Snack's 1967
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 10884
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
19:21 - 13/08/2015


Tôi sung sướng hắng giọng, nhận lấy micro từ MC, nhìn khắp một lượt phía dưới, rồi dừng ánh mắt ở 1 chỗ: "Các bạn biết không, để giành chiến thắng trong cuộc thi ngày hôm nay chẳng phải là điều dễ dàng chút nào, tôi đã trải qua rất nhiều việc, có niềm vụi và cũng có cả nỗi buồn... Nhưng tôi thấy mình thật may mắn vì mỗi bước đi đều có bạn bè đứng bên cạnh động viên, tiếp cho tôi thêm sức mạnh đối mặt với khó khăn.

Mấy hôm trước tôi đã phạm sai lầm, khiến một người bạn thân của mình bị tổn thương... Tô Cơ, tôi không thể giải thích với bà nguyên nhân tại sao tôi lại làm như vậy, nhưng tôi xin lấy tình bạn bao năm nay của tụi mình ra để thề rằng, tôi không muốn tụi mình xa cách như thế này, tôi sai rồi, bà tha lỗi cho tôi nhé!"

Tô Cơ đang cầm một lon coca, đứng sững ở dưới khán đài, mắt đăm đăm nhìn tôi.

"Còn nhớ giấc mơ từ thưở bé, giống như một đóa hoa không bao giờ phai tàn, cùng bước theo ta dù bão táp mưa sa, để ngắm nhìn vạn vật ở nhân gian, để ngắm nhìn thế giới lung linh biến ảo, tình yêu trao tặng mới là vĩnh cửu..."

Tô Cơ, xin hãy tin tôi... Xin bà hãy tin tôi... Bà luôn là người bạn truyệt vời nhất, quan trọng nhất của tôi.

"Hựu Tuệ, sao bà ngốc thế? Đừng hát nữa! Hu hu hu!" Tô Cơ đột nhiên khóc nức nở dưới sân khấu.

Huhuhu... Tô Cơ, bà tha lỗi cho tôi nhé! Mong bà hãy tin tôi!

"Đi thôi, đi thôi, ai cũng phải có ngày khôn lớn..."

"Được rồi, đừng hát nữa mà Tô Hựu Tuệ! Hu hu hu!" Tô Cơ nước mắt chảy ròng ròng, nhưng miệng lại cười tươi như hoa, "Bà làm tôi khóc sưng húp mắt bây giờ!"

Tô Cơ nói rồi đưa tay vẫy tôi như một đứa trẻ con.

Ủa? Có vật gì bay về phía tôi?

Càng lúc càng gần... Càng lúc càng giận...

Á! Hình như là lon coca trong tay Tô Cơ.

"Bộp!"

"Keng!"

Đợi đến khi tôi nhận ra thì mọi thứ đã quá muộn! Lon coca đáp thẳng vào đầu tôi không thương tiếc. Tôi thấy đầu nặng trịch, mắt tối sầm lại... Sau đó chẳng còn biết gì nữa...

Đáng nhẽ tôi phải nhận được những bó hoa lung linh sắc màu, được đê mê tận hưởng những tiếng vỗ tay giòn tan, được ngạo nghễ đeo vương miện Miss Teen Milan, nhưng ai ngờ tôi lại ngất lịm đi trong tiếng kêu thất thanh của mọi người...

Còn cuộc thi kết thúc trong cảnh nháo nhác, hỗn loạn...



Chương 5: NHỊP CẦU HỈ TƯỚC LẮC LƯ TRONG GIÓ


Một bước, hai bước, ba bước...

Một phút, năm phút, mười phút...

Thượng đế ơi...

Có phải máy tạo hóa ngài dùng bị lỗi không?

Tại sao lúc con cần thì ngài chẳng cho

Khi không cần thì lại cho cả đôi.

......


ONE

Hô hô hô hô! Từ ngày chiếm trọng ngôi vị Miss Teen Milan, tiếng tăng của tôi nổi như cồn.

Bất kể tôi đi đâu, đều có hàng tá fan hâm mộ chỉ trỏ, bàn tán xôn xao.

Nhưng quan trọng nhất là Tô Cơ đã tha lỗi cho tôi. Tôi, Tô Cơ, Hiểu Ảnh lại tíu tít giống như trước đây.

Khà khà! Mười mấy năm nay tôi chưa từng thấy lúc nào lòng lại có cảm giác lâng lâng, vui phơi phới như bây giờ.

Có điều... Tên Kim Nguyệt Dạ...

Từ lúc chuyện của Anna chấm dứt, tôi và Kim Nguyệt Dạ tuy vẫn sống chung dưới một mái nhà nhưng chẳng ai chịu mở miệng nói với ai nửa lời.

Kì lạ là mãi không thấy chủ tịch tuyên bố kết quả cuộc thi, chúng tôi chỉ còn cách tiếp tục sống trong khu biệt thự cổ số 23 phố Angel. Có lẽ tên Kim Nguyệt Dạ còn để bụng chuyện lần trước.

"Công chúa Hựu Tuệ đến rồi!"

Tôi vừa bước vào lớp đã thấy Tô Cơ và Hiểu Ảnh lao ra đón, cười tíu cả mắt.

"Hựu Tuệ, bà cho tôi mượn tập đi, tối qua tôi quên không làm!" Tô Cơ mặt mũi xám ngoét giật vội cái balo trên vai tôi xuống, rút vở bài tập của tôi ra, rồi dúi cái ba lô lại tay tôi, trở về chỗ cắm mặt chéo lấy chép để...

Con nhỏ này... Đúng là chứng nào tật nấy... có điều cảm giác này mới tuyệt làm sao! He he...

"Hựu Tuệ, tối nay bà đi cùng Hiểu Ảnh đến một nơi được không?" Hiểu Ảnh kéo tôi vào góc lớp, thì thầm vẻ bí ẩn.

"Thế bà muốn đi đâu?" Tôi tò mò hỏi.

Hiểu Ảnh lấm lét quan sát xung quanh, ngó trước ngó ngửa sau đó nói bé như ruồi:

"Trường Sùng Dương..."

Trường Sùng Dương!

Tôi có nghe lầm không vậy?

"Hiểu Ảnh, bà mò đến trường Sùng Dương làm gì?"

Hiểu Ảnh chu môi, khẽ xoa xoa tay thẹn thùng nói:

"Hôm nay là ngày Ngưu Lang Chức Nữ... Hiểu Ảnh muốn đi gặp Tiểu Huyền Huyền..."

Trời đất! Lại là thằng cha Lăng Thần Huyền chết bầm đó! Tôi cảm thấy đầu óc mình quay cuồng.

"Tô Cơ có đi không?"

"Có! Tô Cơ nói nếu Hiểu Ảnh giúp Tô Cơ làm bài tập tiếng Anh, buổi tối nhất định sẽ đi cùng!" Cả người Hiểu Ảnh bừng bừng khí thế, mắt sáng như sao.

"Nếu thế thì ok thôi, nhưng Hiểu Ảnh này, tôi muốn nhắc bà là tên Lăng Thần Huyền đó chẳng tốt đẹp gì đâu!"

"Hựu Tuệ, bà đừng nói Tiểu Huyền như thế mà! Thực ra Tiểu Huyền Huyền đáng yêu lắm!"

"..."

Được rồi, được rồi! Tôi không muốn mới sáng bảnh mắt ra đã phải lãng phí nơ ron thần kinh vì chuyện của tên khỉ hôi Lăng Thần Huyền đó... Đừng quên Tô Hựu Tuệ ngày nay đã không còn là Tô Hựu Tuệ của ngày xưa nữa, bây giờ tôi là tân Miss Teen Milan rồi nhé. Hô hô hô...

"Ok con gà đen, tan học rồi đi!"

"Cảm ơn bà, Hựu Tuệ" Hiểu Ảnh nhảy cẫng lên.

Haizz, đúng là tình cảm làm ai cũng mù quáng hết, xem ra tôi không thể "li gián" được Hiểu Ảnh và thằng cha Lăng Thần Huyền rồi, đành mặc hai người bọn họ muốn đến đâu thì đến.

Suýt quên, nếu tôi mò đến trường Sùng Dương, ngộ nhỡ chạm mặt tên Kim Nguyệt Dạ với Lỹ Triết Vũ thì sao? Đúng là xui tận mạng, ngày Ngưu Lang Chức Nữ lại phải đến trường Sùng Dương!

