19:16 - 13/08/2015
-Gì chứ! Phải là “nghiêng nước nghiêng thành, chim sa cá ngợp chứ
-Haha… đúng đúng- nó cười hả hả, đưa ngón tay trỏ lên hưởng ứng
Quay qua Mi Lam
-Ăn đi tụi bây
-………- mơ màng
-Lại ở trên mây, tao cho tụi bây chết nè- nó cầm đũa gõ vào đầu hai con bạn
-Aaaa… Đau, con quỉ
-Ăn đi, không hoàng tử đến rước là ăn không kịp đó- cười gian
-Hoàng tử….. gì chứ!- hai con nhỏ lắp bắp
-Hehe, tao nói trùng rồi chứ gì
Bốn đứa đang ngồi ăn ngon ơ thì có một con nhỏ gương mặt xinh xắn, da trắng trẻo, dễ thương….. nói chung là đẹp đi tới
-Mình ngồi đây được không?- con nhỏ đứng kế bên chỗ Quân
-……..- im re
-Này, bạn ơi, mình ngồi đây được chứ!!
Quân quay qua nó, ánh mắt cầu cứu….
-Ờ… xin lỗi bạn, nhưng chỗ đó có người rồi, hì- nó đuổi khéo
Con nhỏ định dặt mông xuống, nghe nó nói nên ngượng ngùng bỏ đi
-Sao người ta hỏi mà không trả lời?- nó nhìn Quân mắt chớp chớp, mặt gian gian
-Ờ…. thì….- Quân ngại nên cứ ờ rồi thì
-Sắp hết giờ rồi, ăn đi mày- Mi thấy Quân bí thế quá nên gỡ vây dùm
-Gì chứ ăn thì mày khỏi nhắc- ngốn mấy muỗng một lần (^.^)
Cuối cùng thì bữa ăn kết thúc
Nó đi cùng với Quân mà cứ cười nói rôm rả, Quân luôn pha trò làm nó cười, vào lớp thì bọn hắn cũng biến đâu mất, nhưng nó cũng chẳng để ý
Đang giữa tiết học thì 3 tên bước vào
Duy tiến lên trước, nhìn cô cười tươi rói
-Thưa cô em vào lớp ạ!- cô ngất ngây
Xong! vậy là cả 3 về chỗ êm xuôi, trót lọt
Lúc này thì nó mới để ý, quay xuống chỗ Duy và Long
-Mấy anh mới đi đâu vậy?
-Đi đâu hỏi làm gì?
-Ờ…. hỏi cho biết thôi
Rồi Duy với Long nhìn nhau cười gian
-Cô thật sự muốn biết à!
“Sao mặt hai tên này gian quá vậy trời, thôi, tránh trước cho lành”
-Ơ… thôi, không hỏi nữa
-Để tôi nói cho nghe
-Không nghe, không nghe…..- nó bịt tai lại
-Thật ra, tụi tôi mới….. mới….
“Ax, không nhịn nổi nữa”
-Mới làm gì???
-Mới…….
Chap 16: Hậu quả
-Làm gì?
-Mới…….. BẮT ĐƯỢC CON GIÁN NÀY NÈÈÈ
-Ááá…..
Vừa nhìn thấy con gián Duy đưa lên, mắt nó lập tức nhận thông tin và chuyển về não “Gián kìa, sợ quá, ngừng hoạt động đi”. Và như vậy, đi sau tiếng hét của nó là não ngừng hoạt động dẫn đến “bất tỉnh nhân sự”
Và cái hậu quả đó dẫn đến việc Duy và Long bị Quân tức giận quát vào mặt
-YA, hai đứa tụi bây có biết là Nhi sợ gián lắm không hả???
-Tụi tao…. chỉ định chọc nhỏ thôi…. không ngờ
Hắn thì lại nhường lại phần xử tội cho Quân, còn mình thì bế xốc nó lên và đưa xuống phòng y tế trong con mắt ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra của mọi người, đặc biệt là cô giáo
“Sao tụi nhỏ không xin phép mình mà làm càng nhỉ, Phong ga lăng thật, ước gì đó là…. mình (Cô mơ tưởng quá cô ơi ^.^!)”
Tại phòng y tế, sau khi chị trực phòng khám cho nó xong, hắn hỏi một câu cụt ngủn
-Cô ta có sao không?
-Không sao, chỉ là hoảng quá nên ngất thôi, em vào đi, chị có việc đi chút.
Rồi chị y tá đi mất, để lại hắn với nó trong phòng
Ngồi kế bên nó, nhìn nó nằm ngủ, hắn khẽ vuốt những lọn tóc rối
-Đúng là ngốc, có con gián thôi cũng sợ- lẩm bẩm một mình, hắn nhìn nó chăm chú
-Sợ quá…. sợ quá…..- nó lại tiếp tục nhớ lại cái quá khứ
Hắn nắm lấy tay nó, hắn chưa bao giờ làm vậy với người con gái nào, phải chăng hắn muốn giúp nó cảm thấy an toàn và xua đi sợ hãi.
-Ba mẹ ơi…. chị ơi….. đừng bỏ con….. đừng bỏ con mà…..- nó bỗng hét lên trong vô vọng và đâu đớn, chợt một giọt nước lăn dài trên khóe mắt.
Hắn bỗng dưng đau lòng, siết chặt tay nó hơn
Nó bật dậy, một giọt, hai giọt,…. nước mắt nó rơi, nó vẫn chưa quên được cái quá khứ đó, khóc trong lặng thầm
Nó đã tự hứa với lòng mình là phải cứng rắn, phải vui vẻ để ba mẹ nó được vui ở thế giới khác. Nó đưa tay gạt đi dòng nước mắt
Nhưng…. “tay mình bị kẹt cái gì vậy nhỉ???”
Quay lại thì thấy hắn đang ngồi thù lù ở đó đang nắm bàn tay “ngọc ngà” của mình, nó giật mình, rút tay lại hét toáng lên
-Anh làm gì vậy hả? Bỏ tay tôi ra, cái đồ xàm xỡ
-Ơ….. xin lỗi- hắn nói lí nhí, mặt đỏ lên, vội bỏ ra ngoài
“Sao hắn lại ở đây? Tại sao hắn lại nhìn mình như vậy? không lẽ lúc nãy mình đã nói gì sao???”
Đi trên hành lang, hàng vạn câu hỏi, thắc mắc vây lấy hắn
“Tại sao cô ta lại như vậy, mọi chuyện là như thế nào? Ba mẹ cô ta đâu có bỏ cô ta, chỉ là cô ta chuyển qua nhà mình thôi mà! Có chuyện gì đó rất lạ, phải kêu người điều tra xem”
Rút điện thoại và gọi
Tít….. tít
-Alô- một giọng nói từ đầu dây vang lên
-Chú điều tra cho tôi về Nguyễn Hoàng Bảo Nhi, nhà ở…….. được chứ! Hãy báo cho tôi nhanh nhất có thể- hắn cúp máy rồi về lớp
Vừa gặp hắn, Quân đã hỏi tới tập
-Bảo Nhi đâu rồi? Cô ấy có bị gì không? Đã tỉnh lại chưa? Trả lời đi!
-Rồi!
-Thế thì tốt
Quân vui mừng và hai tên kia cũng vậy, nhưng Quân vui là vì nó đã tỉnh còn Duy và Long mừng là vì nó đã tỉnh và không bị Quân cho một tràng giáo huấn thứ hai nào là “ không biết suy nghĩ…” nào là “ gây chết người” nào là “……..”
Trong khi Quân ngồi chờ sự xuất hiện của nó trên lớp thì nó lại lợi dụng cơ hội, trốn luôn ở dưới.
Giờ về
Bốn tên cùng hai con bạn nó xuống tìm xem nó “chết” ở đâu rồi
-Hai đứa bây gây ra chuyện này nên sách cặp cho Nhi đi!- Quân quăng cái cặp cho Duy với Long
-Ờ…..- thểu não
-Mỗi đứa sách một bên. OK!- Duy “chia sẻ” với Long
-OK!
Đi được một quãng thì hai tên lại chí chóe
-Ê thằng kia! mày sách hay là cầm cho có vậy hả?- Duy bực mình khi thấy Long đi mà cứ khom khom để “nhẹ” bớt (có cái cặp mà cũng làm biếng ~_____~)
-Tại mày lấy con gián hù nhỏ, làm tao bị vạ lây nên mày sách đi
-Mày cũng có phần mà, muốn chối hả?
-Tao đâu có nghĩ là con gián giả mà nhỏ đó cũng sợ!
-Vậy mày sách đi- Duy quăng qua cho Long
-Mày xách đi- Long quăng lại cho Duy (=______=)
Cả hai cứ đẩy qua đẩy lại mà tới nơi rồi cũng không hay
-E hèm- nó đứng trước phòng y tế, khoanh tay trước ngực
-Hế lu Nhi dễ thương, hì hì
-Hai người định cưới giãn hòa à?
-Ờ…. tụi này xin lỗi vì đã làm vậy, tụi này không biết là “bạn” Nhi sợ gián…..- Long thành thẩn
-Và……- nó thúc
-Tụi này thật con nít- Duy thêm vào
-Và……
-Tụi này thật quá đáng- Long ráng “tìm từ” để nói
-Và……
-Tụi này….. tụi này……
-Để tôi nói dùm cho. Các anh thật ngu ngốc….. đáng gét….. dở hơi…… mất nhân tính……- Mỗi chữ, mỗi câu nó nói ra là kèm theo một cú đánh “khuyến mãi”
-Ááááá…. tụi tôi biết lỗi rồi…. Đừng đánh nữa…aaaaa
Nó đuổi Long với Duy chạy vòng vòng quanh sân trường, cả đám đứng ôm bụng cười ha hả, cứ như vậy, cho tới khi hai cô bạn Mi, Lam bắt đầu đau lòng, nhào vô kéo nó ra thì mới thôi 0
-Quân chở Nhi về nha- Quân đề nghị
-Ok, ok- mừng rỡ
“Thoát nạn rồi… ”
Không chần chừ, nó nhảy lên chiếc Nouvor của Quân
-Này…. này- hắn í ới gọi theo
Chap 17: Tôi sẽ theo đuổi cô ấy
Trên đường
-Bây giờ Nhi ở đâu để Quân chở về?
-Ờ……
-Sao vậy??
-Ờ….. khu nhà riêng, biệt thự V…
-Sao?- ngạc nhiên O.O
-Ở nhờ thôi, không có gì đâu, hì
“Sao cái địa chỉ nghe quen quen nhỉ?”- Quân đang cố năng óc nhớ ra
Đến nơi
“Phải nhanh thôi, hắn về là hỏng hết”- nghĩ rồi nó tìm cách để “tiễn” Quân về trước
-Thôi, Quân về đi, mai gặp nha, bye- nó vẫy vẫy tay (đang xua đuổi ý mà!!)
Quân vừa quay đầu xe thì…..
-Ủa, Quân tới nhà hả? Sao “bạn” Nhi không mời vào nhà?- hắn từ đâu bước ra, mặt gian tà kinh khủng
-Ax……- nó tức mà máu muốn tuôn trào
-Ủa? Nhi ở với…..- Quân ngạc nhiên
“Thảo nào mình thấy địa chỉ quen quen”
Nó không biết nói gì, tự dưng thấy có lỗi với Quân quá, nhưng nếu như cái tên Phong đáng gét đó không xuất hiện thì đâu có chuyện gì xảy ra, rồi nó quyết định kéo Quân lại tạ lỗi
-Xin lỗi Quân nha, Nhi không cố ý giấu Quân đâu, chỉ là không biết nói như thế nào…..- nó cúi mặt
-Hơi thất vọng, nhưng không sao. Vào nhà đi – Quân cười tươi
Hắn bỏ vào nhà trước rồi. Vào nhà gì mà nó phải leo lên xe cho Quân chở vào. Nghĩ lại thì thấy hắn bắt nó dọn dẹp nhà cửa là còn “hiền”, chứ hắn mà bắt ra cắt cỏ….. nó không dám nghĩ tới nữa.
Vào tới nơi thì thấy hắn ngồi xem ti vi, hình như cái cuộc đời hắn ngoài xem ti vi với ăn hiếp nó thì không biết làm gì khác thì phải. Nó nhào tới
-Ê! Mở Cartoon Network coi đi- nhí nhố
-Không thích
-Xí….. đồ ích kỉ, không thèm.
Đứng lên bỏ đi, nhưng nó đâu phải là cái đứa dễ bỏ cuộc như vậy đâu, bỏ cuộc sớm thì đâu còn là nó nữa. Thế là nó vòng ra sau, chộp ngay cái điều khiển từ tay hắn.
-Đưa đây
-Không, ai lấy được là của người đó, plè plè- nó lè lưỡi
Được toại nguyện, nó hí hửng hưởng thụ thành quả
“If only you could see the tears in the world you left behind
If only you could heal my heart just one more time
Even when I close my eyes
There's an image of your face
And once again I come I'll realise
You're a loss I can't replace”
Điện thoại hắn reo rồi hắn bỏ ra ngoài. Nó thì con mắt cứ dán vô màn hình, có để ý gì đâu, cứ xem rồi hồi hộp, hấp dẫn (~__~!)
-Nói đi- chính style của hắn, cụt ngũn như vậy
-Thưa cậu chủ, xong rồi, Nguyễn Hoàng Bảo Nhi là con nuôi của ông bà Trương. Năm 8 tuổi thì gia đình gặp hỏa hoạn, sau đó thì được đưa vào trại trẻ mồ côi và ở với ông bà Trương tới bây giờ, trước đó thì không tìm được thông tin gì nữa.
-Được rồi- cúp máy
“Cô ta là con nuôi sao? Đúng rồi, ba cô ta họ Trương còn cô ta họ Nguyễn, sao mình không để ý nhỉ? Nhưng đã xảy ra chuyện gì? Tại sao cô ta lại bị chuyển vào trại trẻ mồ côi”
Hắn quay vào nhà, nhìn nó và Quân cười nói rôm rả, hắn cảm thấy khó chịu. “Sao không về đi chứ, ở đây làm gì, rắc rối!!”- hắn muốn đuổi Quân đi cho khuất mắt, nhưng sợ nó lại giận nên thôi
-À Quên, khách tới nhà mà không mời nước nhỉ, Quân uống gì không?- nó hỏi Quân
-Hì, cho Quân chai nước suối
-Ok, có liền
-Lấy tôi li nước cam- “chướng mắt, cho bỏ gét” hành động nói lên tất cả (~.~!)
-Tự lấy đi, anh mơ hả
-Hợp đồng, muốn không….- gương mặt đểu giả *tay móc túi tìm gì đó*
-ĐỢI CHÚT- nó hét vào mặt hắn “hở chút là hợp đồng, bực mình thật”
Quân ngồi ngơ ngác, mặt ngu luôn, không hiểu chuyện gì xảy ra, lần đầu tiên Quân thấy con nhỏ ương bướng như nó nghe lời người khác.
-NÈ!- Thả li nước lên bàn cái cạch
Rồi tới chỗ Quân nó lại đổi mặt khác (người đa nhân cách)
-Của Quân nè- ngọt quá ^_^
Rồi lại tiếp tục xem ti vi, tiếp tục cười nói vui vẻ, xem như hắn là cục đất, không thèm quan tâm. Làm hắn khó chịu “day dứt” không yên...