Snack's 1967
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Nếu không phải là anh
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 6188
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
11:39 - 15/08/2015


Ngày 2 tháng 6 năm 1982

Thời gian qua vất vả vì công việc, cuối cùng mình cũng đã thành công, mọi nỗ lực đã được các cổ đông công nhận và bỏ phiếu tán thành việc nhậm chức. Ngày mai sẽ là ngày chính thức trở thành chủ tịch, bắt đầu vào việc cải cách công ty thêm lớn mạnh. Nguyễn Minh An, cố lên!

Trang mở đầu là những dòng chữ ngắn gọn, có lẽ là vừa tập tành chuyện viết nhật kí. Huy lật trang tiếp theo.

Ngày 5 tháng 6 năm 1982

Vừa nhậm chức nên thật bận rộn, phải đi khảo sát những ngành nghề của các cổ đông, lên kế hoạch cho việc mở rộng thêm các cổ phần, thâu tóm thêm nhiều công ty. Lên kế hoạch thì dễ nhưng thực hiện lại quá khó, không biết nên bắt đầu từ đâu, bên cạnh mình lại không có ai giúp đỡ, chắc là phải tìm thêm một trợ lý thôi.

Ngày 12 tháng 6 năm 1982

Hôm nay anh Văn đưa một người đến làm trợ lý. Cô ấy đã có kinh nghiệm làm việc năm năm, vì công ty cũ đã bị thâu tóm, đến giờ vẫn chưa xin được việc làm mới. Anh Văn nói cô ấy là bạn thanh mai trúc mã của anh nên hoàn toàn tin tưởng. Mình tạm thời đồng ý, dù sao cũng đang cần người gấp.

Ngày 20 tháng 7 năm 1982

Hơn một tháng làm việc cùng người trợ lý, mình bỗng để ý đến cô ấy nhiều hơn. Những ngày mới bắt đầu cùng làm việc, mình có phần lạnh lùng với cô ấy, chỉ tập trung vào sổ sách, có hôm đến tận khuya mình còn ở công ty, cô ấy đã chịu ở lại để giúp đỡ. Mỗi khi nhắc đến cô ấy lòng mình lại có chút bồi hồi, ngay lúc viết những dòng chữ này, không hiểu sao tim mình lại có cảm giác hồi hộp. Chẳng lẽ mình…không…có thể chỉ là ngộ nhận.

Những trang tiếp theo, ông An viết đều đặn hơn, đều là những tình tiết xảy ra giữa ông và người trợ lý đó. Huy đọc theo dòng cảm xúc của ông như lạc vào một bộ phim tình cảm thời xưa. Cậu sực nghĩ, có thể nào người trợ lý đó chính là mẹ của mình? Huy tiếp tục đọc.

Ngày 5 tháng 8 năm 1982

Thật đê tiện! Tối qua mình đã mắc phải một sai lầm nghiêm trọng. Mình đã hành động hết sức tồi tệ. Tại sao mình lại không kiềm chế bản thân, uống quá nhiều rượu khiến đánh mất cái quý giá nhất của người con gái, lại là người mình vô cùng yêu thương. Cô ấy khóc rất nhiều, ngay lúc ấy mình vô cùng hoảng sợ và lo lắng, mình đã bỏ đi, để mặc cô ấy lẻ loi trong căn phòng ở khách sạn. Mình chẳng khác nào những loại đàn ông chơi bời. Không! Nguyễn Minh An này không phải là người bạc nghĩa, mình phải chịu trách nhiệm!

Ngày 10 tháng 8 năm 1982

Năm ngày rồi cô ấy không đến công ty, mình đã tìm cô ấy mọi nơi, anh Văn đã đi công tác ở tỉnh khác, mình không cách nào liên lạc được. Thật sự trong lòng rất bất an! Lệ Xuân! Em đang ở đâu?

Lệ Xuân? Cuối cùng Huy cũng đã biết tên của người trợ lý ấy.

Ngày 12 tháng 8 năm 1982

Mình đã nhận được thư của cô ấy, bất an trong lòng đã giảm dần. Thì ra cô ấy không hờn trách mình, chỉ là phải về quê nhà đột xuất vì mẹ trở bệnh. Mình phải thu xếp mọi công việc đi tìm cô ấy ngay lập tức.

Giữa hai trang này có kẹp một phong thư, có lẽ là bức thư ông An đã nhắc đến trong nhật kí. Huy mở ra xem.

“Anh An!

Xin lỗi vì những ngày qua em không đến công ty. Bệnh viêm phổi của mẹ em trở nặng, bà phải vào bệnh viện tỉnh cấp cứu nên em phải về ngay. Anh cho em xin nghỉ thêm vài ngày, mẹ em khỏe hơn em sẽ lập tức về công ty. Còn chuyện hôm trước…em không trách anh…chúng ta đã là người trưởng thành và em tin tưởng anh không phải là người bội bạc. Anh nhất định sẽ ở bên cạnh em chứ? Mong thư của anh!

Lệ Xuân”

Nét chữ mềm mại, giọng thư chứa đầy sự dịu dàng và tình cảm. Ba đã có tất cả, tiền tài, sự nghiệp và một tình yêu đẹp như thế, tại sao sau này lại trở nên nhếch nhác, bê tha? Huy thầm nghĩ.

Cậu đóng quyển nhật kí lại, cất vào balo. Mấy ngày hôm nay lo chuyện hậu sự của ba, Huy đã mệt mỏi rã rời. May mà có hàng xóm xung quanh giúp đỡ, ba người bạn thân cũng vất vả từ Sài Gòn về phụ, cậu cũng được an ủi một phần nào. Nhưng trong lòng nỗi cô đơn vẫn cuồn cuộn như sóng biển. Những dòng chữ về tình yêu của ba khiến Huy nhớ đến tình yêu của bản thân mình. Huy lấy điện thoại, bấm đến số máy của Gia Nhi, chợt dừng lại.

“Người ta đã là vợ, là mẹ. Mình gọi điện chỉ thêm phiền phức cho cô ấy.” Huy thở dài, nước mắt lại rơi. “Nhi, anh thật sự rất nhớ em!”

Đầu tuần, Cao Nguyên tiếp tục đi làm, Gia Nhi cũng được đến trường. Mặc dù bà Xuân có hằn học như thế nào, buổi nói chuyện nào cũng đề cập đến vấn đề cưới hỏi của cả hai, Cao Nguyên vẫn khăng khăng gia hạn thời gian, sau đó họ lại tranh cãi, vẫn là Gia Nhi đứng im thin thít sau lưng anh, vẫn là ông Cường đứng cạnh bà vỗ vai vuốt giận, vẫn là Ngọc Hân chốc chốc lại “châm dầu vào lửa”. Quả là giàu hay nghèo, ai cũng có nỗi khổ tâm.

Buổi sáng, Cao Nguyên đưa Gia Nhi đến trường, sau đó mới đến công ty. Cô đã từ chối khi anh đề nghị chuyện này, nhưng khi nghe anh “hù dọa” nếu không đồng ý thì phải ở nhà, cô đành miễn cưỡng chấp nhận. Song, cô nói với anh đậu xe ở cách xa trường một chút.

Đầu học kỳ mới, sân trường cũng nhộn nhịp hơn hẳn. Tuy thế nhưng Gia Nhi vẫn cảm thấy lạc lõng. Những ngày trước kia, đi đâu cũng có Huy bên cạnh, tuy đa số chỉ thảo luận về việc học tập, nhưng Nhi vẫn thấy vui. Lại thêm thỉnh thoảng ba người bạn thân của Huy nhìn thấy, họ lại trêu chọc, khiến Nhi và Huy chỉ biết cúi đầu đỏ mặt cười lấy lệ.

Gia Nhi mỉm cười nhớ đến những kỉ niệm đó, cô bỗng nhớ Huy cồn cào, lại nhớ ánh mắt căm thù của Huy khi ở công viên, lòng thấy đau nhói. Cô đảo mắt nhìn xung quanh, đi đến những góc sân nơi cả hai thường ngồi, đến cả phòng học của Huy, nhưng vẫn không tìm thấy bóng dáng quen thuộc. Chẳng lẽ khi đã không còn duyên phận, ngay cả tồn tại cùng một không gian nhỏ như thế này vẫn không thể nào nhìn thấy nhau? Mà liệu khi gặp Huy, cô giải thích tất cả mọi chuyện, Huy sẽ tin chứ? Gia Nhi thở hắt thất vọng, buồn rầu bước đi. Bất chợt từ đằng xa có tiếng gọi.

“Gia Nhi!!!”

Gia Nhi ngẩng nhìn, thì ra là Hoàng. Cô tự trách bản thân mình thật ngu ngốc, bạn của Huy nhiều vô số, lẫn nam và nữ, tại sao lại không nhớ đến chi tiết này chứ? Cũng may cô được gặp ngay một người chuyên nắm rõ mọi tin tức.

“Anh Hoàng!” Cô mừng rỡ như nhặt được vàng, không để Hoàng lên tiếng trước, vào thẳng vấn đề ngay. “Anh có gặp anh Huy không?”

“Trước khi trả lời câu hỏi của em, anh có chuyện muốn hỏi.” Hoàng ra hiệu cho Gia Nhi cùng cậu ngồi xuống chiếc ghế đá trước hành lang các phòng học. Gia Nhi biết Hoàng muốn hỏi gì, cô cũng đã chuẩn bị tinh thần để trả lời cho những ai thực sự muốn biết.

“Anh muốn hỏi chuyện gì đang xảy ra giữa em và anh Huy, phải không?”

Hoàng đẩy cặp mắt kiếng lên, gật đầu.

“Đúng là giữa em và Huy đang có chút hiểu lầm, nhưng em không biết phải làm thế nào giải thích cho anh ấy hiểu. Vả lại, chuyện này…em cũng không muốn ai biết. Xin lỗi anh.”

“Anh hiểu mà. Anh chỉ muốn xác minh thực sự giữa hai người có thật là không còn cách cứu vãn không?”

“Anh Huy nói gì với anh à?” Cô ngạc nhiên hỏi.

“Có một đêm, Huy về ký túc xá trong tình trạng thê thảm không thể nào tả được. Đôi mắt sưng húp, quần áo xuềnh xoàng, ánh mắt thì thất thần, những ngày sau đó thì không nói năng gì, cứ lặng lẽ ở trong phòng, bọn anh phải khuyên giải nhiều lắm mới có thể lôi kéo nó bước xuống giường cùng đi luyện tập thể thao. Anh hỏi nó có chuyện gì xảy ra thì chỉ nhận được ba chữ: “Chấm dứt rồi!” Trước đó nữa, nó có đem món quà sinh nhật tặng em, nhưng đi được một lúc thì lại ủ rũ về, bọn anh chỉ nghĩ rằng quen nhau rồi giận nhau là chuyện thường tình, nên cũng không hỏi đến nữa.”

Gia Nhi nghe những lời Hoàng nói mà tim đau thắt. Cô không ngờ mình đã làm Huy tổn thương nặng nề đến thế.

“Vậy hiện giờ anh Huy đang ở đâu? Em đã đến phòng học mà vẫn không thấy anh ấy? Dù sao đi nữa, em vẫn muốn giải thích mọi chuyện với anh Huy.”

“Có thể nó sẽ nghỉ học vài ngày. Tinh thần của nó vừa ổn định hơn một chút thì lại có chuyện xảy ra.” Hoàng ngước nhìn trời, như thể trách móc tại sao mọi chuyện bất hạnh cứ luân phiên kéo đến với người bạn thân của mình. “Em cũng biết tình trạng sức khỏe của bác An phải không? Chủ nhật vừa rồi bác ấy đã qua đời, nó phải về quê để lo chuyện lễ tang. Bọn anh cũng có xuống phụ giúp, trông nó ốm đi hẳn, không còn là “Nam vương” trong mắt các nữ sinh của trường nữa.” Hoàng cười, một nụ cười chua chát.

Gia Nhi bên cạnh cũng đã rơi lệ. Chỉ không gặp Huy một thời gian dài mà đã có nhiều chuyện xảy ra như vậy, trong khi đó cô lại không ở bên cạnh động viên tinh thần cho Huy, bao nhiêu ấm ức cứ như trào ra hết trong những giọt nước mắt.

“Đừng khóc, đừng khóc nữa! Mọi người nhìn thấy sẽ nghĩ anh ăn hiếp em đó!” Hoàng cuống quýt vỗ về.

“Em tồi tệ thật! Ngay cả người mình yêu thương gặp khó khăn, em cũng chẳng thể làm gì, chỉ biết ngồi đây mà khóc, lại khiến anh ấy phải chịu tổn thương nặng nề. Em không hiểu nổi bản thân em đang thành ra cái gì nữa!”

“Em đừng tự trách mình, mọi chuyện trên đời không phải do chúng ta quyết định, còn chuyện xảy ra với Huy, chỉ là một trong số những mất mát mà đến lúc nào đó mỗi người trong chúng ta đều phải gánh lấy. Trước mắt em cứ bình tâm lại vào tập trung vào việc học, anh nghĩ Huy cũng không muốn nhìn thấy em vì nó mà học hành sa sút. Nếu em đã nói mọi chuyện của cả hai đều là hiểu lầm, anh tin nhất định Huy sẽ thông cảm cho em. Cứ để nó được yên tĩnh, khi nào nó vào lại Sài Gòn anh sẽ báo cho em biết.”

Gia Nhi lau nước mắt gật đầu, nhìn Hoàng với ánh mắt biết ơn.

Năm giờ chiều, Cao Nguyên đến đón Gia Nhi tan học. Nhìn thấy nét mặt u ám của cô, anh lại tò mò.

“Hôm nay có gặp cậu Huy gì đó không?”

“Không!”

“Thế nên mới buồn đó à?”

“Không!”

“Thế tại sao gương mặt cứ như đưa đám vậy?”

“Mệt thôi!”

“Đi học chẳng phải chỉ ngồi yên trong lớp, nghe thầy cô giảng bài thôi sao? Làm gì nữa mà mệt?”

“Không được khỏe thì mệt!”

“Tại sao lại không được khỏe?”

Gia Nhi liếc mắt nhìn anh, ám chỉ anh còn muốn hỏi tới khi nào nữa.

“Sao không trả lời?”

“Muốn được yên tĩnh.”

Lần này đến lượt Cao Nguyên nhìn cô, cô tựa đầu vào ghế, khép mắt lại.

“Em không nói, tôi sẽ gặp cậu ấy hỏi đấy nhé!”

“Có muốn cũng không gặp được.” Gia Nhi vẫn nhắm mắt, trả lời với giọng bất lực.

Anh “à” lên một tiếng, tỏ vẻ đã hiểu ra mọi chuyện. “Rốt cuộc cũng là vì không gặp được tình nhân nên buồn. Chuyện nhỏ thôi mà, nếu em muốn gặp tại sao lại không gọi điện thoại cho cậu ta?”

“Gặp rồi tôi phải nói gì? Anh không nhớ hôm ở công viên, anh ấy đã rất hận tôi sao? Nhìn thấy số điện thoại của tôi, có lẽ anh ấy cũng không muốn nhấc máy.”

Cao Nguyên biết cô đang muốn nhắc lại “tội lỗi” của anh, anh đành im lặng, không dò hỏi tới cùng nữa. Dù sao anh cũng đã hứa sẽ không can thiệp vào chuyện riêng tư của cô.

“À, hôm nay ba mẹ đã đi dự tiệc, sẵn dịp đi đâu ăn tối nhé!” Anh sực nhớ.

“Vậy thì tôi càng phải ở nhà, để tận hưởng cảm giác yên tĩnh trọn vẹn.”...
« Trước1...7891011...26Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu không hối tiếc
» Yêu đi để còn chia tay
» Yêu anh hơn cả tử thần
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ
» Truyện cổ tích Mèo và Sói
» Tôi ghét anh...đồ du côn
1234567»
Tags:
bạn đang xem

Nếu không phải là anh

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Nếu không phải là anh v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất