19:21 - 13/08/2015
"Không phải chứ? Sao số mình đen như quạ thế này! hừ!" Tô Cơ tức giận ngồi phịch xuống ghế, vất quyển sách bốp một cái xuống bàn. "THầy Lâm đã đủ xí trai rồi, ai dè thầy dạy thay nom còn khiếp đảm hơn. Ông trời đúng là có mắt không tròng!"
Tô Cơ giận đùng đùng lôi quyển tạp chí ra, rồi lại chúi đầu xuống bàn "học" như mọi khi!
Á à, hóa ra hôm nay cô nàng chờ đợi đế gặp ông thầy "đẹp giai" mà mọi người đồn thổi đây mà! He he...
Lần này nhỏ ta tưng hửng phải biết!
Oái, mùi gì mà.. ghê thế nhỉ?
Có mùi gì lạ lạ thoảng qua, tôi chun mũi khẽ ngửi. Ọe.. khó ngửi quá!
Xem ra không phải chí có mình tôi phát hiện ra cái mùi kì lạ ấy, tụi bạn trong lớp cũng ngừng lại không vỗ tay nữa mà bắt đầy xì xào to nhỏ.
"Mùi gì thế nhỉ? Lạ thế..."
"Oái, mùi gì mà hôi thế, kinh quá!"
Cả lớp đổ dồn ánh mắt về phía phát ra cái mùi kì lạ ấy - là thầy Hồ đang ngượng chín mặt.
"Xin chào các em, tôi họ Hồ, tên là Hồ Chu!"
"Hồ sảo? Tên gì mà nghe lạ thế nhỉ? Chả hiểu gì hết!" Tô Cơ bịt mũi, bực mình lườm thầy Hồ một cái.
Híc! Thầy Hồ thật là đáng thương, tự dưng lại trở thành đối tượng công kích của Tô Cơ.
"Tiết vật lí hôm nay..."
"Thầy Hồ, có phải thầy họ Hồ nên có mùi của hồ li không ạ? Một nam sinh bỗng nhiên đúng lên hỏi thầy một câu rỏ to, làm cả lớp cười nghiêng ngả...
"Đúng đấy! Mùi ghê quá cơ! Ghê đến nỗi em suýt ngất đất!"
"Đúng là ghê không thể chịu nổi!"
Mấy học sinh khác cau có mặt mũi, mỗi đứa "phát biểu" một câu cảm tưởng.
"Thầy... thầy..." Thầy Hồ ngượng đỏ mặt, cúi mặt đứng trên bục giảng, giống như một cậu học sinh vừa mắt khuyết điểm vậy.
Haiz, giáo viên mới muốn hòa nhập với lớp thì cần phải có thời gian. Còn nếu thầy muốn được mọi người hâm mọt như em đây thì e cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Thầy Hồ, cố lên thầy nhé!
Nhưng đúng là mùi khó ngửi quá cơ! Ặc ặc ặc....
"Thầy Hồ, mùi trên người thầy khó ngửi quá thầy ạ! Tụi em chịu không nổi nữa rồi!" Cậu bạn lúc nãy lại tiếp tục nói lớn tiếng.
"Tôi.... tôi...." Thầy Hồ nấc lên một tiếng, rồi chui tọt xuống dưới bục giảng.
Oái, sao lại thế này? Thầy giáo kiểu gì vậy trời?
FOUR
Cố gắng lên! Cố gắng lên!
Cả tiết học đầu tiên, tôi phải ngửi cái mùi "đặc biệt" ấy mà không dám thốt lên nữa lời!
Cuối cùng thì cũng tan học rồi, thoát khỏi bể khổ rồi.. Tôi nín thở phi vào ra khỏi lớp, cầm bản phô tô hình các cung hoàng đạo trên cái gương ấy đi đến văn phòng cô Bạch.
Woa!
Lần đâu tiên tôi cảm thấy không khí bên ngoài lớp học thật là trong lành.
Cốc! Cốc! Cốc!
Cửa phòng hiệu trưởng chỉ khép hờ hờ, tôi lỡ tay mở toang nó ra mất rồi, nhưng cô Bạch không có ở trong phòng.
Có nên đợi cô Bạch quay lại rồi hẵng vào không nhỉ? Nếu mà vào phòng cô ngồi trước thì cô có nổi giận không nhỉ? Nghĩ đến đây thì chân tôi đã bước vào trong phòng từ lúc nào mất rồi.
Tôi run run bước vào trong thêm mấy bước, liếc nhìn bốn phía xung quanh.
Trên bàn làm việc của cô Bạch có một quyển sách úp ngược xuống, li trà bên cạnh vẫn nóng hổi, chắc là cô vừa đi đâu đấy, có lẽ lát nữa sẽ quay lại thôi!
Ồ, quyển sách này cũ quá, giấy ố vàng hết rồi, mà góc trang nào cũng mốc cả lên. Nó là sách gì tếh nhỉ? Tôi tò mò cầm lên....
"Xoạt!" Một bức ảnh rơi từ trong cuốn sahc ra, rồi "đáp" xuống sàng. Tôi vội ngời xuồng nhắt nó lên xem....
Đây là bức ảnh đen trắng kiểu cụ, cũng ố vàng giống như cuốn sách vừa rồi. trong bức ảnh là một đôi nam nữ đang tực vào nhau. trong rất thân mặt, ở góc dưới bên phải bức ảnh có đề dòng chữ bằng bút máy: Chụp tháng 8/1981.
Ồ, cô gái này... chằng phải là cô Bạch đó sao? Còn người con trai bên cạnh.. trong mặt quen lắm cơ...
"Tô Hựu Tuệ, em đến đây khi nào vậy?"
Sau lưng tôi bỗng nhiên vang lên giọng nói nghiêm nghị của cô Bạch, tôi giật bắn mình, làm rơi cả bức ảnh xuống sàng nhà.
Cô Bạch đứng ngay trước cửa phòng, nhìn bức ảnh dưới sàn nhà, vả mặt xám xịt lại.
chết rồi, cô Bạch nổi giận rồi... Đầu tôi như bị tê dại.
"Em... đã nhìn thấy?" Giọng nói hơi run run của cô Bạch.
Tôi ngại ngùng gật gật đầu. Cô Bạch bước đến nhặt bức ảnh dưới sàn lên, đến bên bàn làm việc.
"Mà thôi.. Việc này mình em biết là đủ rồi, tuyệt đối không được nói với ai!" Cô nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu rồi dặn dò.
Tôi vội vàng vàng gật đầu đồng ý, nhưng tôi vẫn chưa kịp nhìn rõ người con trai đứng cạnh cô trong bức ảnh kia là ai.
"Tô Hựu Tuệ, hôm nay em tìm cô có việc gì thế?"
"À! Em muốn hỏi cô chút chuyện việc khu biệt thự số 23 phố Angel!" Tôi nhanh chóng gạt bỏ mọi suy nghĩ linh tinh, rút tấm bản đồ hình các cung hoàng đạo từ túi áo ra đưa cho cô Bạch, "Cái này em tìm thấy trên tấm gương trong phòng tắm của khu biệt thự đó, em không biết nó có liên quan gì đến kho báu không, nên muốn đến hỏi ý kiến cô."
Cô Bạch cầm lấy tấm bản đồ, nâng kính gọng vàng trên sống mũi lên, xem tỉ mỉ.
"cái này... có thể là có liên quan đến đấy. Em cứ để nó ở đây, cô sẽ nghiên cứu kĩ lại xem có phát hiện ra chút manh mối nào không."
"Thưa cô, ngài chủ tịch bảo sẽ sắp xem cho em và Kim Nguyệt Dạ một giám khảo đặc biệt, nhưng đến giờ em vẫn chưa có một chút tin tức nào..."
Cô Bạch trầm tư một lát: "ngài chủ tịch là một người không thích làm việc thao cách thông thường, nhưng theo tính cách cảu chủ tịch, vị giám khảo này chắc chắn đã xuất hiện, chỉ cần em để ý cẩn thận những người xung quanh là được rồi."
Xuất hiện rồi... Trong đầu tôi bổng hiện ra hình ảnh tất cả n~ người mà gần đây tôi gặp....
"Tô Hựu Tuệ, em và Kim Nguyệt Dạ ở cùng một nhà nhưng cô tin rằng em biết rõ nhiệm vụ của mình là gì, em hiểu ý cô chứ?" cô Bạch đột nhiên ngừng lại, rồi lại nói tiếp, " Nhưng cô cũng mong em phải biết tự chăm sóc mình."
Tôi ngẩn người, gật gật đầu.
"Tốt lắm, cô đã gọi điện về nhà em rồi, cắp sách và quần áo mẹ em sẽ gửi đến ngay, hi vọng em sẽ thể hiện hết khả năng của mình để giành chiến thắng, có và tất cả mọi người trong trường Minh Đức sẽ rất biệt ơn sự cố gắng của em!"
Tôi ngơ ngác nhìn cô Bạch, bỗng cảm thấy một người biết trân trọng bức ảnh kỉ niệm ngày xưa như cô xem ra cũng không phải là người đáng sợ đến thế. Có lẽ đàng sau mỗi người luôn có những câu chuyện thầm kín, ví như Kim Nguyệt Dạ.....
FIVE
Tôi có tình đi tạt ngang chéo để thoát khỏi đám fan và mấy tên bám đuôi có thể xuất hiện mọi lúc mọi nơi, vòng vẻo mãi cuối cùng cũng về tới khu biệt thự cổ số 23.
"Cạch cạch cạch" Ủa? TIếng gì vậy nhỉ... Tôi đi đến trước cửa, ghé tai nghe động tĩnh bên trong....
"Cốp!"
"Ái!" Đầu tôi vừa ghé vào cửa thì cánh cửa đột nhiên bật mạnh ra.
Tôi bị cánh cửa cứng như đá va vào, ngã nhào xuống sàn, trán sưng vù lên một cục to.
"A! Hựu Tuệ, tôi đã làm cơm tối này! Cô có muốn ra đây ăn không?" Kim Nguyệt Dạ bê một khay thức ăn đứng ở cửa phòng tôi, hắn ngạc nhiên nhìn tôi đang trừng mắt ngồi dưới sàn nhà.
"Không ăn!" Tôi tức đến nổ đom đóm mắt, bật dậy.
"Tôi làm món thịt chiên đấy, cô không muốn ăn thật sao?"
"..." Nghe hắn ta nói vậy tôi mới nhìn thấy bụng mình sôi lên vì đói.
Nhưng mà... Tôi ngờ vực nhìn Kim Nguyệt Dạ, thằng cha này sao lại tốt bụng đột xuất thế nhỉ?
"Bé Hựu Tuệ, bé chắc chắn không muốn ăn chứ? OK thôi, tôi ăn một mình vậy!" Kim Nguyệt Dạ nói xong, xé một miếng thịt từ đĩa bỏ tọt vào miệng, "Ưm! Đã quá đi mất, trình độ nấu ăn của mình vẫn không giảm sút tẹo náo"
Kim Nguyệt Dạ vừa lẩm bẩm vừa đi vào phòng ăn.
"Wow! Canh hôm nay sao mà ngon thế cơ chứ! Ai dà, ngon quá ngon quá! Ôi! Củ cải cũng thật là giòn!" Tiếng của Kim Nguyệt Dạ vang ra từ phòng ăn.
Thằng cha này cố tình làm vậy đây mà! Đồ tôi! Nhưng mà....
"Ọc ọc ọc" ÔI, tôi ôm cái bụng đã "biểu tình" đến mười mấy phút rồi, ngần ngại đứng trước cửa phòng ăn.
"Ô, Hựu Tuệ ra rồi à? Đúng lúc quá!" Kim Nguyệt Dạ tỉnh bơ nhìn tôi, sau đó chậm rãi húp một ngụm canh, "Cơm canh đều ăn hết sạch rồi, cô đến rưa bát là vừa đấy!"
"Cậu..." Tôi tức muốn ói máu, quay thẳng về phòng.
Thôi đi! Tô Hựu Tuệ, chết vinh còn hơn sống nhục, mày có đói đến chết cũng không được ăn đồ bố thí, tôi bực mình vỗ vỗ bụng... Híc, không phải chứ... Sao lại đau râm rẩm thế này, tôi chỉ vỗ nhẹ bùng thôi làm j mà đau đến vậy nhỉ.
Tôi cố bước thêm mấy bước, đau.. đau quá... Lúc đi đến cửa nhà vệ sinh, tôi không chịu được nữa, bám vào khung cửa ngồi sụp xuống.
"Bé Hựu Tuệ này!" Giọng tên Kim Nguyệt Dạ vang lên trên đầu tôi, "Hơ hơ, cho bé năm hào nè, mau tránh ra hộ cái!"
hắn vừa nói dứt câu, một đồng tiền sáng chói từ phía trơi rơi xuống. Thằng... Thằng cha mắc dịch này dám coi tôi như mấy bà lao công trông nhà vệ snih. Ai da! Bụng lại đau quăn lên một hồi... Hừ, Tô Hựu Tuệ ta dù có chết cũng không để mi được như ý đâu! tôi gắng nốt chút "sức còm" lao vào trong nhà vệ sinh, khóa trái cửa lại.
Đau... đau quá.. Mồ hôi trên trán tôi từng giọt từng giọt lăn xuống má, toàn thân cứ run lên không thể kìm lại được.
"Tô Hựu Tuệ, cô bị táo bón hay sao mà mãi không mở cửa thế!"
"Tô Hựu Tuệ, Cô còn không mở cửa là tôi ra ngoài cổng lớn bắc loa đi rêu rao đấy!"
"Hựu Tuệ, cô làm sao thế? Nói gì đi chứ!"
"Hựu Tuệ, Hựu Tuệ.. Cô mà không trả lời là tôi xong vào đấy..."
Ôi không, thằng cha này sao lại ngỗ ngược đến thế nhỉ.. Nhưng mà tại sao giọng hắn càng lúc càng xa thế...
"Rầm!"
Sau tiếng động mạnh đó, Kim Nguyệt Dạ xuất hiện ngay trước mặt tôi. Cả người tôi mềm nhũn ra không còng nghe theo sự điều khiển của mình nữa, tôi ngã lăn ra sàng nhà...
Tôi cố gắng mở mắt ra, bỗng nhìn thấy khuôn mặt to đùng của Kim Nguyệt Dạ. Đây là lần đầu tôi nhìn hắn ta gần như thế, tim tôi đập liên hồi...
Hôm qua chắc là tôi đã làm hắn ta sợ chết khiếp, biết làm sao được, ai bảo cứ mỗi lần "đến tháng" thì tôi lại bị cái bụng hành hạ dữ dội như vậy chứ. Nghĩ đến sắc mặt tái nhợt của Kim Nguyệt Dạ hôm qua, và cả điệu bộ tay chân luống cuống của hắn mà tôi không thể nhịn được cười.
Nhìn bộ dang của Kim Nguyệt Dạ trước mặt, trông hắn có vẻ rất mệt mỏi, nằm phục bên cạnh giường tôi. He he... Nom hắn phờ phạc chẳng khác ào một đống giấy ăn bị vò nhàu, nhưng... không hiểu sao nhìn hắn vẫn đẹp trai thế nhỉ..
Mái tóc bù xù, che lấp nữa hàng lông mi vừa đậm vừa dài, ngủ mà vẫn để lộ ra cái khóe miệng quyến rũ....
Hu hu hu.. Thượng đế thật là thiên vị!
Cái gì tốt đẹp đều ban cho thằng cha này hết.
"Trông cô có vẻ tươi tỉnh lại rồi, vẫn còn cười được à!" Hai mắt hắn đang nhắm đột nhiên mở trừng ra, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm vào tôi, bắt quả tang tôi đúng lúc....