Polly po-cket
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Hãy nhắm mắt khi anh đến
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 14528
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
12:03 - 15/08/2015


Bạc Cận Ngôn chau mày: “Tại sao tôi lại phải hát?”

Giản Dao ngẩn người, đột nhiên bật cười.

Không phải anh hát rất khó nghe đấy chứ? Rất có khả năng là như vậy.

Giản Dao lấy điện thoại, cúi đầu nhắn tin cho Phó Tử Ngộ: “Khả năng hát hò của Bạc Cận Ngôn thế nào?”

Phó Tử Ngộ nhanh chóng trả lời: “Anh chưa bao giờ gặp người nào ngũ âm không chuẩn bằng cậu ấy. Hãy tin anh, đừng bao giờ bắt cậu ấy hát, bởi vì đó là một thảm họa.”

Lần này, Giản Dao bật cười thành tiếng.

Bạc Cận Ngôn ghé người về phía cô: “Em cười gì vậy?”

“Không có gì.” Khóe miệng Giản Dao vẫn chưa dứt ý cười.

Bờ vai đột nhiên nặng trĩu. Bạc Cận Ngôn quàng tay qua vai Giản Dao, mùi đàn ông thanh lạnh dần bao trùm toàn thân cô.

Trái tim Giản Dao rung lên một nhịp. Bạc Cận Ngôn ghé sát tai cô: “Cho tôi xem nào.”

Giản Dao lập tức nhét điện thoại vào túi.

Lúc này, âm nhạc bắt đầu vang lên, hai người đồng thời ngẩng đầu, thấy Lý Huân Nhiên ngồi dưới ngọn đèn sáng trên sân khấu, gương mặt điển trai của anh thấp thoáng ý cười. Anh rút micro khỏi cái giá: “Tôi xin tặng bài hát này cho người bạn thân nhất của tôi và bạn của cô ấy.” Lý Huân Nhiên nói nhỏ: “Chúc hai người hạnh phúc. Cũng xin chúc các vị có mặt ở đây hạnh phúc.”

Có lẽ người sắp trình diễn là một anh chàng đẹp trai nên tiếng vỗ tay dưới sân khấu vô cùng nhiệt liệt.

Đến Bạc Cận Ngôn cũng nhếch miệng. Người qua đường A chướng mắt này cuối cùng cũng nói một câu thuận tai.

Giản Dao ngước nhìn Lý Huân Nhiên. Cô không hề cảm thấy ngượng ngùng vì lời chúc phúc đầy mờ ám của anh, mà trong lòng rất cảm động.

Anh luôn đối xử tốt với cô, giống một người tri kỷ, cũng như một người anh trai.

“Mùa xuân năm đầu tiên sau khi xa nhau, ký ức tan chảy như hoa tuyết...” Giọng hát trầm ấm của Lý Huân Nhiên vừa vang lên, cả quán bar ồ lên tán thưởng.

Giản Dao mỉm cười, chăm chú xem anh biểu diễn. Không hiểu tại sao, cô nghe ra một chút bi thương trong làn điệu trầm bổng và dịu dàng của Lý Huân Nhiên.

Một đêm như đêm nay, ai không thấy thoải mái, ai không có chút xót xa?

Giản Dao đảo mắt về phía Bạc Cận Ngôn ở bên cạnh. Hình như anh cũng chuyên tâm lắng nghe, trong khi bàn tay anh vẫn ôm cô một cách tự nhiên.

Giản Dao hơi đỏ mặt. Có lẽ anh cảm thấy làm vậy rất dễ chịu, cũng có thể anh không hề ý thức động tác thân mật này, chỉ thuận tay mà thôi?

Lúc này, Bạc Cận Ngôn giơ tay cầm ly cocktail, nhấp một ngụm.

Giản Dao chưa từng thử loại rượu này, cô hỏi: “Ngon không anh?”

Bạc Cận Ngôn liếc cô, gương mặt tuấn tú lại ghé sát: “Em có thể thử xem sao.” Anh đưa ly rượu lên miệng Giản Dao.

Giản Dao càng đỏ mặt.

Bởi vì động tác này, cả người cô gần như bị anh ôm trọn vào lòng, một cánh tay khoác vai cô, bàn tay còn lại... cho cô uống rượu. Gương mặt hai người chỉ cách một ly rượu.

“Được.” Giản Dao hé miệng, nhấp một ngụm.

Bạc Cận Ngôn nhìn cô, khóe mắt vụt qua ý cười.

“Ngon không?” Anh từ tốn hỏi.

Giản Dao gật đầu: “Không tồi.” Bạc Cận Ngôn cầm ly rượu đưa lên miệng uống một hớp. Từ góc độ của Giản Dao, bờ môi mỏng của anh vừa vặn chạm vào miệng cốc, đúng chỗ cô vừa uống.

“Ừm, quả là rất ngon.” Anh nói.

Tim Giản Dao đập loạn xạ. Người đàn ông này thật là...

Được thôi, cô tin chắc anh không biết thế nào gọi là ‘nụ hôn gián tiếp’. Mỗi lần ăn cơm, anh thản nhiên gắp thức ăn từ đĩa của cô, lâu dần trở thành thói quen. Đây chỉ là thói quen mà thôi.

Không để ý đến anh nữa... Giản Dao giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục dõi mắt về phía trước, nghe Lý Huân Nhiên hát.

Bạc Cận Ngôn đặt ly rượu xuống bàn, miệng hơi nhếch lên.

Đúng như Giản Dao nghĩ, Bạc Cận Ngôn không biết thế nào gọi là ‘nụ hôn gián tiếp’. Hành động của anh hoàn toàn làm theo bản năng và trực giác. Trên ly rượu cô vừa uống dường như còn lưu lại mùi hương nhàn nhạt của cô, có vẻ trùng khớp với mùi vị của nụ hôn trong giấc mơ.

Do đó... anh đã nóng người rồi, Giản Dao!

Lý Huân Nhiên kết thúc bài hát, khán giả dưới sân khấu vỗ tay rào rào. Anh bỏ micro sang một bên, sải bước dài đi xuống dưới.

Vừa đi vài bước, anh liền bắt gặp một đôi nam nữ hết sức thân mật. Bạc Cận Ngôn ôm vai Giản Dao, hai má cô đỏ bừng, còn ánh mắt người đàn ông tràn ngập ý cười.

Hình như anh đã trở thành người thừa thãi ở đây.

Lý Huân Nhiên về chỗ ngồi, cả ba lại nghe người khác hát một bài. Ánh mắt Bạc Cận Ngôn vô tình dừng lại ở một con thuyền gỗ dành cho du khách trên mặt hồ. Anh ngẫm nghĩ vài giây, quay đầu hỏi: “Hai người có muốn đi thuyền không?”

Giản Dao và Lý Huân Nhiên đều không có ý kiến. Bạc Cận Ngôn buông vai Giản Dao, đứng dậy trước tiên: “Tôi đi thu xếp, xong sẽ gọi hai người.” Không đợi phản ứng của Giản Dao và Lý Huân Nhiên, anh liền quay người đi ra ngoài.

Giản Dao dõi theo bóng lưng Bạc Cận Ngôn cho đến khi anh xuống bến tàu, trong lòng hơi nghi hoặc. Tại sao hôm nay anh tích cực như vậy?

Có lẽ do anh thích ngồi thuyền?

Lý Huân Nhiên cũng nhìn theo Bạc Cận Ngôn cho đến khi anh đi xa mới đứng dậy: “Anh về đây.”

Giản Dao ngạc nhiên: “Anh về làm gì?”

Lý Huân Nhiên từ tốn mở miệng: “Trong hoàn cảnh tuyệt vời như thế này, làm kỳ đà cản mũi thì không hay lắm. Giản Dao, nếu trong lòng anh ta không có em, anh sẽ chặt đầu anh ta làm bóng cho em đá.”

“Anh nói gì thế? Hôm nay em chủ yếu muốn đi chơi với anh, anh đừng về.” Giản Dao cũng đứng dậy.

Lý Huân Nhiên: “Em hãy ở lại đây đi, bằng không lát nữa anh ta không tìm thấy em. Ngày mai anh phải huấn luyện cả ngày nên về nghỉ sớm, có gì liên lạc sau.” Nói xong, anh vẫy tay tạm biệt, lập tức bước đi.

***

Bên bờ hồ đậu nhiều con thuyền nhỏ. Bạc Cận Ngôn đứng ở bến tàu, đảo mắt một lượt. Sau đó, anh chọn con thuyền lớn nhất, trông có vẻ chắc chắn nhất.

Chủ thuyền rất phấn khởi: “Anh muốn ngồi thuyền phải không? Đủ sáu người là có thể xuất phát, mỗi người năm mươi đồng.”

Bạc Cận Ngôn quan sát khoang thuyền. Hai mặt thông thoáng, bên trong đặt khoảng mười chiếc ghế gỗ sáng loáng, nói chung cũng tạm ổn. Nhờ ánh đèn rực rỡ bên bờ hồ và ánh trăng rọi chiếu, có thể cộng thêm điểm cho con thuyền.

Khóe miệng Bạc Cận Ngôn nhếch lên: “Đừng để những người khác lên thuyền, tôi thuê trọn gói. Có điều...”

Chủ thuyền càng vui mừng: “Anh nói đi!”

“Phải cải tạo lại một chút.”

“Hả?”

Năm phút sau.

Chủ thuyền và Bạc Cận Ngôn đứng trong khoang thuyền trống rỗng. Chủ thuyền hỏi bằng một giọng chờ mong: “Anh thấy như vậy đã được chưa? Ở đây chỉ còn lại ba chiếc ghế.”

Trong khoang bây giờ chỉ có hai chiếc ghế đặt cạnh nhau bên cửa sổ và một chiếc ghế đặt ở phía đối diện cách xa hai mét.

“Đặt xa chút nữa.” Bạc Cận Ngôn lạnh lùng ra lệnh.

Chủ thuyền lại di chuyển chiếc ghế về phía sau một đoạn: “Anh xem thế này được chưa, ghế sắp chạm góc tường rồi.”

Lúc này, Bạc Cận Ngôn mới gật đầu hài lòng. Điện thoại di động của anh bỗng đổ chuông, là Giản Dao gọi tới.

“Hai người có thể xuống thuyền rồi.” Bạc Cận Ngôn nói.

Giản Dao: “Em đã đến bến tàu, Lý Huân Nhiên vừa về trước... Chúng ta còn ngồi thuyền hay về nhà luôn?”

Bạc Cận Ngôn im lặng một giây: “Tuyệt quá!”

“Anh nói gì cơ?” Giản Dao hỏi.

“Em cứ đứng ở đó, tôi đi đón em.” Nói xong anh cúp điện thoại, ngoảnh đầu nở nụ cười ôn hòa với chủ thuyền: “Rất vui thông báo cho anh biết, anh đã có thể bỏ chiếc ghế kia ra khỏi con thuyền.”

***

Giản Dao có cảm giác hôm nay Bạc Cận Ngôn rất kỳ lạ. Nhưng cụ thể kỳ lạ ở điểm nào, cô không thể diễn tả thành lời. Anh hình như có mục đích nào đó nên mới đi theo cô và Lý Huân Nhiên. Mục đích gì nhỉ? Lẽ nào anh coi cô và Lý Huân Nhiên là đối tượng nghiên cứu?

Trên tấm ván gỗ dài ở bến tàu, du khách đi lại thưa thớt. Giản Dao hơi mất tập trung. Phía xa xa, vô số con thuyền nhỏ dập dềnh như những phiến lá trên mặt nước. Mấy người chủ thuyền đứng ở bến vừa nhìn thấy cô liền chào mời: “Cô gái, có thuê thuyền không? Phong cảnh trên hồ rất đẹp.”

Giản Dao mỉm cười xua tay, tiếp tục đi về phía trước. Cô vừa đi vừa đảo mắt tìm kiếm.

Sau đó, cô đột nhiên dừng bước. Trên mặt hồ ở phía trước xuất hiện một con thuyền màu nâu lặng lẽ đậu trên mặt nước. Bạc Cận Ngôn đứng trên đầu tàu, hai tay bỏ vào túi quần, ngẩng đầu nhìn cô. Gương mặt anh trầm tĩnh, nổi bật dưới ánh trăng, đôi mắt đen rạng ngời.

Anh đứng giữa cảnh vật yên tĩnh đẹp đẽ, giống như vừa bước ra khỏi giấc mơ của cô.

Trong một khoảnh khắc, Giản Dao đột nhiên có linh cảm. Anh đang đợi cô, anh vì cô mới đứng ở đây. Vào giây phút này, anh cũng có cảm giác rung động giống cô.

Nếu đúng như cô nghĩ thì quá tuyệt vời, quá đột ngột... Chắc không thể nào.

Giản Dao còn đang ngập ngừng, Bạc Cận Ngôn bất chợt đưa tay về phía cô. Đôi mắt đen nhánh của anh khóa chặt trên người cô, giọng nói trầm thấp như dòng nước vang lên bên tai cô: “Cuối cùng anh cũng đợi được giây phút này.”



Chương 46:



Lý Huân Nhiên đi qua phố quán bar ngoằn ngoèo. Tiếng nhạc đinh tai nhức óc và hơi nước ẩm ướt từ mặt hồ phảng phất đồng thời ập đến, tạo thành không khí khiến con người ta tâm phiền ý loạn.

Lý Huân Nhiên đi bộ một đoạn khá xa, Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ở đằng sau đã khuất dạng từ lâu. Anh ngước nhìn ánh sao trên trời, thở dài một tiếng.

Anh không ra đường lớn bắt taxi, mà tùy tiện tìm một quán bar trông có vẻ náo nhiệt và đi vào trong đó.

Lý Huân Nhiên ngồi bên quầy bar, gọi một lon bia, từ từ uống một mình. Xung quanh đầy trai thanh gái lịch, uốn éo lắc lư trong sàn nhảy. Một cô gái tiến lại gần hỏi: “Anh đi một mình à?” Sau đó nhét tờ giấy ghi số điện thoại vào túi áo sơ mi của anh. Anh cười cười, rút tờ giấy ném trả lại cho cô gái.

“Anh một mình uống rượu buồn?” Bên cạnh cũng có người đàn ông ngồi một mình hỏi Lý Huân Nhiên.

“Đúng vậy.” Lý Huân Nhiên chạm cốc với anh ta, một hơi uống cạn.

Một đêm ồn ào sôi động như vậy, anh chỉ mong em hạnh phúc, Giản Dao.

***

Mặt hồ phẳng lặng và tĩnh mịch. Giản Dao ngồi trên chiếc ghế gỗ mát lạnh, thẫn thờ ngắm cảnh đêm ngoài cửa sổ. Bạc Cận Ngôn ngồi cạnh cô, dáng vẻ thư thái. Một cánh tay anh rất tự nhiên vắt lên thành ghế sau lưng Giản Dao.

Rõ ràng khoang thuyền yên tĩnh mát mẻ nhưng không khí tỏa ra chút khô nóng khó diễn tả.

“Em vừa nói, em không định kiếm bạn trai?” Bạc Cận Ngôn cuối cùng cũng mở miệng.

Giản Dao không ngờ anh đột nhiên nhắc đến chuyện này. Càng nghĩ, cô càng không hiểu ý của anh. Cô quay đầu một cách dứt khoát, dõi mắt ra ngoài cửa sổ, chỉ để lại một câu nói hờ hững: “Không cần anh giới thiệu người khác cho em.”

Đằng sau vang lên tiếng động nhẹ. Dù không nhìn, Giản Dao cũng có thể cảm nhận thấy nhiệt độ từ cơ thể anh ngày càng gần cô.

Anh chàng này... ghé sát người cô làm gì?

“Tôi giới thiệu người khác cho em lúc nào?” Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai Giản Dao.

Giản Dao giật mình, ngoảnh mặt về phía Bạc Cận Ngôn. Ai ngờ vừa quay đầu, mặt cô liền chạm phải mặt anh....
« Trước1...6061626364...96Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
» Yêu nhầm chị hai... được nhầm em gái
» Yêu không hối tiếc
» Yêu đi để còn chia tay
» Yêu anh hơn cả tử thần
» Về nơi đáy mắt trong
» Truyện cổ tích Mèo và Sói
» Tình yêu pha lê
» Tình yêu Cappuccino
» Tìm lại yêu thương ngày xưa
12345»
Tags:
bạn đang xem

Hãy nhắm mắt khi anh đến

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Hãy nhắm mắt khi anh đến v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất