Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Gái già xì tin
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 14120
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
20:44 - 14/08/2015


Ông Thụ phì cười với những suy đoán của mình, rồi ngoắc Định đang uể oải bước vào. Ông không quên để ý đến vẻ mặt anh khi Định đi qua mấy cô gái lễ tân đang cúi đầu chào. Anh lịch sự cười lại, nhưng lập tức đi ngay, không có ý tận hưởng những ánh mắt của những cô gái thanh xuân đang dán vào mình đầy ngưỡng mộ. Cái vẻ thờ ơ một cách thật lòng thế, hình như thường được các cô gái trẻ thích mê. Ông Thụ thở dài nghĩ, Dương mà gặp Định, thế nào cô cũng ưng anh chàng này.

Ông biết, vì mắt cô và mắt ông nhìn, rất giống nhau.

Định rảo bước nhanh hơn theo đoàn người đi về phòng. Mắt anh liếc qua những kệ rượu san sát, ngán ngẩm nghĩ đến một buổi tối chỉ có sự hành hạ với cái dạ dầy.

Trong căn phòng được đặt sẵn, đồ ăn dần được bày ra. Định lẳng lặng cầm chai sake đặt trong bình đá, chậm rãi tiếp rượu cho từng người. Mấy tay người Nhật khi ngồi bên bàn rượu, đã vứt cái vẻ khó đăm đăm khi ở trên bàn thương thảo, cũng vứt luôn cái bộ mặt cau có khó ưa ở công trường… Định thầm nghĩ trong lòng, đúng là có những việc, chỉ có thể giải quyết bên bàn rượu. Mà đó lại là nơi anh chẳng thích thú gì.

Ông Thụ như mọi khi trở thành người khuấy động không khí. Ông chủ động gợi chuyện và pha trò, lắng nghe một cách hồ hởi thứ tiếng Anh khó nghe của mấy tay giám sát, thậm chí nói được vài từ bậy bạ tiếng Nhật khiến bọn giám sát cười phá lên hứng chí.

Trong việc thiết lập những mối quan hệ ngoại giao, ông Thụ là một người đáng nể. Sự xuề xòa và hài hước của ông khiến người ta lập tức thấy gần gũi. Trái ngược, Định là người ít nói, chỉ nói khi được hỏi đến, và chỉ trả lời những vấn đề thực sự liên quan. Trong cả bữa ăn, anh tiếp rượu cho cả bàn, lịch sự, nhã nhặn, và đôi khi hơi xa cách. Đôi khi Định hơi áy náy vì mình không làm gì để cho không khí “tưng bừng” lên, nhưng thật may, ông Thụ với lối nói chuyện thẳng thắn, cởi mở, và luôn thu hẹp lại mọi khoảng cách đã trở thành “đinh” của mọi cuộc nhậu, khiến nhiệm vụ của anh trở nên rất nhẹ nhàng. Như tối nay vậy, chỉ rót, cụng, và uống.

Đúng khi cuộc rượu vào lúc vui vẻ nhất, thì cánh cửa bật mở. Rồi một người đàn ông bước vào. Ngay khi ánh mắt Định chạm phải ông ta, cả người anh co rút lại. Mặt anh đóng băng.

Người đàn ông hoàn toàn bình thản, ông bước vào bắt tay ông Thụ và mấy tay giám sát của Nhật. Ông Thụ cười phá lên sảng khoái.

“Anh Vũ. Không ngờ anh cũng đến được cùng. Tôi có nên cảm thấy vinh dự quá không đây”

“Còn tôi có nên cảm thấy mình là người ăn chực không?”

Cả hai cười ha hả. Mấy tay giám sát cũng nhìn ông Vũ cung kính, bắt tay chào hỏi rối rít.

Hơi thở Định dồn dập. Anh thấy như chiếc cà vạt đang dần thít lấy cổ mình. Đúng lúc, ông Vũ đến ngồi trước mặt anh, chìa tay điềm tĩnh.

“Chào cậu”.

Định bắt tay ông. Anh nhận thấy mồ hôi nhớp nháp nơi bàn tay mình chạm phải bàn tay nóng sực của ông ta. Đôi mắt hai người một lần nữa gặp nhau, chỉ có sự lạnh giá.

Bữa ăn tiếp tục, nhưng với Định, dài như một thế kỉ. Anh chỉ mong bất ngờ điện thoại reo, để anh có một cái cớ trốn khỏi bữa ăn mệt nhọc này. Nhưng cái điện thoại của anh, hết pin một cách đúng lúc và vô duyên lạ lùng.

Dương ngồi trong phòng yêu cầu của bệnh viện. Trên chiếc giường, khuôn mặt Quân bị băng bó trắng xóa vì hai vết rách lớn ở trán và sau gáy. Bác sĩ nói cậu ta ngất vì mất nhiều máu chứ không sao cả. Những vết thương chỉ ở phần mềm…

Quân đã tỉnh một lần, nhưng bác sĩ có tiêm cho cậu ta một mũi giảm đau. Giờ đây, cậu ta im lìm trong giấc ngủ, hiền lành một cách ngớ ngẩn với những miếng băng trắng được quấn đâu đó quanh người, thỉnh thoảng lại rên lên vài tiếng trong giấc mơ.

Trời đã sập tối. Dương gọi điện lại cho tay quản lý quán bi – a , thì chỉ có tiếng chuông reo đằng đẵng. Gọi vài lần cô bắt đầu nản. Điện thoại của Định vẫn không kết nối được. Cô lấy hết sự kiên nhẫn cuối cùng, nhắn cho Định: Quân bị thương. Anh đến ngay bệnh viện nhé, địa chỉ XXXX…

Nhắn xong một tin nhắn mà Dương chẳng mảy may hi vọng gì có được sự hồi đáp đó, cô bắt đầu xoa bụng. Bụng cô mềm nhũn ra vì đói, vì cả một ngày căng thẳng đầy những biến cố không đâu vào đâu. Nhìn Quân một thoáng, Dương nghĩ chắc cậu ta còn ngủ lâu. Cô lò dò ra khỏi phòng, đi ra hành lang. Đang mải cắm cúi đi, lúc đến đoạn rẽ xuống cầu thang, Dương chợt hết hồn khi thấy từ phía dưới, một bóng áo sơ mi đen, lao vù về mình như tên bắn.


Chương 8.1 Chiếc lưng đang sát gần mình nhất…


Định nhận thấy mình đang lao bổ về phía cô gái đang cúi đầu đi xuống cầu thang thì vội vàng lách sang một bên. Anh không hề biết cái cô gái vừa giật mình sợ hãi vì thấy một cục đen sì lao vào người cũng né sang một bên y hệt như mình. Cả hai vấp vào nhau cái cốp và loạng choạng ngã ngay chiếu nghỉ của cầu thang.

Định cố đỡ cô gái nhưng không được vì mất đà. Cả hai đổ rầm lên nhau trong một tư thế kì quặc.

Dương choáng váng chưa hiểu sự tình thế nào, chỉ thấy bị một người đang … đè lên mình đến mức khó thở thì lắp bắp.

“Anh… anh làm cái gì thế?”

Định lính quýnh cố chống tay để đứng dậy, nhưng lại chống vào bụng Dương. Cô hét lên, theo phản xạ … đạp luôn một cái, khiến Định ngã sang một bên, va vào thành cầu thang đau điếng.

Dương hết hồn, vội lồm cồm bò dậy, lại gần kẻ mà suýt chút nữa cô đã “ngộ sát”, áy náy.

“ Xin lỗi nhé. Tôi không cố ý. Anh…anh có sao… không”

Dương chìa tay định kéo người đó lên. Trong bóng tranh tối tranh sáng của ngọn đèn nơi bậc cầu thang bệnh viện, Dương sững người khi nhận ra Định. Cô ú ớ.

“Anh… anh ạ”.

Định nhận ra Dương, anh cũng giật mình sửng sốt, nhưng rồi nhớ ra điều quan trọng, anh vội vã bật dậy, túm lấy tay cô.

“Quân. Nó sao rồi??? Nó ở đâu?”.

Bị bóp đến phát đau, Dương cố kìm nén rút tay ra nhưng không được, cô trỏ bàn tay còn lại lên tầng.

“Ở trên ấy”.

Bàn tay của Dương lập tức được buông tự do. Định xoay người quay ngoắt chạy lên cầu thang, bỏ mặc Dương đứng chơ vơ, chưa hết bất ngờ vì cuộc chạm trán kì quặc. Phew, thế là quái nào nhỉ? Có lẽ cuối cùng anh ta cũng mở điện thoại, thấy tin nhắn và lao đến đây. Nhưng không nhất thiết phải coi cô không khác gì củ khoai thế chứ?

Nghĩ đến “củ khoai”, Dương lại sực nhớ ra mục tiêu nhét cái gì vào bụng của mình. Cô đang cồn lên trong cơn đói. Người cô bắt đầu bủn rà bủn rủn theo cái kiểu quá quen thuộc mà cô đã biết: tụt huyết áp. Nhưng nghĩ giờ mình bỏ đi ăn thì cũng hơi vô lương tâm, ít ra cũng lên để trình bày cụ thể tình hình với Định cho anh ta đỡ… xoắn quẩy. Cứ nhìn điệu bộ hoảng hồn vừa nãy, cũng đủ biết nếu có chuyện gì với Quân, anh ta sẽ không khác gì một con gà mái nhảy ổ, cục ta cục tác loạn xà ngầu. Nghĩ đến hình ảnh này, đột nhiên Dương phì cười, cô phủi phủi đít quần rồi lếch thếch quay lên phòng.

Khi Dương đẩy cửa vào, cô bất ngờ sững lại khi thấy hình ảnh, Định đứng như tượng đá nhìn cái kẻ đang dây dợ băng bó lòng thòng trên người. Vẻ mặt anh lặng đi. Một cảm xúc khó tả trên mặt anh khiến Dương thậm chí không dám thở mạnh. Cô bất động nhìn cái con người bất động đang nhìn ngắm một kẻ bất động thương tích đầy mình trên giường.

Nhưng, như mọi khi, cái dạ dày vô duyên của cô lại réo lên òng ọc cực kì … đúng lúc. Buổi tối. Khu bệnh viện vắng người, im ắng đến mức âm thanh đó vang lên chẳng tao nhã chút nào.

Định giật mình quay ra phía Dương, khiến cô chỉ mong tự dưng mặt đất toác ra, cho mình nhảy xuống. Nhưng tất nhiên, mặt đất không đời nào nứt toác ra cả, vậy nên cô đành ngượng ngập xoa bụng, nói lảng đi.

“Cậu ấy không sao. Vẫn đang còn chút thuốc giảm đau nên ngủ say lắm…”.

Định gật gật đầu. Anh không nói gì khiến Dương một lần nữa cảm giác mình là người thừa. Anh ngồi xuống bên cạnh giường Quân, quan sát hồi lâu.

“Chuyện gì?”

Dương ngẩn ra một lúc mới hiểu là Định đang hỏi mình. Cô chép miệng, nói đơn giản.

“Đánh nhau trong quán bi – a. Bị đánh hội đồng”.

Định không nói gì nữa. Dương cũng im lặng, tự thắc mắc không biết mình có nên “bàn giao” lại Quân cho Định, rồi cắp đít đi về nhà không. Cô đã đủ mệt lắm rồi.

“Đây là phòng bệnh theo yêu cầu???”

“Vâng”

“Có y tá chứ?”

“Có. Nếu mình yêu cầu thì sẽ có người trông cả đêm giùm…”.

Định gật đầu, không nói gì, lách qua Dương, đi thẳng ra ngoài. Dương mệt mỏi ngồi xuống chiếc ghế sát phòng. Mình thậm chí chẳng được coi bằng một củ khoai. Dương ấm ức nghĩ. Chắc anh ta nghĩ mình là con giun con dế sao mà có đi cũng không nói được một lời. Thôi được rồi, khi anh ta ta trở lại, cô dứt khoát sẽ tống trả cái “của nợ” này cho anh ta. Hôm nay cô làm người tốt thế là đủ rồi.

Đang nhắm mắt lơ ma lơ mơ trên ghế, thì có tiếng bước chân trở lại. Định cùng một cô y tá dáng điệu mập mạp đi vào. Định quay sang cô y tá, nói nhẹ.

“Chị trông cẩn thận nhé. Có việc gì gọi ngay cho tôi. Tôi sẽ trở lại sớm”.

Cô y tá cười nụ cười có tên là “yên tâm đê” rồi đi vào, bắt đầu kiểm tra lại Quân một lần nữa. Định đến bên Dương khi cô đang lờ đờ mở mắt ra.

“Đi nào, tôi đưa em về”.

Câu nói dịu dàng có sức sát thương … khủng khiếp làm cho Dương đờ đẫn mất một lúc. Cô đứng dậy, định thần một hồi lâu, rồi bước theo chân Định đang dứt khoát đi ra cửa.

“Cậu ấy… nhưng để cậu ấy…”

“Không sao. Tôi hỏi bác sĩ rồi. Vả lại có cô y tá trông nữa”.

Dương gật gật đầu đi theo Định. Khi đến khoảng sáng nơi họ đâm sầm vào nhau lúc trước, Định quay sang Dương. Lúc này anh mới để ý đến những vệt máu loang lổ trên người Dương.

“Vừa nãy em định đi ăn à?”

“Vâng”.

“Đồ ăn bệnh viện giờ chắc vẫn còn. Nhưng khó ăn đấy. Chịu khó đi xa một chút nhé, được không?”.

Dương gật gật đầu, không nói gì. Không phải vì quá đói, quá mệt, mà là vì, với mỗi sự ngọt ngào quan tâm, cô chẳng bao giờ có … sức đề kháng.

Định dong chiếc FX đã theo anh từ thời sinh viên đi về phía Dương đang đứng ngẩn ngơ trước nhà để xe bệnh viện. Trông cô bé nhỏ, yếu đuối với những vệt máu còn loang đầy trên áo, và nét mặt đã tái đi.

“Em lên đi”.

Dương trèo lên xe bằng hết sức lực còn lại. Nhưng đúng lúc chiếc xe rồ đi, Dương chợt thấy một cơn xây xẩm ập đến. Chới với, cô nhào tay ôm đại chiếc lưng đang sát gần mình nhất…


Chương 8.2: Chưa từng có cô gái nào ôm chầm lấy anh vì… đói ăn cả…


Định hơi sững người khi đột ngột nhận thấy lưng mình bị túm chặt. Cả một mái đầu nào đó cũng đột ngột dúi vào vai anh. Ngạc nhiên, khó xử, băn khoăn, khiến anh lặng lẽ lái xe đi, dù trong đầu là vô vàn câu hỏi. Anh biết Dương không phải kiểu các cô gái sẵn sàng ôm chầm lấy lưng của một người vẫn còn lạ lẫm với cô. Thế nhưng mà… nói sao nhỉ, àh ừ thì lưng anh vẫn đang bị cô … tóm chặt kia mà.

Định bần thần một lúc, chiếc xe mỗi lúc một chậm lại, ngập ngừng....
« Trước1...89101112...37Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bí Mật Người Yêu Cũ
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Chỉ có thể là Yêu
» Cửa Tiệm Giặt Là
» Sẽ có thiên thần thay anh yêu em
» Bạn gái của thiếu gia
» Hoàng Tử Online
» Tôi không phải là công chúa
» Nhẹ bước vào tim anh
» Tôi ghét anh...đồ du côn
1234...8910»
Tags:
bạn đang xem

Gái già xì tin

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Gái già xì tin v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
Duck hunt