Lamborghini Huracán LP 610-4 t
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Có duyên nhất định sẽ có phận
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 8039
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
22:07 - 14/08/2015


Buổi tối, về đến thành phố quen thuộc, chân tay mới ấm áp trở lại.

Tối hôm đó, nhận được tin nhắn của Alawn, cậu ấy nói: “Cậu, một cô gái ngốc nghếch, từ nay về sau không được phép qua đêm với đàn ông ở bên ngoài”.

Tôi trả lời cậu ấy: “Tớ thấy cậu vẫn chưa đủ phát dục, không đáng coi là nguy hiểm nên mới yên tâm uống rượu qua đêm với cậu mà”.

Alawn lập tức gọi điện tới, tôi tắt luôn máy, không nghe.

Tôi biết, cậu ấy không thể chịu được khi bị người khác chế giễu vào lòng tự trọng của một người đàn ông, cậu ấy nhất định gầm rú lên tức tối.

Vậy là tôi nở nụ cười xảo quyệt. Núi cao, hoàng đế ở xa, chị không nghe điện thoại của em thì em làm gì được chị nào?



Chương 9 - Cuộc sống về đêm


Ỷ thế thanh xuân vô địch, chúng tôi còn làm một vài chuyện điên rồ. Ví dụ như trốn học hai ngày đến Bắc Kinh cùng Alawn đi xem đêm diễn của các tài tử hoa ngữ. Trời mưa to, chúng tôi gắng sức cao giọng hét lên trong mưa, không có tham vọng giọng của mình to hơn giọng người khác mà có được cái liếc mắt của các ngôi sao, chúng tôi chỉ muốn hét lên cho bản thân mình nghe, hét lên những điều u uất tích lũy trong những tháng ngày của tuổi thanh xuân. Còn một ví dụ khác: xăm mình. Xăm ở sau lưng, trên bả vai, chúng tôi xăm tên của nhau.

Hôm đó, chuông báo hiệu vào học đã vang lên được khoảng mười phút rồi, một nam sinh đến muộn đẩy cửa lớp, nhân lúc thầy đang viết bảng liền len lén đi vào, ngồi xuống sau lưng tôi.

Mà khuôn mặt linh hoạt của nam sinh mới bước vào đó, lại chính là của Alawn.

Tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, quay hẳn người lại nói chuyện với cậu ấy, bị thầy giáo nhìn thấy.

Thầy giáo không thể nhớ hết tên từng sinh viên trong lớp, nhưng đại khái là thầy có thể nhớ được mặt của sinh viên lớp mình. Thầy liền hỏi Alawn “Em là sinh viên lớp khác phải không?”.

Alawn ngoan ngoãn đứng dậy, lắc đầu nói không phải.

Tôi tự cười thầm, Alawn đương nhiên không phải là sinh viên lớp khác, cậu ấy là sinh viên trường khác chứ.

Nhưng điệu bộ run rẩy sợ hãi của Alawn lại khiến thầy giáo động lòng trắc ẩn, để Alawn ngồi xuống, nói cậu ấy phải chuyên tâm nghe giảng.

Alawn lại không hề cảm động, cậu ấy không chú ý nghe giảng, mà còn lợi dụng lúc thầy giáo không chú ý, lôi luôn cả một sinh viên chuẩn bị chăm chú nghe giảng của thầy là tôi ra ngoài. Ra khỏi trường học, Alawn dẫn tôi tới một trấn cổ ở rất xa. Mặt trời lấp sau những tầng mây dày đặc, chần chừ mãi không chịu xuất hiện. Con phố lát gạch đá xanh se lạnh, chúng tôi chui rúc trong đám người huyên náo, cậu ấy nắm tay tôi, mãi cho tới khi lòng bàn tay đầy mồ hôi. Mà cái nắm tay đầy vô tư ấy, chúng tôi, ai cũng chẳng buồn truy cứu hàm ý của nó. Hai dãy nhà ngói cổ, căn gác với những ô cửa sổ nhỏ dán giấy, nó khiến người ta không thể không tưởng tượng, liệu có một tiểu thư khuê các nào đó sắp được gả đi, đang ngồi e lệ chải tóc trước gương đồng hay không. Bốn bề đều tràn ngập bầy không khí đậm tính lịch sử, còn tôi và Alawn lại là âm hồn đã tạ thế hàng nghìn năm, quay lại phúng viếng nơi ở cũ của kiếp trước.

Tôi hỏi, bọn mình đang đi đâu đây.

Cậu ấy nói một cách thần bì, đi xăm mình.

Alawn nói: “Phù thủy Gà Mên, tình cảm của bọn mình thật hiếm có, chúng mình hãy xăm tên của nhau ở sau lưng nhé! Ở sau lưng, dù không thể ôm trong lòng, nhưng lại có thể nép sát bên nhau”.

Tôi xúc động nhìn Alawn. Không biết có phải do kích động hay không, khuôn mặt cậu ấy ửng đỏ.

Tôi nghĩ một lát, nói: “Nhưng nếu sau này, chồng tớ nhìn thấy tên của cậu sau lưng tớ, sẽ ghen mất”.

Alawn bỗng nổi giận, hét toáng lên, “Ta đây còn không quan trọng bằng chồng sau này của cậu hả!”.

Tôi lại hỏi: “Cậu không sợ sau này vợ của cậu cũng ghen à?”.

Alawn kiên quyết nói, không sợ.

Tôi liền đồng ý, dưới sự bảo chứng của Alawn với danh nghĩa tình bạn hữu nghị.

Alawn nói: “Bọn mình đều xăm biệt danh của nhau, tớ xăm chữ Phù thủy Gà Mên, đúng rồi, thường ngày cậu gọi tớ với biệt danh là gì nhỉ?”.

Tôi buột miệng nói luôn: “Đương nhiên là Đồ Đểu rồi”.

Alawn liền nói được, vậy cậu xăm chữ Đồ Đểu lên sau lưng nhé.

Alawn hư quá. Đợi sau khi tôi kịp phản ứng lại, cậu ấy đã chạy xa tận cuối phố rồi.

Vậy là chúng tôi xăm biệt danh của nhau lên lưng, cậu ấy xăm chữ: “Phù thủy Gà Mên”, tôi xăm chữ “Alawn”.

Tên của Alawn được xăm ở phía trên cạp quần sau lưng tôi. Lúc xăm đau đến nỗi nước mắt tôi rơi lã chã. Mỗi một mũi kim đâm xuống, tôi lại thầm nguyên rủ Alawn một câu, “Đồ Đểu Alawn! Đồ Đểu Alawn!”.

Xăm xong rồi, còn nhìn hình xăm qua gương, màu tím, có chút vết máu nhạt, nét xăm sâu mà quả cảm, dám chặt lên cơ thể tôi.

Khi ra khỏi cửa hiệu nhỏ, trời đã hoàn toàn tối rồi.

Alawn thương cảm hỏi tôi, có đau không.

Tôi ngân ngấn nước mắt gật đầu, nói đau chết đi được.

Alawn lặng lẽ móc trong túi ra một viên kẹo chanh mềm, nhét vào miệng tôi.

Tôi nhai viên kẹo, mơ hồ hỏi: “Xăm rồi có thể xóa sạch được không? Ngộ nhỡ sau này chồng tớ không cho tớ xăm tên của cậu thì sao!”.

Alawn liền dỗ dành tôi: “Xóa được, nhưng lúc xóa còn đau hơn lúc xăm hàng vạn lần!”.

Tôi trợn mắt há miệng ngây người ra, muốn hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.

Nhớ lại tháng trước, nhớ lại những lời nói của Alawn với tôi ở sân bay, cậu ấy nói, phù thủy Gà Mên, bọn mình trăm năm đầu bạc, có được không.

Giờ đây xem ra, điều này là thật rồi.

Buổi tối, quay về phòng ở, tôi cởi quần áo ra cho Duyệt Duyệt xem. Duyệt Duyệt nói là màu tím, chữ tiếng Anh viết rất đẹp, rất Tây.

Sau đó, cô ấy cười thành tiếng: “Im hơi lặng tiếng, hóa ra mối quan hệ của bọn cậu đã đến mức độ này rồi ư? Cần phải có biện pháp phòng vệ tốt đấy, đừng có quá mức đấy nhá!”.

Tôi liền đỏ mặt mắng cô ấy là đồ yêu nghiệt xấu xa, rồi đuổi đánh cô ấy.

Có hôm, Alawn nói qua điện thoại, hôm nay Leo xin cậu ấy số điện thoại di động của tôi. Sau đó, cậu ấy lại lèm bèm hỏi tôi một cách không biết chán: “Anh ấy vẫn chưa gọi điện cho cậu à? Có thật là chưa không? Một tin nhắn cũng không có á?”.

Ban đầu, tôi còn kiên nhẫn trả lời, nói đúng thật sự không có, một tin nhắn cũng không. Nhưng tối nào Alawn cũng đều hỏi những câu hỏi nguyên xi, tôi chịu không nổi nữa, thường hét lên trong điện thoại, Duyệt Duyệt của cậu cũng ở đây này, có cần nói với cậu ấy vài câu không, sau đó không cần biết Alawn trả lời như thế nào, quẳng điện thoại cho Duyệt Duyệt như ném một củ khoai lang nóng bỏng tay.

Nếu như tôi không biết rằng Leo đã xin số điện thoại của tôi thì tốt biết bao. Tôi sẽ không tràn đầy mộng tưởng, nóng lòng mong đợi như bây giờ. Mặc dù tôi thích một cuộc sống có hy vọng, nhưng mức độ mê hoặc của niềm hy vọng này quá lớn khiến tôi không có cách nào chịu đựng nổi. Tôi bắt đầu dần dần hiểu được tình yêu mà những người đi trước viết: sự đau khổ ngọt ngào.

Duyệt Duyệt thường cau mày lại hỏi tôi: “Alawn hình như rất thích cậu đấy! Cậu thực sự không nhận ra điều đó ư? Đúng là người trong cuộc thường mơ hồ!”.

Tôi nói: “Cậu nghĩ như vậy bởi vì cậu không hiểu bọn tớ đã lớn lên bên nhau như thế nào. Tớ và cậu ấy quá thân thuộc và hiểu nhau rồi, hiểu rõ cả trên người nhau có mấy sợ lông nữa. Cậu ấy không thể thích tớ được, tớ cũng không thể thích cậu ấy. Cậu ấy nói là hẹn hò với tớ sẽ bị viêm đốt sống cổ mà!”.

Duyệt Duyệt hỏi tại sao lại như vậy. Tôi được một phen ngượng ngùng, cũng không thể nói rõ rằng Alawn chê tôi thấp, bèn tìm cách lảnh tránh nói, “Cậu độ lượng tiếp nhận cậu ấy đi, tên tiểu tử đó mặc dù miệng lưỡi xấu xa một chút nhưng tính tình lại rất tốt, cũng biết chăm sóc người khác. Yên tâm đi, tớ không thiếu đạo đức đến nỗi giới thiệu một người đứa con trai có vấn vương tình cảm với mình cho chị em thân thiết đâu”.

Sau đó, Duyệt Duyệt nói rõ lập trường một cách bán tín bán nghi: “Cậu đừng có gán ghép lung tung được không! Alawn – người ta đâu có để ý gì tới tớ đâu”.

Tôi liền khuyên nhủ cô ấy, cứ từ từ, dần dần nuôi dưỡng cảm xúc, lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm.

“Nếu thật sự lâu ngày sẽ nảy sinh tình cảm, e rằng chẳng có ai tranh giành được với cậu rồi.” Nói xong Duyệt Duyệt liều bỏ đi tắm.

Còn mình tôi trong phòng, nghĩ lại những lời Duyệt Duyệt nói, lại đem những hành động khác thường của Alawn trong những năm gần đây ra xem xét kỹ một lượt, khi còn chưa đưa ra được kết luận, tiếng chuông điện thoại di động đã vang lên, một số thuê bao xa lạ.

“Hello, Tiểu Lạc Lạc phải không?”

Vừa nghe thấy giọng nói này, trái tim tôi đã muốn nhảy tung ra khỏi lồng ngực rồi. Vội run rẩy trả lời, đúng ạ.

“Tiểu Lạc Lạc, anh là Leo, tối nay đi chơi nhé!” Leo quả nhiên là đã hẹn tôi thật rồi.

Còn chưa kịp đợi tôi thu xếp ổn thỏa trái tim cuồng loạn, Leo đã nói rõ địa điểm, thời gian rồi cúp máy. Lại là đi bar! Đó là nơi trước đây tôi chưa từng đặt chân tới. Tôi trở nên do dự, rốt cuộc là có nên đi hay không đây.

Trong vô tuyến, quán bar là nơi ầm ĩ, ánh sáng lờ mờ, âm nhạc cuồng loạn, đèn chiếu sặc sỡ, nam nữ oằn mình uốn lượn như rắn rồi quấn riết lấy nhau ư? Vừa nghĩ đến chuyện có thể quấn quýt cùng với Leo, tôi bị kích động đến nỗi suýt nữa thì ngất lịm đi. Tôi ngồi trên ghế, gắng hít thật sâu rồi thở mạnh ra mới có thể khiến mình không quên mất hô hấp thông thường nhất…

Nhưng tính hiếu kỳ cộng thêm sức hấp dẫn của Leo vẫn chiến thắng, tôi quyết định đi thử một phen.

Sau khi quyết định như vậy, toàn thân tôi bị một luồng điện lạ lẫm kích động đến máu nóng chảy rần rật!

Tôi vội vàng mượn đồ trang điểm của một cô bạn biết trang điểm nhất trong phòng, luống cuống bôi bôi trát trát lên mặt.

Duyệt Duyệt đã tắm xong, quay lại phòng. Vừa nhìn thấy bộ dạng của tôi đã giật nảy mình: “Mẹ ơi! Mặt cậu ấy bị bỏng à?”.

“Tớ không có thời gian để giải thích nữa, tớ phải đến quán bar ngay bây giờ! Buổi tối có thể sẽ không về. Nếu Alawn gọi điện đến phòng thì nói tớ…. cứ nói tớ bị ốm, đang ở bệnh viện.” Phản ứng đầu tiên của tôi không phải là đối phó sự kiểm tra của bố mẹ mà là Alawn – âm hồn đã theo tôi suốt mười tám năm không chịu buông tha. Sau đó, tôi vội vội vàng vàng lao ra khỏi cửa.

Duyệt Duyệt hét lên phía sau lưng: “Cậu phải chú ý an toàn đấy!” Cậu ấy nghĩ một lát rồi chạy theo tôi vài bước, “Nói dối Alawn như vậy có được không?”.

“Cần gì phải lo nghĩ nhiều như vậy.” Tôi vừa quàng khăn lên cổ vừa nói, rồi lao vào trong đêm tối.

Tôi cũng không thể nói rõ tại sao phải giấu Alawn. Dù sao, phản xạ theo thói quen, tôi cảm thấy nếu cậu ấy biết được chuyện này sẽ lại ca cẩm suốt ngày không thôi.

Ngồi vào trong xe taxi, tôi giở điện thoại di động ra và tắt máy.

Đêm càng khuya càng đặc quánh. Trời đã vào đông. Gió đêm như một mụ phù thủy đầy nanh vuốt cứ làm rối tung mái tóc của tôi. Bên ngoài cửa xe, đèn đường hào nhoáng, tràn ngập không khí náo nhiệt. Cuộc sống về đêm của thành phố lại bắt đầu mở màn. Còn tôi thì sao? Tôi bắt đầu cảm thấy hổ thẹn vì sự sa đọa của mình, cũng lại cảm thấy kích động vì nơi sâu thẳm của màn đêm mà tôi chưa biết đến.

Lúc này đây, Alawn chắc đã gọi điện đến phòng ký túc xá của tôi và biết tôi bị bệnh rồi chăng. Đây là lần đầu tiên trong suốt mười tám năm tôi cố ý nói dối Alawn. Tôi cảm thấy có điều gì đó không yên, bắt đầu cảm thấy áy náy. Nhớ lại khuôn mặt tươi cười của Alawn khi đứng trong nắng hồng với mái tóc màu hung vàng, tự cảm thấy rằng bắt đầu từ hôm nay, tôi – một người đang đi theo cuộc sống sa đọa sẽ không thể thuần khiết như cậu ấy nữa rồi....
« Trước1...1213141516...25Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Lời chúc phúc của Odin
» Gặp em dưới mưa xuân
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Đạo tình
» Hãy nhắm mắt khi anh đến
» Nợ em một đời hạnh phúc
» Ngồi khóc trên cây
» Thiên thần hai mặt
» Công tắc tình yêu
» Đợi anh ở Toronto
123456»
Tags:
bạn đang xem

Có duyên nhất định sẽ có phận

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Có duyên nhất định sẽ có phận v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất