Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Lần nữa lại yêu
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 9350
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
11:41 - 15/08/2015


“ Anh Minh đã quyết tâm như vậy thì chúng tôi cảm ơn bữa tối của hai người. Xin phép đi trước. Cho gửi lại lời chào tới chị nhà. Hẹn gặp sau.”

Gia Hiên không thèm liếc nhìn Hải Minh lấy một lần, cô sải bước hướng thẳng về phía thang máy.

Chiếc taxi chậm rãi rời khỏi Vincom Tower, Gia Hiên vẫn im lặng, cô chống tay nhìn ánh đèn đường đang bị bỏ lại phía sau. Những con phố quen một thời cô đã cùng Hải Minh lang thang ở đó, có cả đường về căn hộ cũ của cô. Tất cả chỉ là những mảnh ký ức vụn nát mà cô đang cố chấp vá lại để ngắm nhìn rồi thầm khinh miệt chính mình. Thái Văn khẽ ho vài tiếng, anh nói rất khẽ:

“ Em….vẫn ổn chứ?”

Cô nghiêng đầu nhìn anh và mỉm cười:

“ Cảm ơn anh. Nhờ anh em biết rằng mình rất ổn!”

“ Vậy tốt rồi. Anh sợ em sẽ trừng mắt với anh và la lối hoặc….em khóc lóc như lúc say. Và sợ hơn nữa là em không thèm nhìn mặt anh nữa!”

Cô cười. Nụ cười mơ hồ và nhạt nhẽo. Đưa ánh mắt hướng về phía con đường đang đi. Một lúc sau cô nói:

“ Trước đây em từng xem một bộ phim mang tên Hoạ Bì. Giờ thì em đã hiểu, ai cũng có khả năng tự tạo cho mình một khuôn mặt khác!”

Thái Văn há miệng ngạc nhiên:

“ Hả? Không phải anh đâu nhá. Anh là người đàn ông chân thật!”

Cô quay sang anh rồi xì một tiếng:

“ Anh mà chân thật thì thế giới coi hôm nay là ngày tận thế! Em cảm thấy anh không đi đóng phim thật là uổng phí cho nền điện ảnh quốc gia, không đúng phải là nền điện ảnh của nhân loại. Chỉ độc vai diễn tối nay của anh em nghĩ anh xứng đáng để được sướng tên trên thảm đỏ và vinh danh nhận giải Oscar.”

Anh nhìn cô cười trìu mến. Nụ cười hiền hơn bao giờ hết, một nụ cười chất chứa những thương yêu!

......

Hải Minh cảm thấy vô cùng bẽ mặt. Bữa cơm do chính mình thanh toán còn vợ mình thì phải đi cấp cứu rửa ruột. Bác sĩ nói do ngộ độc thức ăn…nhưng anh đâu có sao? Anh chắc chắn chiếc bánh đẹp đẽ kia có vấn đề. Ngẫm lại hai người họ không hề chạm một miếng nào, còn anh cũng chẳng có tâm trí để tráng miệng. Người đàn ông tên Văn đó thật không đơn giản. Vẻ mặt tươi cười của anh ta chỉ là lớp áo ngoài để che đi dã tâm của một con sói lâu năm. Nắm tay nắm chặt lại, khuôn mặt anh hằn lên những tia máu, đôi mắt đầy mỏi mệt quan sát cô vợ vẫn đang truyền nước cạnh mình. Trầm giọng:

“ Lần sau thì bớt lời đi được rồi đấy. Anh đã bảo vui thú gì chuyện trò với cô ấy.”

“ Anh còn nói nữa. Anh xem cả bữa ăn anh đều dán mắt vào chị ta. Cảm thấy tiếc nuối sao? Anh thấy đấy, vừa mới ly hôn với anh mà chị ta đã kiếm được bồ mới còn là Việt Kiều yêu nước. Chẳng biết ai mới là hồ ly.”

“ Em câm miệng đi được rồi đấy. Nếu không phải vì sự ngu ngốc của em thì giờ này có phải nằm đây không? Em có biết trong chiếc bánh đó chứa chất gì không? Thuốc xổ đấy! Đừng nghĩ ai cũng đơn giản như vẻ bề ngoài của họ. Tốt nhất từ nay không có việc gì thì em ở nhà chăm con cho lành đi. Anh đã đủ mệt mỏi lắm rồi. Đừng khiến anh đau đầu hơn nữa.”

Oanh im lặng, cô không nói thêm được câu gì nữa vì biết có nói gì cũng chẳng thể khiến người đàn ông trước mặt yêu thương cô như trước. Sau mọi chuyện ập đến, anh ngày một xa cách và lạnh lùng. Để làm anh cười chỉ có duy nhất Châu Chấu bé nhỏ mới làm được điều đấy! Còn cô tự bao giờ chẳng khác một người đẻ thuê cho nhà anh. Phải chăng cái họ cần chính là đứa cháu nội chứ không phải một cô con dâu như mình? Đã bao lần cô tự hỏi điều đó nhưng vẫn không tài nào có đáp án. Hay đúng hơn là cô sợ đáp án mình nghe thấy quả thực như vậy! Cô từng yêu anh, yêu khờ dại vậy mà hy sinh hết thảy cuối cùng trái tim anh vẫn không nằm ở cạnh cô mà luôn hướng về người vợ cũ…Người ta vẫn bảo cũ thì kỹ nhưng riêng Oanh lại thấy những thứ cũ kỹ đó đáng sợ vô cùng! Nó đe doạ yên bình mà cô có, nó nuôi trong cô những ích kỷ ngày một lớn hơn. Tự bản thân cô thấy một điều rằng sự thay đổi là điều làm người ta đau đớn hơn bất cứ thứ gì trên cõi đời này. Và vì yêu Hải Minh nên cô đã thành một người hoàn toàn khác. Khác với một cô gái trong sáng hai năm trước đây!



Chương 17: Tâm Hiếu.



Người phụ nữ mà Hải Minh tưởng chừng cô không thể nào sống thiếu anh trong cuộc đời cô không ngờ… lại rất sẵn sàng để có thể sống không có anh trong cuộc đời của cô ấy.Và điều đó thật là một điều đáng tiếc thay! Hải Minh tự mỉm cười cay đắng cho suy nghĩ của mình rồi tiếp tục đặt đầu óc vào màn hình laptop anh đang đặt trên chân….Trời đã bắt đầu sáng ngoài ô cửa sổ, anh đã làm việc cả đêm hôm qua sau khi rời khỏi bệnh viện đến bây giờ. Vươn vai một cái thật dài, anh đặt chiếc laptop xuống giường rồi đứng lên đi thẳng vào nhà bếp. Chứng mất ngủ kinh niên từ những ngày sau khi chia tay Gia Hiên có vẻ càng lúc càng tệ hơn. Rót sữa vào ly, anh mang về phòng ngủ đặt đầu giường cho Oanh. Trầm giọng, anh nói với cô:

“ Có cần đến viện kiểm tra lại không?”

Cô lắc đầu nhìn anh và dịu dàng:

“ Con đâu rồi? Em phải cho con ăn!”

Anh đỡ cô dậy rồi đưa ly sữa ấm đặt vào tay Oanh:

“ Em cứ nằm đi. Con vẫn còn ngủ, lát anh bảo mẹ cho con ăn sữa ngoài cũng được.”

Oanh ôm ly sữa để tìm chút hơi ấm mong manh, đêm qua Minh không ngủ, cô biết! Và ngay chính cô sau ca cấp cứu cũng không thể nào ngủ nổi. Khẽ nói, cô đưa mắt nhìn về phía anh:

“ Anh cảm thấy hối hận phải không?”

Hải Minh đưa tay ra nhẹ nhàng véo má cô và mỉm cười:

“ Em nói gì vậy. Đừng bao giờ nói những điều kiểu như thế nữa! Nghỉ ngơi cho tốt rồi nhớ sang với con. Anh phải đi làm rồi. Trước đây anh không tin nhưng giờ thì anh thật sự tin vào duyên phận!”

Cả buổi sáng Hải Minh giam mình trong phòng làm việc, lấy tay nới lỏng chiếc cà vạt màu cafe. Hà Nội đang đón đợt rét đậm nhưng Hải Minh không hề cảm thấy cái lạnh bên mình. Trong đầu anh hoàn toàn trống rỗng. Bủa vây anh là câu hỏi của người vợ trẻ sáng nay: “ Anh cảm thấy hối hận phải không?”

Cười khẩy đầy chua xót. Hối hận ư? Anh không biết! Không phải vì câu hỏi quá khó đến mức anh không tài nào quyết định nổi mà là nếu biết đáp án liệu có thể làm gì? Anh vẫn bình yên sau những sóng gió trong công việc, anh có một người vợ trẻ xinh đẹp và một đứa con trai bụ bẫm…nhưng anh đã đánh mất đi người phụ nữ đã cùng anh bước đi trên đường đời tám năm qua. Anh còn yêu cô, nhưng tình yêu anh mang đến cho cô chỉ là dối trá….niềm tin của cô đặt vào cuộc hôn nhân, đặt vào anh trong tám năm qua hoàn toàn vỡ nát. Hạnh phúc chưa bao giờ là điều dễ dàng. Rõ ràng một điều phải thừa nhận, chúng ta chỉ giấu được ký ức vào một nơi nào đó, chứ mãi mãi cố gắng vẫn không thể nào quên được nó. Mãi mãi anh không thể quên được người vợ cũ ấy. Đúng vậy, anh không thể quên được Gia Hiên!

.......

Gia Hiên cột cao búi tóc đen dài của mình, cô không trang điểm, chỉ đơn giản phớt nhẹ lớp kem dưỡng và vận một chiếc váy chữ A màu đỏ. Và dĩ nhiên có cả một đôi giầy đỏ mà đã rất lâu rồi bị cô lãng quên! Một buổi tối ngày giữa tuần trở thành một buổi tối đặc biệt khi có lịch hẹn hò.

Tâm Hiếu ngồi đối diện cô, anh dùng những ngón tay phải xoay tròn tách capuchino vẫn còn nóng trên bàn. Vẫn giữ nguyên ánh nhìn chăm chú vào tách cafe từ lúc ngồi xuống, anh trầm giọng:

“ Hôm nay em rất đẹp! Mà thực ra, hai lần gặp em thì cả hai lần em đã để lại cho anh những ấn tượng hoàn toàn khác nhau.”

Ánh mắt Hiên bỗng sáng lên, cô chăm chú nghe anh nói tiếp. Hơi thở của anh thoảng hương cafe đăng đắng, anh không hề nhìn cô mà chỉ chăm chú vào tách cafe vừa uống dở. Anh tiếp tục:

“ Lần đầu gặp em, để lại trong anh là ấn tượng về một cô em gái tuy không còn trẻ nhưng vẫn rất ngây thơ, đáng mến và khiến người ta muốn che chở. Còn hôm nay em làm anh nghĩ đến những cô gái luôn tự tin với bản thân mình, những người phụ nữ độc thân hiện đại phổ biến trong xã hội hiện nay. Nếu lần đầu em là một Gia Hiên dễ gần và thân thiện thì hôm nay cảm giác em rất đẹp nhưng lại vô cùng xa cách…”

Gia Hiên cười dịu dàng nhìn anh, cô với tờ khăn giấy thấm những giọt cafe đọng nơi khoé miệng, cô khẽ nói:

“ Tự bản thân em nghĩ mình cần phải thay đổi. Thật sự lần nào gặp anh em cũng cảm giác như đang được gặp anh trai mình vậy. Tâm trạng em hôm nay chẳng tốt chút nào!Anh biết không, hôm qua em đã gặp lại chồng cũ. Điều đau khổ hơn còn phải dùng cơm với vợ chồng anh ta. Sẽ không ai biết sau những nụ cười của em là bao chua chát…Trước đây, khi bọn em còn là vợ chồng cũng từng khoác tay nhau đi ăn như vậy. Em chưa bao giờ mường tượng một ngày, bản thân mình thành người cũ và ngắm nhìn người đàn ông mình yêu thương bao năm qua tay trong tay với người con gái khác.”

Tâm Hiếu cười buồn. Ánh mắt anh nhìn vào khoảng không xa xăm. Giọng anh khàn đặc:

“ Chúng ta đều thật buồn cười đúng không? Cứ điên cuồng chạy đi yêu một người khác mà quên đi cách yêu bản thân mình! Thay đổi thói quen vô cùng đáng sợ, nhất là thói quen yêu một người mà mình vô cùng gắn bó! Nhưng em ạ….chúng ta, ai cũng cần phải tự nhủ lần nữa lại yêu khi tình yêu trước đó đã rời bỏ ta đi mãi! Hãy bắt đầu lại một tình yêu khác để không thấy mình cô đơn và buồn thương thêm nữa! Em sẽ lại tìm được những niềm vui mới, những hạnh phúc mới. Tất cả lại ngọt ngào sau đắng cay. Em sẽ cảm thấy biết ơn người đàn ông đã phụ bạc mình vì rất có thể nhờ anh ta mà em sẽ tìm thấy một người đàn ông khác tốt hơn, yêu em hơn và làm cho em rung động!”

“ Anh thì sao? Em tin anh có một tình yêu khắc cốt ghi tâm nên đến tận bây giờ chỉ muốn tìm bạn đời chứ không phải là muốn yêu một lần thêm nữa!”

Tâm Hiếu nhấp môi tách cafe rồi đáp lời cô:

“ Anh yêu cô ấy từ khi biết thế nào là rung động chuyển thành thích và sau đó là yêu. Cuối cùng là khắc sâu tới mức không quên nổi. Cô ấy là đồng nghiệp của anh! Sau ngày cô ấy lên xe hoa về nhà chồng, anh đã không còn một hy vọng nào cho cuộc tình vô vọng ấy! Cái anh cần không đơn giản là quên đi cô ấy mà là quên đi tình cảm của chính bản thân mình. Nhưng người ta thường nhớ về những điều nên quên và thường quên những điều nên nhớ!”

“Anh có nghĩ vấn đề thật sự nằm ở bản thân chúng ta hay không? Em và anh, những con người bị tình yêu rời bỏ, chúng ta đều biết và tự nhủ với chính bản thân rằng cuộc tình đã qua suy cho cùng cũng chỉ là một chương đã đọc qua trong quyển sách cuộc đời, nhưng mãi mãi và mãi mãi chúng ta vẫn không có đủ dũng cảm lật sang trang tiếp theo, thậm chí đôi lúc, một vài người vô vọng trong chúng ta lại còn tự mình đóng hết cả quyển sách lại.”

Tâm Hiếu cười buồn. Hai người vô tình rơi vào khoảng không gian trầm lắng, chỉ có tiếng piano đang thả trôi trong giai điệu của Hello. Những nốt nhạc buồn thương da diết. Trong bản nhạc ấy Gia Hiên như đang nghe thấy từng câu chữ mà người đàn ông nói với cô gái của mình:

“I’ve been alone with you, inside my mind.
And in my dreams I’ve kissed your lips, a thousand times.
I sometimes see you pass outside my door.

Hello!

Is it me you’re looking for?
I can see it in your eyes, i can see it in your smile.
You’re all I’ve ever wanted and my arms are open wide.
cause you know just what to say and you know just what to do
And I want to tell you so much….
I love you.”

Ánh mắt mơ màng nhìn những dòng người vô tình đang bước qua nhau dưới lề đường. Trong những người kia, ai là người hạnh phúc? Tách cafe đã nguội, cô vẫn muốn nhấp môi. Ánh mắt cô khẽ cười với anh, cô dịu dàng hỏi Tâm Hiếu:...
« Trước1...1617181920...24Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu đi để còn chia tay
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong
» Vẽ em bằng màu nỗi nhớ
» Tôi không phải là công chúa
» Tôi ghét anh...đồ du côn
» Tình yêu pha lê
» Tình yêu Cappuccino
123456»
Tags:
bạn đang xem

Lần nữa lại yêu

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Lần nữa lại yêu v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
80s toys - Atari. I still have