Thật chẳng hiểu ra làm sao cả... Chẳng hiểu ra sao nữa...

Sau khi tan học, Hiểu Ảnh không biết kiếm đâu ra ba bộ đồng phục nữ sinh trường Sùng Dương, gọi tôi đến phòng vệ sinh, phát cho tôi và Tô Cơ thay.

"Hiểu Ảnh! Bà định ép tụi tôi bán trường cầu vinh đó hả?"

Tô Cơ lắc đầu như trống bỏi, thà chết chứ không chịu thay.

"Tô Cơ... Bà mặc đi mà... Chỉ một lần thôi... Tôi cầu xin bà đó!" Hiểu Ảnh năn nỉ.

"Hiểu Ảnh, bà có bị ấm đầu không? Tại sao ngày Ngưu Lang Chức Nữ lại nằng nặc đòi đến trường Sùng Dương hả?" Tôi gặng hỏi.

"Ưm, vì Hiểu Ảnh nghe nói trường Sùng Dương có cây cầu Hỉ Tước, vào đúng ngày Ngưu Lang Chức Nữ, nếu gặp người con trai nào trên cây cầu ấy thì anh chàng ấy sẽ trở thành một nửa của mình... Cho nên Hiểu Ảnh rất tò mò, muốn đi coi xem thế nào..."

"Thật hả? Sao tôi chưa nghe nói đến bao giờ!"

Tô Cơ và tôi trố mắt nhìn nhau.

"Lúc đi ăn trên phố Angel, tôi tình cờ nghe thấy hai nữ sinh trường Sùng Dương nói với nhau thế mà!"

"Nghe thú vị đấy! Hà hà! Đáng để đi xem lắm!" Tô Cơ đột nhiên hưng phấn ra mặt, vơ vội lấy bộ đồng phục để mặc.

"Tô Cơ, bà vừa nói đây là hành động bán trường cầu vinh cơ mà!"

"Hô hô, ngày Ngưu Lang Chức Nữ một năm chỉ có một lần thôi... Thôi mà Hựu Tuệ, bà đừng có ca cẩm nữa! Bà đến cây cầu đó thử xem gặp Kim Nguyệt Dạ hay Lý Triết Vũ trước!"

Hừ,... Con nhỏ Tô Cơ này đã đuối lí còn quay sang "điểm huyệt" tôi chết đứng. Tôi trề dài môi, mặc bộ đồng phục vào, sau đó "bám đuôi" Tô Cơ và Hiểu Ảnh "đột nhập" vào trường Sùng Dương.

Thình thình thình thình...

Hic, hồi hộp quá... Không biết cây cầu Hỉ Tước có linh nghiệm không nhỉ? Là Kim Nguyệt Dạ hay Lý Triết Vũ? Ngộ nhỡ số tôi đe đủi, đều không gặp hai người bọn họ mà lại gặp phải thằng cha đầu heo Anh Tỉnh Ngạn, hoặc tên King Kong Chu Tử Lang thì phải lam thế nào? (xem tập 1 để nhớ lại nhân vật Chu Tử Lang nha ^^)

Có lẽ tôi, Hiểu Ảnh, Tô Cơ đều có suy nghĩ giống nhau, trên đường đi, chẳng ai nói câu gì, nhóm Tuyệt Đại Tam Kiều Minh Đức lặng lẽ đi trong khuôn viên trường Sùng Dương.

Đi lòng vòng trong trường khá lâu, Tô Cơ cuối cùng cũng không còn đủ kiên nhẫn nữa: "Hiểu Anh, tóm lại bà có biết cầu Hỉ Tước ở đâu không?"

"Hi hi hi, Hiểu Ảnh không biết!" Hiểu Anh gãi đầu cười trừ.

"Cái gì? Bà không biết? Thế sao không nói sớm hử? Tụi mình loanh quanh ở đây nửa tiếng rồi đấy!" Tôi bực mình nhéo má Hiểu Ảnh.

"Hu hu hu... Hiểu Ảnh tưởng cây cầu đó dễ tìm lắm, ai dè tìm mỏi cả mắt mà vẫn không thấy đâu!"

"Được rồi, được rồi! Tụi mình đi hỏi người khác vậy!"

"Bà bảo sao? Tô Cơ, bà đừng quên đây là Sùng Dương đó, bà muốn tụi mình bị lộ tẩy hả?"

"Yên tâm đi! Trời tối om thế này, không ai nhận ra đâu, chỉ cần tụi mình nhại giọng khác đi một chút là ok thôi!"

"Làm vậy có ổn không? Vậy ai xung phong đi hỏi?"

"..."

"..."

"Để Hiểu Ảnh đi!" Hiểu Ảnh dũng cảm giơ tay lên.

"Không được! Bà đầu gỗ lắm, đi chỉ tổ hỏng việc!" Tô Cơ kiên quyết phản đối.

Ừm, nói có lí lắm!

"Tôi thấy cứ để Hựu Tuệ đi là tốt nhất! Hơ hơ hơ!"

"Oái! Tô Cơ, sao lại là tôi chứ?"

"Nè, đừng quên bây giờ bà là Miss Teen Milan, fan của bà ở trường Sùng Dương nhiều vô đối! Nếu chẳng may bị lộ, bà chỉ cần khẽ nháy mắt cũng đủ làm bọn họ điên đảo hết lượt!"

"Hừ, Tô Cơ, bà nói dễ dàng như đan giỏ ý!" Tôi lườm Tô Cơ.

Hic, tôi thật đáng thương, bất đắc dĩ phải đi làm "mồi nhử" vì có từ chối thế nào cũng không được.

Tôi ngó nghiêng khắp nơi, lúc này học sinh trường Sùng Dương chỉ còn lại thưa thớt... Biết hỏi ai bây giờ? Chợt tôi nhìn thấy một nam sinh dáng người cao dong dỏng ở đằng trước. Chà, nhìn phía sau cũng không đến nỗi nào! Đánh liều đến hỏi hắn ta vậy, biết đâu tôi lại vớ được giai đẹp thì sao! Hô hô!

Nghĩ đoạn, tôi chạy lên phía trước vỗ vào vai cậu bạn nam sinh đó:

“Xin chào, làm ơn cho tôi hỏi cầu Hỉ Tước ở đâu vậy?”

Cậu nam sinh quay đầu lại, vì trời tối quá nên tôi không nhìn rõ mặt cậu ta.

“Hựu Tuệ!”

Nhưng… Tiếng nói này tôi nhận ra…

“Hơ, Lý Triết Vũ!”

“Ừ, là tôi đây, sao cô lại đến trường Sùng Dương?”
”Ơ… Tôi… À ha ha ha ha…”

Ôi trời ơi, có đánh chết tôi cũng không thể khai là đến cầu Hỉ Tước để đợi xem gặp Kim Nguyệt Dạ hay cậu ấy trước.

“Đúng rồi, ban nãy cô vừa hỏi tôi cầu Hỉ Tước…”

“Oái, không phải, không phải đâu… Ha ha ha… Tôi chỉ đùa tí thôi, đừng để ý làm gì!”

“Nhưng…”

“Thôi chết, Tô Cơ và Hiểu Ảnh đang đợi tôi ở đằng kia. Tôi đi trước đây! Bye!”

Tôi hớt hải chạy về chỗ Tô Cơ và Hiểu Ảnh.

“Hựu Tuệ, bà đã thăm dò được gì chưa?” Tô Cơ háo hức hỏi.

“Đừng nhiều lời, mau đi thôi!”

Tôi cố ghìm giọng xuống, kéo tay Tô Cơ và Hiểu Ảnh chạy đi.

Hộc hộc!

Phù! Chạy một lúc lâu, khi không thấy bóng dáng Lý Triết Vũ đâu nữa, tôi mới ngừng lại.

“Bà làm trò gì vậy… Hựu Tuệ… Chạy gấp thế… Bị lộ rồi sao?” Tô Cơ vừa thở hổn hển vừa hỏi.

“Chứ còn gì… Tôi gặp đúng Lý Triết Vũ…”...
« Trước1...6768697071...160Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Gặp em dưới mưa xuân
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em
» Nợ em một đời hạnh phúc
» Chênh vênh hai lăm
» Điều Bí Mật
» Ngồi khóc trên cây
» Thiên thần hai mặt
» Nếu không phải là anh
» Anh Hận Anh Yêu Em
» Em vẫn chờ anh
1234567»
Tags:
bạn đang xem

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất