Old school Easter eggs.
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Nếu không phải là anh
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 6181
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
11:39 - 15/08/2015


Gia Nhi xoắn tay áo bước vào bếp.

Huy giết nỗi nhớ Gia Nhi bằng công việc. Anh vùi đầu vào mớ tài liệu của công ty, việc gì của ai cần trợ giúp, anh sẵn sàng tiên phong, ngay cả việc photo tài liệu hằng ngày của một nhân viên nhỏ trong công ty, anh cũng giành làm, lấp hết chỗ trống của thời gian rảnh rỗi.

Giờ trưa, Huy lại mày mò với những công văn trên máy tính, chả đoái hoài đến cái bụng rỗng đang kêu réo ỏm tỏi. Đến khi nhìn lại đồng hồ, chỉ còn hai mươi phút để ăn trưa và nghỉ ngơi.

“Anh định nhịn đói đến chiều luôn à?”

Ngọc Hân thình lình đứng trước bàn làm việc, đặt xuống một phần cơm hộp.

“Hân à? Gì thế nhỉ?”

“Cơm trưa bồi dưỡng cho nhân viên.”

“Thật ngại quá! Ai lại để Giám đốc mua thức ăn cho nhân viên chứ, lại còn là nhân viên thực tập nữa!” Anh ngượng ngịu.

“Em chỉ không muốn người khác nhìn vào sẽ nghĩ công ty này chèn ép nhân viên đến mức bỏ cả giờ ăn trưa.”

Cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, nở nụ cười xinh đáo để.

“Vậy thì anh không ngại nhé!”

“Anh cứ tự nhiên!”

Ngọc Hân ngồi nhìn Huy ăn ngon miệng. Cô cảm thấy anh thật đáng thương. Mấy hôm nay sắc mặt anh rất kém, ánh mắt rầu rĩ. Có lẽ anh đã biết chuyện xảy ra giữa người con gái kia và anh trai cô. Cô cảm thấy thật căm phẫn thay cho anh. Tại sao hết lần này đến lần khác bị Gia Nhi phản bội mà anh lại còn tiếc thương thế chứ? Cô thực lòng muốn nói với anh Gia Nhi thật không xứng đáng được anh yêu. Nhưng có lẽ chỉ làm cho Huy thêm đau buồn.

“Hi hi!”

“Em cười gì thế?”

“Trông anh như con nít vậy. Ăn uống dính tèm lèm trên mặt kìa!”

“Chà! Thật thất lễ quá!” Huy vội lấy khăn giấy chùi, nhưng chẳng đâu vào đâu khiến Ngọc Hân còn cười to hơn.

“Ha ha! Anh trở thành Lọ Lem mất rồi! Hay để em giúp anh nhé!”

Ngọc Hân cầm lấy tờ khăn giấy, nhẹ nhàng và tỉ mỉ giúp Huy. Bàn tay cô mềm mại di chuyển trên gương mặt anh khiến cho anh có một cảm giác thật khó diễn tả. Người con gái trước mặt rất xinh xắn. Đôi môi được tô son với màu đỏ đậm căng mọng tràn đầy sức quyến rũ mê hồn. Trong phúc chốc, Huy giữ chặt tay Hân. Ánh mắt anh đăm đăm vào đôi môi đó. Gương mặt anh từ từ áp lại gần, thật gần. Hơi thở của cả hai như hòa quyện vào nhau. Đến khi môi đã kề môi, cảm giác khi nãy còn mãnh liệt hơn, anh nhắm mắt, hôn cô say đắm.

“Bịch!”

Có âm thanh gì đó từ phía cửa ra vào. Cả hai giật thót, ngoảnh nhìn. Là Gia Nhi. Dưới đất là phần cơm trưa mà cô đã dồn tất cả tâm tư và tình cảm vào đó, là thư mà cô dành cả tâm huyết chỉ mong được làm lành với Huy.

“Nhi! Nhi!”

Tình cảnh này như đêm hôm trước, chỉ có điều người đau khổ lúc này lại là Gia Nhi. Giờ đây cô mới hiểu được cảm giác chua xót của Huy là như thế nào.

“Nghe anh giải thích!”

“Không! Không!” Cô vừa khóc vừa cười. “Anh không phải giải thích gì cả! Em hiểu mà!”

Hiểu ư? Hiểu chuyện gì? Giờ phút này cô hiểu được bao nhiêu về anh, ngay cả bản thân cô cũng không thể hiểu được mình đang nghĩ gì.

“Cô hiểu thì tốt thôi! Từ giờ trở đi, anh ấy sẽ chính thức là bạn trai của tôi!” Ngọc Hân bước đến, nắm chặt cánh tay Huy.

“Hân, em đang nói gì thế?”

“Em nói sự thật thôi!”

“Xin lỗi, em đã làm phiền giây phút lãng mạn của hai người.”

Gia Nhi chạy xuống cầu thang, Huy cũng chạy theo, ra đến khuôn viên của công ty, anh mới đuổi kịp cô và thoát khỏi sự lôi kéo của Ngọc Hân.

“Nhi! Xem như anh đã sai. Chúng ta làm lại từ đầu được không em?” Anh ôm cô vào lòng, giọng nói thành khẩn.

“Buông em ra! Giờ thì em đã hiểu rồi. Ngay từ đầu anh đổi địa điểm thực tập là vì cô ấy, phải không? Những ngày làm việc ở đây anh cũng dần lạnh nhạt với em, xa cách em, ít liên lạc với em, tất cả đều là cùng nguyên nhân. Em ngốc thật! Cứ nghĩ nấu một bữa trưa mang đến cho anh, tình cảm của chúng ta sẽ như gương vỡ lại lành, nhưng em đã sai. Thực chất chúng ta không thể làm lành.”

“Nghe anh nói đã…”

“Á!!!”

Tiếng hét vang lên cắt ngang cuộc tranh cãi của hai người. Nhi vừa trông thấy cảnh tượng phía sau cũng la lên một tiếng.

“Anh Huy…cứu em…”

Một người đàn ông tầm ngoài bốn mươi với gương mặt hốc hác, mái tóc lốm đốm những sợi bạc, mở to đôi mắt đỏ lừng chứa đầy sự thù hận. Điều đáng sợ hơn là trên tay ông cầm một con dao sắc nhọn, lưỡi dao đang kề ngay bên cổ Ngọc Hân. Cả ba đều hoàn toàn không biết người đàn ông này là ai.

“Ông là ai? Ông không được làm liều ở đây? Tôi sẽ báo công an đấy!” Huy vừa nhích tới gần vừa móc điện thoại từ trong túi ra.

“Mày thử gọi điện đi! Sau đó thì nhận xác của con nhỏ này về!” Giọng nói ồm ồm, ông ta dứ con dao sát ngay trên cổ, một vệt máu nhỏ loang ra.

“Đừng mà!” Ngọc Hân khóc lóc thảm thiết.

“Đừng! Được rồi! Ông muốn gì? Cứ nói ra, tôi sẽ giúp ông. Nhưng ông không được làm hại cô ấy!”

Huy vội buông điện thoại, trong lúc này việc nên làm chẳng phải là đe dọa ông ta, vì thực chất ông ta đã dám làm liều, còn sợ chuyện gì nữa, chỉ gây thêm phiền phức. Tốt nhất là nên biết mục đích của ông ta là gì.

“Tao muốn gặp thằng Cao Nguyên! Tao muốn nó trả lại cho tao chức Tổng Giám Đốc, chỉ có tao mới xứng đáng được làm Tổng Giám Đốc, hiểu không???”

“Ông là…Phạm Chí Khang?” Gia Nhi run rẩy hỏi.

“Con nhóc kia, mày giỏi lắm! Tao là Phạm Chí Khang! Là Tổng Giám Đốc của công ty này, chứ không phải là lão già kia!!!”

“Sao em lại biết?” Huy hỏi.

“Dạo trước kia báo chí có đưa tin tức về ông ta, nói rằng ông ta có liên quan đến việc cho vay nặng lãi, vi phạm pháp luật. Nhưng em không ngờ việc này lại liên quan đến anh Nguyên.”

“Hai đứa mày to nhỏ gì đó? Có muốn tao cắt cổ nó không? Tao muốn gặp Cao Nguyên! Nghe rõ chưa?”

“Ông bình tĩnh lại đã! Tôi sẽ gọi cho Cao Nguyên ngay!” Huy trấn tĩnh. Tiếc là giờ này còn trong giờ ăn trưa, các nhân viên vẫn chưa về, khuôn viên này lại nằm khuất trong một góc của công ty và được ngăn bởi một vách tường cạnh căng tin, thế nên những người từ ngoài cửa chính ra vào sẽ không nhận thấy. Trước mắt nên liên lạc với Cao Nguyên.

“Anh Huy…mau cứu em…em không chịu đựng được…”

Trong lúc Huy đang tìm cách trì hoãn, Ngọc Hân thều thào kêu cứu. Gương mặt cô đã tái xanh, có lẽ vì hoảng sợ và vết thương trên cổ, cô trông như sắp xỉu đến nơi.

“Tổng Giám Đốc Khang…”

“Mày vừa gọi tao à?”

“Ông là Tổng Giám Đốc mà, đúng không? Có phải ông rất hận Cao Nguyên?”

Nghe nhắc đến tên Cao Nguyên, ông ta lại như hóa điên.

“Phải! Tao rất căm ghét nó! Chính nó đã làm tao ra nông nổi này. Nó chưa điều tra kĩ mọi chuyện đã cắt chức của tao, nó nghĩ cho tao vào làm nhân viên quèn thì có thể bù đắp cho tao sao? Chẳng qua nó chỉ muốn chiếm luôn cái công ty này vào tay gia đình nó thôi! Mày đã gọi cho nó chưa? Tao muốn gặp nó, nếu không tao sẽ giết con nhỏ này!”

“Ông bình tĩnh! Nghe tôi nói!” Ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt đang trắng bệch của Ngọc Hân, anh hít một hơi thật sâu. “Ông đã bắt lầm người rồi! Cô ấy không có liên quan gì đến Cao Nguyên, anh ta sẽ không liều mạng lại đây gặp ông vì cô gái này đâu!”

Ông ta có vẻ suy nghĩ một chút. Bàn tay thả lỏng, nhưng vẫn còn đủ tỉnh táo để cảnh giác. “Mày nói thì tao phải tin sao?”

“Ông nên tin tôi!” Bất ngờ anh nắm lấy tay Gia Nhi, kéo cô về phía trước. “Cô gái này là người yêu của Cao Nguyên! Nếu biết cô ấy đang gặp nguy hiểm, nhất định anh ta sẽ đến đây ngay!”

Gia Nhi há hốc mồm nhìn Huy.

“Huy…anh…anh nói gì vậy?”

“Anh xin lỗi!”

“Con nhỏ kia, mày có phải là bạn gái của thằng Cao Nguyên không?” Ông ta lớn tiếng hỏi.

“Ông nên tin tôi! Thả cô gái kia ra, tôi sẽ đưa cô gái này cho ông giữ!”

Ông ta suy nghĩ một lúc. “Được! Nếu mày lừa tao, tao sẽ cho nó về chầu ông bà ngay! Mày lùi ra xa đi! Con nhỏ đó, mày từ từ đi lại đây!”

Huy buông tay cô ra. Ngay giây phút này đây, cô cứ nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng. Người mà cô từng yêu, người từng đau khổ vì cô, anh ấy đang giao cô cho một tên tinh thần không ổn định làm con tin, có nghĩa là lấy mạng sống của cô để đổi lấy Ngọc Hân.

Cô đau khổ nhích từng bước về phía ông ta, nước mắt ướt đẫm. Dường như cô đã bị từng nhát dao cứa vào tim rồi, thế nên cô chẳng còn sợ lưỡi dao trên tay ông ta nữa.

Gia Nhi vừa bước tới, ông ta nhanh chóng đẩy mạnh Ngọc Hân về phía trước, cô ngã sóng soài trên mặt đất. Ông vội chụp lấy Gia Nhi, lại kề dao ngay cổ.

“Anh Huy…em sợ lắm…em không muốn ở đây nữa.”

Huy chạy đến đỡ lấy Ngọc Hân, cô ôm chặt anh, khóc nức nở.



CHƯƠNG 19:


Cao Nguyên vừa đến kịp lúc. Đập vào mắt anh là Gia Nhi đang bị kề dao ngay cổ, đằng kia Ngọc Hân đang khóc lóc trong vòng tay Huy, trên cổ bị một vết thương nhỏ. Anh thắc mắc không thể hiểu, trong điện thoại, người mà Huy nói bị ông Khang bắt giữa là Ngọc Hân, tại sao bây giờ lại xuất hiện Gia Nhi ở đây? Anh không muốn suy nghĩ thêm nữa. Chạy theo sau là một nhóm người bảo vệ của công ty.

“Ông Khang! Tôi đã đến rồi đây! Ông thả cô ấy ra trước đã!”

“Cuối cùng mày cũng chịu đến rồi sao?” Ông ta chợt phát hiện ra nhóm bảo vệ kia đang trong tư thế sẵn sàng hành động, ông nổi cáu. “Tụi mày muốn bắt tao sap? Thế thì đến nhận xác con nhỏ này trước đi!”

“Đừng! Đừng! Các anh có thể lùi lại một chút được không?” Anh hốt hoảng. “Được rồi! Ông muốn tôi phải làm sao ông mới thả cô ấy?”

“Mày còn hỏi tao muốn gì à? Chính mày đã hại tao thê thảm như thế này, sự nghiệp không còn, gia đình tiêu tan, mày bảo tao muốn gì đây? Mày có biết mày ngu ngốc lắm không? Tại sao không điều tra kĩ mọi chuyện đã cắt chức của tao? Chủ mưu của tất cả chuyện này không phải là tao! Mày hiểu không?”

“Tôi hiểu, tôi hiểu! Là tôi đã sai khi cắt chức của ông, không liên quan đến cô gái ấy! Ông thả cô ấy ra, chúng ta sẽ làm rõ mọi chuyện, tôi hứa sẽ giúp ông!”

“Mày lo cho nó quá nhỉ! Thằng nhóc này, cảm ơn mày đã nhắc nhở tao, nếu không thì tao đã bắt lầm người, xem như công cốc!” Ông ta cười ha hả nhìn về phía Huy, Cao Nguyên lờ mờ đoán ra. “Thế này vậy, mày giao lại công ty cho tao, tao sẽ thả nó ra, không đụng tới một sợi tóc của nó.”

“Được, được! Tôi sẽ kí quyết định ngay!”

“Không! Mặc kệ em! Anh đi đi! Đừng lo cho em!” Gia Nhi hét lớn, cô không cần anh cứu. Trong thâm tâm cô nghĩ cô không quan trọng để được anh đánh đổi bằng bất cứ thứ gì. Vả lại, ngay từ lúc Huy dùng tính mạng cô đánh đổi với Ngọc Hân, trái tim cô dường như đã chết. Thế thì có được cứu hay không, đã chẳng còn quan trọng nữa.

“Anh biết tính toán mà! Anh không thể bỏ mặc em!” Anh vừa nói ra, biết mình lỡ lời. Quả nhiên ông ta nghe được.

“Thì ra mày đã có mưu tính, mày muốn lừa tao à? Mày muốn nó chết phải không?” Ông ta giơ mũi dao nhọn hướng thẳng vào người Gia Nhi.

“Không!”

Cao Nguyên không phải là bác sĩ tâm lý, không biết cách để đánh động đến tinh thần của một người đang trong trạng thái vô cùng kích động. Anh cảm thấy mình thật vô dụng, trong lúc nguy nan như thế này, người anh yêu thương nhất đang gặp nguy hiểm, thế mà đầu óc anh trống rỗng, chỉ có thể hồi hộp theo từng nhịp dao của ông ta. Anh chưa kịp định thần, thì đã nghe tiếng ông ta la oai oái....
« Trước1...23242526Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Xu Xu đừng khóc
» Chỉ có thể là Yêu
» Yêu không hối tiếc
»
» Sẽ có thiên thần thay anh yêu em
» Cửa Tiệm Giặt Là
» Bạn gái của thiếu gia
» Hoàng Tử Online
1234...91011»
Tags:
bạn đang xem

Nếu không phải là anh

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Nếu không phải là anh v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất