XtGem Forum catalog
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Khoảng cách tình yêu
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 13629
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
22:12 - 14/08/2015


Khi cô đuổi kịp đến nơi, thang máy đã mở ra không còn một bóng người, Bảo Phương hoảng hốt quay đầu tìm kiếm, cô thấy ông ta đang đứng trước cửa quay đầu nhìn cô cười.

Ông ta cố tình …cố tính dụ cô đuổi theo ông ta. Trong lòng Bảo Phương xuất hiện sự e sợ. Nhưng ông ta lại tiếp tục quay lưng đi tiếp, là dụ dỗ… Bảo Phương biết như vậy, nhưng cô mặc kệ. Bởi vì so với Lăng Phong, ông ta là người rõ ràng nhất về cái chết của ba cô. Mặc kệ ông ta đang có mục đích gì, Bảo Phương cũng muốn tìm cho ra sự thạt. Cô quyết định đuổi theo ông ta ra ngoài bãi xe.

Bên ngoài đã có xe chờ mở cửa sẵn, ông ta đến bên xe rồi đứng lại chờ Bảo Phương. Khi cô chạy đến, cô nhìn ông ta thở dốc, ông ta nhìn cô với ánh mắt thỏa mãn vì cô đã ngoan ngoãn đi theo ông ta ra đây.

Bàn tay để trong áo của ông ta từ nãy giờ liền chuyển động ra khỏi túi kèm theo một khẩu súng chĩa về phía cô rồi bảo:

- Lên xe đi.

Trí Lâm vì trốn Linh nên bỏ đi xuống tầng dưới, câu đang ngồi chờ Bảo Phương thăm dò Ken xong rồi cùng về. Không ngờ lại tháy Bảo Phương chạy thục mạng xuống rồi chạy ào ra bên ngoài nên vội vàng đuổi theo. Khi cậu định lên tiếng gọi cô thì thấy một gã đàn ông chĩa súng vào cô rồi bắt cô lên xe.
Trí Lâm muốn đuổi theo nhưng chiếc xe đã lăn bánh bỏ xa cậu. Trong lòng Trí Lâm như có lưa, cậu vội vàng đưa tay lấy điện thoại để gọi người đến nhưng phát hiện điện thoại của mình để trong túi xách của Bảo Phương và được gửi ở quầy giữ.

Trí Lâm bèn quay lại quầy tiếp tân lấy đồ. Vừa lúc đó thấy Lăng Phong, Andy, Bảo Nam, Jay và Sophia đi xuống. Cậu vội vã chạy đến nói:

- Bảo Phương bị bắt đi rồi.

Bị bắt? Ai bắt? Bảo Nam hoảng hốt hỏi.

- Không rõ, chỉ biết người đàn ông đó có một vết sẹo dài trên trán – Trí Lâm kể lại những gì mình tháy về người đàn ông đã chĩa súng về phía Bảo Phương. Tuy lúc đó ở xa, không nhìn rõ mặt nhưng câu nhìn rõ được vết sẹo dài trên mặt ông ta. Lăng Phong và Jay không hẹn cùng quay đầu nhìn nhau, sau đó lập tức cả hai chạy vụt đi.

Vừa đi cậu vừa kéo caravat xuống khỏi cổ áo của mình cho thoải mái, bước lên xe, câu lập tức ra lệnh cho Jay:

- Mở máy lên đi, tìm tín hiệu của cô ấy.

Lăng Phong lập tức ngồi vào xe, lòng cậu như có lửa đốt, nhưng cậu vẫn nhớ rõ lúc nãy có thấy Bảo Phương đeo chiếc vòng ngọc lục, cho nên cậu cảm tháy tảng đá trong lòng nhẹ bớt. Lúc trước, khi sửa lại chiếc vòng bị vỡ, cậu âm thầm gắn vào đó máy phát tín hiệu, bởi vì cậu lo lắng cho sự an toàn của cô, nhất là khi cô lại là một nữ cảnh sát liều mạng. Lần này, chiếc máy có thể nói là hữu ích vô cùng.

Jay cũng lôi một chiếc laptop từ trong vali lên xe, mở máy bắt đầu dò tín hiệu của Bảo Phương.
- Bắt được rồi – Jay vui mừng reo lên, sau đó cậu định vị tọa độ rồi nhanh chóng xác định đường di, Lăng Phong bèn theo hướngchỉ của Jay lái xe thật nhanh đuổi theo.

Chiếc xe đưa Bảo Phương đến một nơi vắng vẻ rồi dừng lại.

- Có nhận ra nơi này không?

Bảo Phương đang suy nghĩ, tìm cách làm sao để hắn ta nói ra sự thật, vừa tìm cách rút lui an toàn. Cô đột nhiên nghĩ đến Lăng Phong, những lúc cô gặp nguy hiểm đều có cậu ở bên cạnh giúp đỡ, bất giác siết chặt chiếc vòng trên tay. Nghe ông ta nói, cô mới giật mình nhìn ra bên ngoài. Lòng cô chết sững khi nhìn thấy nơi này.

Ông ta liếc nhìn chiếc vòng trên tay Bảo Phương rồi nhếch môi cười đẩy cửa bước xuống xe.

Bảo Phương chết lặng. Nơi này, rất lâu ròi cô chưa bước đến đây, dù đi ngang qua đây hàng ngàn lần, cô vẫn không đủ can đảm bước đến nơi này. Vậy mà lần nữa đối mặt với nó.

- Ra đây đi – Ông ta đi vòng lại mơ cưa cho cô.

Bảo Phương mở to mắt nhìn ông ta một cái rồi hít sâu bước xuống dưới. Đôi chân trần của cô chạm xuống nền đất ẩm ướt, tạo một cảm giac rợn người.

Bóng tối hôm nay cũng giống như lần dó, mờ ảo và đáng sợ.

Gio thôi lùa lạnh leo qua từng kẽ tóc của cô, khiến cả người Bảo Phương run lên, cô đưa tay ôm lấy vai trần của mình. Là ảo giác hay là sự thật, tại sao xung quanh lại có mùi máu tanh gòm, tiếng súng nổ ầm ĩ, cô trượt tây lên trên đầu bịt kín hai lỗ tai lại để không còn nghe thấy âm thanh đáng sợ đó nữa.

Tiếng thắng xe vang vọng một góc con hẻm nhỏ, xé toạt màn đêm u tối ra. Tiếp sau đó là tiếng mở cửa vội vã rồi đóng sầm cửa lại từ hai bên mợt chiếc xe hơi sang trọng.

Hai người đàn ông cao lớn nhanh chóng rời ra khỏi xe đi về phía nhau, mắt cùng nhìn vào một điệm hiển thị trên màn hình vi tính, sau đó đóng nó lại, thảy vào trong xe.

- Cậu đi bên này đi, mình đi bên kia – Lăng Phong trầm giọng nói, sắc mặt cậu tái xanh, tay siết chặt lại có chút run rẩy .

- Uhm….có gì gọi điện – Jay nhanh chóng gật đầu rồi đi về hướng đã định .

Lăng Phong không chần chừ đi về hướng ngược lại. Cả hai người đếu không có đem theo súng, đành phải cẩn thận hành động, nhưng trong lòng bất an vô cùng, cho nên bước chân có phần vội vã.

Vừa đi, Lăng Phong vừa phát giác nơi này có phần quen thuộc, nhưng cậu lại không nhớ đây là nơi nào. Đầu óc buộc phải tập trung lắng nghe động tĩnh xung quanh, mắt cậu mở to điều tiết giữa bóng tối để tìm kiếm Bảo Phương và bọn bắt cóc.

Trí Lâm nói hắn ta chĩa súng vào Bảo Phương, gương mặt hắn có vết sẹo dài. Chính là hắn….hắn đã trở lại, hắn dùng Bảo Phương để uy hiếp cậu. Lăng Phong siết chặt tay lại, cả người run run tức giận, cậu hận tại sao lúc đó mình lại mềm lòng mà thả hắn ta đi. Nếu như hắn ta gây thương tổn cho Bảo Phương, cậu nhất định sẽ giết chết hắn mà không chút đắn đo.

Khi cậu bước đến một khúc ngoặt lập tức thấy ngay hai bóng người dưới ánh sáng mờ của đèn phía bên kia hắt qua. Cậu nhìn rõ cô gái đứng đó chính là Bảo Phương, chiếc váy trên người cô bị ráy và nhuộm bẩn, mái tóc dài mượt của cô đã bị rối, một tay cô ôm lấy bắp tay kia của mình. Dường như có máu tuôn ra từ đó, chảy vào các ngón tay đang bịt vết thương lại, gương mặt của cô vì đêm tối nên không hiện rõ, nhưng cái cau mày cho biết cô đang bị vết thương làm đau đớn.

Người đàn ông đang đứng bên cạnh cô, hắn ta quay lưng về phía cậu, tay vẫn lăm lăm con dao, cả hai người đều nhìn nhau chằm chằm. Lăng Phong bỗng thấy một ngọn lửa bùng cháy trong lòng mình, xót xa vô hạn. Cậu vội vã chạy nhanh về phía trước, vừa đến nơi đã nhanh chóng ra đòn khiến gã đàn ông này ngã vật xuống đất, con dao trên tay hắn ta nhanh chóng bị cậu tước đoạt.

Cậu giơ cao con dao lên, tức giận bùng nổ, chỉ muốn đâm nhanh một nhát giết chết hắn ta mà thôi. Nhưng khi con dao còn tí nữa là chạm vào vạt áo của ông ta thì tay cậu bị Bảo Phương chụp lại.

- Phong, anh hiểu lầm rồi – Bảo Phương nói torng hơi thở hỗn loạn vì hoảng sợ của mình, nếu như cô không nhanh tay ngăn chặn lại mũi dao trên tay Lăng Phong thì bây giờ hậu quả xảy ra vô cùng nghiêm trọng.

Lăng Phong nhìn Bảo Phương rồi nhìn gã đàn ông đang bị cậu khống chế nằm sấp dưới mặt đất, dưới ánh sang mờ ảo, gương mặt ông ta từ từ hiện ra rõ hơn. Không phải hắn ta, đây là một gương mặt hoàn toàn xa lạ.

Bảo Phương kéo Lăng Phong đứng dậy, cô rút con dao khỏi tay cậu rồi nhìn người đàn ông kia từ từ đứng lên với vẻ mặt bình thản, không giận dữ, nhưng trong lòng cô thấy áy náy vô cùng, bèn rối rít tahy Lăng Phong xin lỗi:

- Con xin lỗi chú, do anh ấy hiểu lầm nên mới thế.

- Được rồi, không sao đâu, chú hiểu mà – Người đàn ông mĩm cười hiền lành đáp, tay phủi bụi trên quần áo – Cậu ấy vì quá lo cho cháu, ai gặp cảnh này đều như vậy cả, chú rất hiểu.

- Con cám ơn chú – Bảo Phương cuối đầu hối lỗi.

Lăng Phong nhìn Bảo Phương và người đàn ông đó đối đáp với nhau, cậu hiểu là hai người quen nhau, cũng biết ông ta không phải là kẻ bắt cóc, vì trên mặt ông ta không có vết sẹo nào cả. Biểu tình cậu phức tạp vô cùng, đành im lặng nghe hai người đó đối thoại với nhau.

- Được rồi, cháu đừng lo cho chú, mà lo cho bản thân mình đi, khắp người đều bị thương cả – Người đàn ông gật đầu rồi ra lệnh với cô – Chú về đây, kẻo cô hai đứa trông.

- Cháu biết rồi, hôm nay rất cám ơn chú cứu cháu thoát khỏi tay bọn chúng – Bảo Phương khẽ gật đầu đáp.

Jay cũng từ xa chạy đến bên cạnh họ, nhìn Bảo Phương lo lắng hỏi:

- Cậu không sao chứ?

Bảo Phương lắc đầu trấn an Jay, người đàn ông cũng gật đầu chào họ rồi ra về, trước khi về, ánh mắt ông quét qua Bảo Phương, cô cũng nhìn lại ông, hai người cùng nhìn nhau trao đổi một thông điệp mật. Rồi ông ta mới quay lưng bước thẳng đi .

Bảo Phương quay người sang định hỏi Lăng Phong vì sao biết cô ở đây mà đến, thì đã thấy một chiếc áo khoát khoát qua người mình rồi một vòng tay ôm chặt lấy cô, kéo cô nằm gọn trong lòng ngực mình. Cằm cậu đặt trên đầu cô, mắt nhắm ghiền lại không nói gì.

- Phong – Cô khẽ cất giọng gọi.

Nhưng chỉ nhận được cái siết tay rất chặt của cậu, đành im lặng dựa vào lòng cậu, cô nghe rõ tiếng tim đập mạnh vì lo lắng và hỏng sợ của Lăng Phong. Bảo Phương khẽ thở dài, một Lăng Phong luôn bình tĩnh, luôn suy nghĩ thấu đáo, nhưng lúc nào cũng vì cô mà thay đổi.

Sự lạnh lẽo, nỗi đau đớn tư 2 từ tan ra, từ từ dịu lại, Bảo Phương mệt mỏi dựa vào vòng tay ấm áp kia, một vòng tay lúc nào cũng khiến cô cảm thấy an tâm vô cùng. Cô cũng khẽ nhắm đôi mắt lại, tận hưởng giây phút bình yên này.

Jay nhìn thấy hai người cứ ôm nhau đứng yên như vậy thì nhún vai, một mình quay lại xe trước.

Lát sau cậu đang ngồi nghịch điện thoại thì thấy Lăng Phong bế Bảo Phương đi ra, cậu thở dài não nề cho cái số kiếp làm cu li của mình, đành nhào người mở cửa xe cho họ mà thôi.

Ngồi vào xe, Bảo Phương muốn xuống ghế ngồi, nhưng Lăng Phong không cho cô đi, tay cậu giữ chặt lấy cô, giọng khẽ ra lệnh:

- Ngồi yên.

Bảo Phương đành cúi đầu ngoan ngoãn ngồi yên trong lòng cậu. Lăng Phong ôm lấy cô rồi nhìn Jay ra lệnh:

- Đến biệt thự đi.

Jay không phản kháng, cậu cứ thế lái xe đi thẳng đến biệt thử. Ngồi ở ghế sau, Lăng Phong tháo chiếc cà vạt của mình ra, quấn quanh vết thương vẫn còn chảy máu của Bảo Phương. Rồi dịu dàng ôm cô vào lòng. Nhìn thấy cô bình an, trái tim đầy hoảng hốt của cậu mới bình lặng lại, nếu cô mà xảy ra chuyện gì, cậu không biết bản thân sẽ ra sao.

Xe chạy đến biệt thự , Lăng Phong bế Bảo Phương đi thẳng vào bên trong, người gác cổng cứ chạy theo mở cửa cho họ, Jay thở dài lần nữa lái xe về, trên đường về cậu gọi điện thoại cho Sophia:
- Em yêu, pha nước nóng ở nhà đợi anh.

Nhìn thấy hai kẻ kia như vậy, cậu cũng muốn tận hưởng cảm giác ấm áp .

- Á ….- Bảo Phương nhăn mặt rên nhẹ một tiếng khi Lăng Phong giúp cô băng bó vết thương sau khi cô tắm xong.

Lăng Phong có chút xót xa, cúi đầu thổ nhẹ vết thương cho cỗ đở rát. Bảo Phương khẽ liếc nhìn vẻ mặt ân cần của Lăng Phong nhưng dường như trong lòng cậu có gì đó. Suốt quảng đường về, cậu không nói gì, vào trong biệt thự lại càng không?

- Phong …. – Bảo Phương e dè gọi khẽ – Anh sao vậy.

Cậu nhìn cô, chiếc áo sơ mi màu trắng của cậu được cô mặc sau khi tắm, mái tóc xõa sau lưng tăng phần gợi cảm vô cùng, anh mắt e dè đầy quyết rũ. Lăng Phong chồm người đến ôm chầm lấy cô bày tỏ sự hờn ghen của mình lúc này, cậu cuống quýt gặm lấy đôi môi cô chà sát mạnh, điên cuồng xông thẳng vào khoang miệng cô, như muốn cướp lấy tất cả không khí tồn tại trong đó....
« Trước1...65666768Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Xu Xu đừng khóc
» Chỉ có thể là Yêu
» Yêu không hối tiếc
» Sẽ có thiên thần thay anh yêu em
» Cửa Tiệm Giặt Là
» Bạn gái của thiếu gia
» Hoàng Tử Online
» Tôi không phải là công chúa
1234...91011»
Tags:
bạn đang xem

Khoảng cách tình yêu

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Khoảng cách tình yêu v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất