Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Điều Bí Mật
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 14257
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
11:43 - 15/08/2015


Ngạc nhiên hơn khi An đi cùng với Tường Vi, một trong những cô bạn gái của Đại mà Linh từng gặp qua. Khi cô về, họ còn đang nói chuyện gì đó rất vui vẻ, không giống như hai người xa lạ. Tường Vi không tỏ ra kinh ngạc khi thấy An gọi cô như thế, rõ ràng là cô gái này biết mối quan hệ giữa Linh và An.

- Ngạc nhiên quá, sao anh lại biết em ở đây? - Linh mỉm cười khi An bước lại gần, nếu cô không nhanh lùi lại một chút thì có lẽ An đã ôm chầm lấy cô.

Chợt nhận ra đang ở Việt Nam và nghĩ tới khoảng cách giữa hai người, An ngượng ngùng thu lại hai cánh tay đang chuẩn bị dang ra. An nhìn cô một lượt rồi mới thực sự cảm thấy yên tâm khi cô vẫn khỏe mạnh, chỉ hơi gầy hơn trước một chút.

Tường Vi cũng tiến lên chào cô. Hai người đã gặp nhau một lần, nhưng vẫn có cảm giác hơi xa lạ, có lẽ là do mối quan hệ với Đại mà cả hai người đều ngầm đặt đối phương ở vị trí đối thủ của mình.

- Em đã nghe nói anh về nước và làm ở resort của gia đình ở Cô Tô - Linh nói với An khi mang nước ra cho anh và Tường Vi.

- Anh về được một thời gian rồi, cũng muốn về Hà Nội thăm mọi người ngay nhưng do công việc mới bận rộn quá.

- Mà sao hai người lại đi cùng nhau?

- Anh và Vi tới thăm anh Đại. Lần trước gọi cho anh Cường thì nghe nói em vẫn đang ở quê nên anh không nghĩ gặp được em thế này? Nghe nói giờ em làm ở nhà hàng của anh ấy?

- Vâng. Em làm ở đó mới từ đầu năm nay thôi. Sao tới thăm anh Đại mà lại không vào nhà?

- Bọn chị gọi cửa rồi nhưng không có ai mở. Cửa khóa từ bên trong! - Tường Vi giải thích.

Linh liếc nhìn vẻ mặt của Tường Vi, cô gái này dường như cũng đang lo lắng khi không gặp được Đại, không biết tình hình hiện tại của anh thế nào.

- Hay anh ấy không ở trong nhà?

- Chị có gọi điện thoại, chỉ thấy có chuông vọng ra từ trong phòng, sau đó có người bên trong ngắt cuộc gọi, không nghe máy. Chị đã lên tiếng nhưng anh ấy cũng không chịu mở cửa - Tường Vi nói đầy bất lực.

- Mọi người cứ ngồi chơi một chút đi, để chút nữa em thử sang gọi cửa xem sao! - Linh nhìn ra phía cửa, không biết cô đang nghĩ gì trong đầu lúc này.

Một lúc sau, sau khi những chén trà đã vơi quá nửa, mọi người mới đứng dậy đi sang căn hộ đang khép kín cửa của Đại. Linh gõ cửa, bên trong im lặng không một lời đáp. Cô quay đầu nhìn hai người đang đứng đằng sau mình:

- Anh Đại, em Linh đây. Em đưa Như Ý về trả lại cho anh.

Hơn một phút, vẫn không có người nào mở cửa. Linh lại nói tiếp:

- Mở cửa đi. Em biết anh đang ở trong nhà. Lại đợi. Lần này chỉ khoảng ba mươi giây là có tiếng lách cách mở cửa. Nhưng khi cánh cửa hé ra, một thân hình to lớn chồm lên người Linh mừng rỡ thì cô mới hiểu, chính Tuyết mở cửa cho mình chứ không phải Đại.

Cô vỗ vỗ bộ lông rối xù của Tuyết một chút rồi quay đầu ra hiệu cho hai người phía sau cùng vào nhà với mình.

Phòng khách tối om không một chút ánh sáng, kể cả rèm cửa cũng được kéo kín như bưng. Mùi sơn tường còn mới khiến Linh cảm thấy ngột ngạt đến nỗi phải nhăn mũi lại. Nhờ cấu trúc các căn hộ giống nhau nên Linh có thể dễ dàng tìm ra công tắc điện của căn phòng.

Đèn sáng, Linh đưa mắt nhìn quanh phòng khách vốn vô cùng sang trọng, nhưng bây giờ trống rỗng, ngoài một màn hình ti vi lớn mới lắp và một bộ ghế salon mới. Trận hỏa hoạn lần trước đã thiêu rụi mọi thứ, từ những giá sách cao ngất, những bức tranh đá quý trên tường tới bể cá Hồng Long.

- Chắc anh ấy ở trong phòng ngủ - Tường Vi nhìn về phía phòng ngủ, thì thào như tự nói.

Rồi không đợi Linh hay An nói gì, cô đi thẳng về phía cửa phòng. Linh liếc nhìn An, thấy trên mặt anh xuất hiện một vẻ đau khổ thì cô đã lờ mờ đoán được ẩn tình giữa hai người này. Nén một tiếng thở dài, cô ngồi xuống ghế.

Cửa phòng ngủ khóa từ bên trong nên Tường Vi không thể nhìn vào được. Linh nhìn Tuyết vừa nhảy phốc lên ghế và dúi đầu vào lòng mình, ánh mắt nó rất buồn. Có lẽ từ khi Đại gặp chuyện không may, anh đã không chăm sóc nó cẩn thận và chu đáo như trước đây được nữa.

- Anh Đại, anh mở cửa ra đi. Nếu anh không mở cửa thì em sẽ đợi ở ngoài này - Tường Vi nói như van nài.

Đáp lại lời của cô chỉ là sự im lặng.

Linh nhìn An vừa ngồi xuống bên cạnh mình, thấy hai tay anh cứ đan chặt vào nhau không nói gì, cô định nói vài câu nhưng lại thấy không thích hợp. Tường Vi còn gọi thêm vài câu nữa nhưng cũng chẳng ăn thua gì.

Đúng lúc này, cửa chính mở ra, người bên ngoài chưa bước vào nhưng người bên trong đã nghe thấy tiếng nói:

- Ơ, sao cửa lại mở thế này?

Linh là người duy nhất không có phản ứng gì vì cô đã nhận ra chủ nhân của âm thanh êm ái, dễ nghe này.

Huyền bước vào trong phòng, kinh ngạc nhìn ba vị khách, mãi sau mới có phản ứng:

- Mọi người là ai? Sao lại vào được trong nhà? Tôi đã khóa cửa trước khi đi làm rồi mà?

- Chào cô, chúng tôi là bạn của anh Đại. Là con chó của anh ấy mở cửa cho chúng tôi vào - An lên tiếng thay hai cô gái.

Huyền lại bị kinh ngạc một lần nữa khi thấy con Ngao Tạng màu trắng như tuyết đang ngoan ngoãn rúc vào lòng Linh. Con chó ấy chưa bao giờ thân thiện với ai ngoài chủ của nó, điều này đủ để trong đầu Huyền xuất hiện một dấu hỏi to đùng về cô gái nhìn vừa lạ vừa quen đang ngồi trên ghế kia. Ngay từ lúc vừa nhìn thấy Linh, Huyền đã ngờ ngợ, nhưng rồi lại nghĩ chuyện đó không thể xảy ra nên gạt ngay ý nghĩ đó đi.

Mặc dù chuyện Lâm là bố đẻ của bé Như Ý đăng đầy trên báo, nhưng chuyện Linh là dì của nó thì lúc này mới chỉ có người trong gia đình ông Phương biết mà thôi.

Hơn nữa, làm sao Huyền có thể nghĩ được, cô gái người làm nhìn quê mùa, thô kệch khi ấy lại là cô gái xinh đẹp ngồi trước mặt mình bây giờ. Cô gái trước mắt cô không chỉ quý phái trong cách ăn mặc, mà ngay cả khí chất cũng đặc biệt, khí chất này không phải một cô gái quanh năm ở nơi đồng ruộng có thể có được.

Một cô gái thế nào mà có thể gần gũi được với Tuyết?

Huyền càng tò mò hơn về mối quan hệ giữa cô gái đó và Đại. Nhìn cô ngồi trên ghế, Huyền chợt có cảm giác cô ta mới chính là nữ chủ nhân trong căn phòng chứ không phải cô, mặc dù cô đã đinh ninh trong đầu rằng không sớm thì muộn, cô và Đại cũng sẽ làm đám cưới. Việc anh không từ chối sự chăm sóc cũng như dâng hiến của cô mấy hôm nay càng củng cố suy nghĩ đó trong đầu Huyền.

Rồi Huyền đưa mắt nhìn Tường Vi, đúng lúc bắt gặp cô gái nhỏ đang nhìn mình. Khi Huyền còn đang mải thăm dò Linh thì Tường Vi cũng đồng thời đặt câu hỏi về Huyền. Trong thâm tâm, Tường Vi cũng đoán được Huyền chính là người mà Đại từng nhắc tới trước đây, rằng có thể anh sẽ kết hôn cùng một trong những cô bạn gái mà anh đang chính thức hẹn hò. Trong lần gần đây nhất ở cùng cô, Đại đã tâm sự rằng anh đã cắt đứt hết quan hệ với những cô bạn gái khác, và đang nghĩ tới mối quan hệ nghiêm túc với một người mà anh định lấy làm vợ. Hôm nay cô gái này đã ở đây chăm sóc cho anh, có chìa khóa ra vào nhà anh tự do thoải mái, nên người mà Đại từng nhắc tới chỉ có thể là người này mà thôi.

An cảm nhận rõ ràng không khí nặng nề, đầy căng thẳng trong phòng, dù bọn họ không ai nói với ai câu gì. Anh cảm thấy một cuộc đối đầu ngấm ngầm giữa họ đang diễn ra. Anh vội hắng giọng để đánh tan không khí căng thẳng như sắp nổ ra chiến tranh này:

- Còn cô? Cô là gì của anh Đại vậy? Anh ấy có trong nhà chứ? Chúng tôi gọi cửa phòng ngủ nhưng không thấy anh ấy trả lời.

- A… - Huyền như bừng tỉnh trước câu hỏi của An - Tôi… Tôi là bạn gái của anh Đại. Anh ấy ở trong phòng ngủ, nhưng mọi người đợi cũng vô ích thôi, anh ấy sẽ không mở cửa đâu, trừ khi anh ấy thực sự muốn ra ngoài.

- Anh ấy ổn chứ? - Tường Vi lo lắng hỏi.

- À, ừm, anh ấy khỏe, chỉ hơi mất tinh thần với những chuyện vừa xảy ra. Chỉ cần cho anh ấy một chút thời gian thôi, rồi mọi chuyện sẽ ổn - Huyền gật đầu, tỏ ra mình mới là người hiểu Đại nhất ở đây.

- Nếu như vậy chúng ta về thôi - An đề nghị - Đợi khi nào anh ấy bình tĩnh lại, chúng tôi sẽ lại tới thăm.

- Mọi người ngồi chơi nói chuyện chút đã, đằng nào cũng tới đây rồi. Đợi tôi cất thức ăn vào bếp rồi lấy nước cho nhé!

- Chúng tôi vừa uống nước rồi, cảm ơn cô - An lắc đầu sau đó đứng dậy và đi ra cửa trước.

Tường Vi quay đầu nhìn cánh cửa phòng khóa kín một cách đầy lưu luyến, sau đó cũng dợm bước theo An.

Linh là người đứng dậy cuối cùng. Tuyết nhảy phốc xuống đất rồi chạy ra cửa trước. Huyền giật mình quát gọi:

- Tuyết, quay về…

Con chó không quay đầu mà vẫy vẫy cái đuôi rồi đi ra ngoài.

- Không sao đâu - Linh quay lại nói với Huyền - Nhà tôi ngay ở đầu hành lang, tôi là hàng xóm của anh Đại. Cứ để nó qua đấy, tôi sẽ tắm cho nó.

Cho đến khi mọi người đều ra khỏi căn phòng và chỉ còn lại Huyền, cô vẫn đứng ngây ra đó. Trong đầu cô vẫn còn quanh quẩn một câu nói của Đại trước đây:

“Anh đã từng yêu một cô hàng xóm…”.



Chương 51: Anh trai và em trai



- Két…

- Này cô, cẩn thận.

- Á…

Liên tiếp những tiếng phanh xe, tiếng một người đàn ông, rồi sau đó là tiếng kêu hoảng hốt của một cô gái trên con phố sầm uất.

Cú phanh gấp ngay đúng vũng nước đọng của cơn mưa đêm qua làm nước bắn lên tung tóe, chiếc Toyota màu đỏ lại lướt đi, ngúng nguẩy như một cô nàng đỏng đảnh, điệu đà, sau đó nó đỗ lại trước một salon làm tóc cách đó không xa.

Trên vỉa hè chỉ còn lại một cô gái mặc váy trắng, trên tà váy có lem mấy vệt nước bẩn và một chàng trai mặt vest đen lịch thiệp cùng đôi giày màu đen đắt tiền đã ướt sũng nước. Nếu vừa rồi chàng trai không nhanh chân bước tới chắn ngang trước người cô gái thì có lẽ giờ này bộ váy trắng kia đã ướt nhèm nhẹp rồi. Những người đi bộ xung quanh bị vấy lên người chút nước vẫn nhìn theo chiếc xe bằng ánh mắt chán ghét, có người còn sỗ sàng mắng thành tiếng mấy câu. Vài người lại hiếu kỳ nhìn đôi trai gái vừa hứng trọn vạt nước bắn lên, lúc này họ đang đứng cạnh nhau và lúng túng lau nước trên quần áo đi.

- Xin lỗi, anh không sao chứ? - Linh cuống quýt nhìn chàng trai quên cả việc lo cho chiếc váy trắng xinh đẹp lúc này đã rất khó nhìn.

- Tôi không sao. Nhưng sao cô lại phải xin lỗi tôi chứ?

Chàng trai cau mày hỏi lại, gương mặt điển trai của anh ta không vì vẻ xộc xệch của mình lúc này mà mất đi sự cuốn hút.

- Đó là thói quen.

- Một thói quen không tốt. Cô không có lỗi thì không nên xin lỗi người ta - Chàng trai càu nhàu.

- Anh lấy tạm khăn tay của tôi mà dùng này - Linh lấy từ trong túi xách ra một chiếc khăn tay trắng tinh và đưa cho chàng trai.

Anh ta cầm lấy không hề khách khí, đưa lên lau mái tóc cũng bị dính nước của mình.

- Chiếc xe chết tiệt - Anh ta lẩm bẩm.

Linh quay đầu nhìn người vừa bước xuống từ chiếc xe đỏ đậu cách chỗ họ đứng một quãng xa. Váy đỏ, tóc quăn hung hung đỏ, giày đỏ, túi xách đỏ, nguyên một cây màu đỏ nhìn vô cùng hợp với chiếc xe, người đó đúng là Hằng, cô gái vẫn không ngừng theo đuổi Cường và gây ra cho Linh không ít rắc rối. Linh có cảm giác trước khi bước vào salon tóc, Hằng còn quay sang nhìn mình cười đầy đắc ý nữa.

- Nhà anh có gần đây không? Hay anh về tạm nhà tôi đi, anh ướt hết cả rồi - Linh đề nghị.

- Và tôi sẽ mặc quần áo của chồng cô ra về à?

- Tôi chưa có chồng - Linh phản bác....
« Trước1...4445464748...72Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Bên nhau trọn đời
» Cao thủ học đường (hai lớp học đối đầu)
» Có duyên nhất định sẽ có phận
» Cướp anh từ tay định mệnh
» Giấu anh vào trong nỗi nhớ của em đi (Chỉ có thể là yêu 3)
» Lời chúc phúc của Odin
» Ngược Chiều Kim Đồng Hồ
» Những ngày đợi nắng
» Siêu quậy trường K.W (King World)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
12»
Tags:
bạn đang xem

Điều Bí Mật

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Điều Bí Mật v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất
XtGem Forum catalog