phong đã lên tiếng:
- Không muốn biết câu trả lời thứ 3 à?
- Chẳng phải câu trả lời thứ 3 là mình rất nhớ, rất nhớ, rất nhớ bạn hay sao – Cô chớp mắt nhìn Lâm phong hỏi.
Lâm Phong mím môi lắc đầu. Ngân hằng ngơ ngác một chút bèn hỏi:
- Vậy câu trả lời thứ 3 là gì?
- Là anh rất nhớ em – Lâm Phong trả lời, tay cậu đưa lên chạm nhẹ vào gương mặt cô.
Má cô nóng rang theo cái chạm nhẹ đó, ánh mắt cô bị ánh mắt Lâm Phong cuốn hút muốn lẩn tránh nhưng không tài nào lẫn tránh được. Sự run động của mối tình đầu vừa nhẹ nhàng vừa cuồng nhiệt.
Nó giống như một viên kẹo đường, càng ăn càng thấy ngon, mùi vị khiến ta nhớ mãi không quên.
Trong giây phút ấy, theo nhịp đập của con tim, sợi dây nối liền hai trái tim kéo họ về phía nhau.
Môi họ chạm vào nhau rất nhẹ. Tựa như giọt sương đêm chạm vào cánh hoa rồi đọng lại trên đó.
Mắt họ khẽ nhắm lại, cảm nhận từng hơi thở của nhau hòa quyện vào cơn gió thổi giữa màn đêm. Dường như họ đã chìm vào không gian hạnh phúc ấm áp nào đó chỉ tồn tại hai người mà thôi.
- Có lạnh không? – Ngân Hằng nhìn chiếc áo sơ mi mỏng của Lâm Phong bèn hỏi khi có một cơn gió thổi qua.
- Như vầy sẽ không lạnh nữa – Cậu đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Ngân hằng, từng ngón tay đan vào nhau siết chặt.
Cảm giác ấm áp từ từng ngón tay chạy thẳng vào tim. Ngọn lửa trong tim bùng cháy lên, xua đi cơn lạnh giá bên ngoài. Hai người họ nhìn nhau, bốn con mắt long lên trong màn đêm khiến mọi thứ xung quanh cũng trở nên ấm áp.
Ngân Hằng từ từ ngã đầu vào vai Lâm Phong, cả hai ngước mắt nhìn lên bầu trời.
Đêm nay trời sao rất sáng.
Hai người cứ im lặng dựa vào nhau như thế, dường như cảnh vật thay lời nói, chất chứa tình cảm của cả hai, cứ bình yên như thế. Mãi lúc sau, Lâm Phong mới nói:
- Nếu như mình có thể sống thật lâu cho đến lúc già, mình muốn trở lại nơi mà chúng ta cấm trại, xây một ngôi nhà bên cạnh bờ hồ đó. Cùng với người mình thích hạnh phúc bên nhau, cùng ngắm sao thế này mỗi tối, bầu trời ở đó thật đẹp. Nếu có thể trồng được , mình muốn trồng một cánh đồng hoa ỏai hương ở đó. Để chiều chiều có thể cùng người mình thích nắm tay đi dạo mỗi buổi chiều, tận hưởng hương thơm của hoa oải hương.
Sóng mũi Ngân Hằng thấy cay cay khi nghe Lâm Phong nói. Tại sao ước mơ của cậu ấy lại là có thể sống thật lâu cho đến lúc già …Cô cảm thấy đau lòng vô hạn trước nỗi đau mà Lâm Phong phải chịu và đang cố chôn giấu nó vào trong tận sâu trong tim cậu.
Ngân hằng bất giác siết chặt lấy tay Lâm Phong, cô ngồi dậy nhìn Lâm Phong nói:
- Chúng ta làm một giao ước đi. Bất luận sau này có chuyện gì xảy ra, cũng sẽ cùng nhau đến đó, cùng xây một ngôi nhà nhỏ, cùng ngắm sao trời, cùng đi dạo dưới cánh đồng hoa . Cho dù quảng thời gian đó ngắn ngủi là 1 năm, hay 1 tháng, thậm chí là một ngày đi chăng nữa.
Nói xong cô giơ ngón tay út của mình về phía Lâm Phong, cậu nheo mắt nhìn cô rồi cũng gật đầu đưa tay lên làm một cái ngéo tay xác lập lời hứa của bản thân.
Dưới bầu trời êm ái, họ cùng lập một lời thề, lấy gió làm người nhắc nhở, lấy sao làm chứng, hứa mãi mãi bên cạnh nhau.
Ngân hằng xách mâm cơm nóng hổi đem đến bệnh viện cho Minh Nhật, Ngân Quỳnh đã ở bệnh viện cả buổi, cô bé vừa về nhà nghỉ ngơi.
Khi Ngân Hằng đang đứng đợi thang máy thì có một ông lão tay cầm gậy bước đến gần cũng đứng im chờ đợi thang náy như mình. Ông ta ăn bận snag trọng vô cùng, vừa nhìn vào đã thấy là một ông chủ lớn.
Cửa thang máy mở ra, Ngân Hằng lễ phép chờ ông lão bước vào trước rồi mới bước theo sau. Cô đứng phía sau ông lão. Đang định đưa tay bấm nút tầng thì..
- Bấm lầu 5 – Đột nhiên ông lão ra lệnh
- Ngân hằng có chút ngạc nhiên vì giọng ông lão không giống nhờ vã mà giống như ra lệnh, nhưng thang máy này chỉ có 2 người là cô và ông ấy. Vậy ông ấy đang ra lệnh cho ai ?
Dù có chút bất mãn nhưng Ngân hằng vẫn nghe lời giúp ông ấy bấm nút lên tầng năm. Còn mình ghé qua tầng 6 đi lên.
Khi tới lầu 5, ông lão không có lấy một tiếng cám ơn nào dành cho cô cứ thể bước ra khỏi thang máy. Bước đi của ông ta đầy tự tin và kêu hãnh.
Khi Ngân Hằng đi lấy nước nóng về giúp cho Minh Nhật để lau người cho bà thì trở lại phòng có chút giật mình khi nhìn thấy ông lão lúc nãy đang ngồi chỗm chuệ trên chiếc ghế duy nhất có trong phòng này.
Sau lưng ông còn có hai người mặc vest đen theo đứng phía sau. Ông ngồi đối mặt với Minh Nhật im lặng chời đợi câu trả lời của cậu.
Ngân hằng thấy Minh Nhật mím môi trầm lặng, sắc mặt hầm hầm đầy căm tức.
- Cháu hãy quyết định đi. Nể tình cháu là con cháu của dòng họ Lâm nhà ta. Ta sẽ giúp cho bà nội cháu toàn bộ chi phí phẫu thuật. Còn cháu, ta sẽ nhận lại cháu, từ nay cháu sẽ là cháu nội của ta không gì có thể thay đổi, cháu cũng có quyền thừa kế tài sản của ta như bao đứa cháu khác – Giọng ông ta hung hồn nói .
Minh nhật cười gằn một cái rồi nói:
- Xin lỗi! Từ trước đền giờ tôi không hề có ông nội, cũng không muốn nhận bất cứ ai làm ông nội . Ông làm ơn về đi cho .
Ông ta nheo mắt nhìn Minh Nhật một cái rồi nói:
- Ông nói cho cháu biết, chưa bao giờ ta cầu xin ai, cũng chưa có người từ chối yêu cầu của ta. Cho dù cháu có là cháu của ta cũng không có ngoại lệ, điều kiện ta đặt ra cháu hãy suy nghĩ kỹ đi. Đợi đến khi cháu suy nghĩ kỹ thì hãy đến tìm ta, nhưng dù cháu chấp nhận hay không chấp nhận điều kiện nào đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được. Đừng bao giờ để bản thân mình hối hận, đó là phương châm của dòng họ nhà ta. Máu chảy trong người cháu cũng giống như ta – Ông lạnh lùng nói, và cố ý nhấn mạnh dòng cuối.
Nói rồi không đợi câu trả lời của Minh Nhật, ông ta dứt khoát đứng lên bỏ đi. Hai người theo sau cũng vội vã rút ra danh thiếp đặt lên bàn rồi theo bước chân của ông tar a ngoài.
Ngân hằng đứng chon chân tại chỗ khi biết ông ta là ông nội của Minh Nhật, cũng có nghĩa ông ta là ông nội của Lâm Phong. Khi ông ta quay người bước ra cửa, hai người chạm mặt nhau, ở ông ta có ánh mắt nghiêm nghị cùng lạnh lùng khiến Ngân hằng sợ hãi cúi đầu né sang một bên.
Ngân hằng vội vã bước vào khi nghe tiếng cười điên dại của Minh Nhật, Minh Nhật thấy cô vào thì cười khổ nói:...