Old school Swatch Watches
  Truyện Game Blog
* Mobi Army 2.3.6
* M.X.H Avatar 2.4.5
* Khí­ Phách Anh Hùng Online
Vua Bài iWin Online
Bạn có thích Blogradio.yn.lt Không ?
Quảng Cáo
HOT - Kenh360.Org wap tải game, giải trí hot, ảnh girl xinh, share mọi code làm wap xtgem ... !
SMS - Wap Sms2015.Xtgem.Com kho sms, kho tin nhắn hình, tin nhắn miễn phí, những lời chúc hay nhất...!
• Bài viết :Bí Mật Tình Yêu Phố Angel
• Post By : Đố Mười
• Lượt xem: 10823
• Mục: Truyện dài
• Chia sẻ : SMS Google Facebook
19:21 - 13/08/2015


“Gâu gâu…Grừ… Gâu gâu gâu…”

Chó ? Tiếng chó sửa ? Nghe giống như tiếng chó dại mấy ngày nay chưa được ăn gì! Ở đây có chó dại sao? Tụi tôi hốt hoảng nhìn nhau, hét như còi, nhảy dựng lên…

“Á aaaaaa!”

“Chó! Chó dại cắn người…”

“Bình tĩnh! Chó đâu ? Chó đâu ?”


Rừng cỏ đang tĩnh lặng bỗng nhốn nháo cả lên, khắp nơi có bao nhiêu người ùa ra, nam sinh nữ sinh đủ cả. Hóa ra rừng cỏ hoang vu này lại có nhiều người đến đây hẹn hò gớm. Má ơi, cảnh tượng hoành tráng quá!

Oái, bây giờ không phải là lúc nghĩ viễn vông! Cách không xa có ánh đèn pin sáng chói chiếu rọi.

“Đứng im, không được nhúc nhích, bị bắt quả tang rồi nhé!” Giọng nói của một người phụ nữ nghe có vẻ rất đắc ý vọng lại. “Cách này của hiệu trưởng Thôi quả là diệu kế, lần này đừng hòng chạy thoát!”

Mắt tôi đã kịp thời thích ứng với ánh sáng, nhìn thấy một người phụ nữ trung niên tay xách máy cát-sét. Chiêu này đúng là độc thật!

“Mau đưa thẻ học sinh ra đây, tối không lo học, chạy đến nơi này yêu với chả đương! Mới nứt cái mắt ranh đã bày đặt hẹn hò” Cô tóm được mấy học sinh không may sa bẫy, phê bình như tát nước vào mặt.

Thôi chết… nếu như cô ta biết tụi tôi là học sinh trường Minh Đức…

Tô Cơ ơi là Tô Cơ, cái gì mà biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng! Lần này thì tẽn tò nhé, tự đưa đầu vào miệng cọp.

Chúng tôi liếc mắt nhìn nhau, ngay cả đứa đầu óc chậm tiêu nhất là Hiểu Ảnh cũng biết phen này nguy thật rồi. tôi tưởng tượng ra ngày mai tên chúng tôi sẽ bị bêu lên tờ thông báo dán trên tường số 23 phố Angle.

“Tô Hựu Tuệ, Bạch Tô Cơ, Khâu Hiểu Ảnh, khép vào tội phản trường cầu vinh!”

“Oan quá, bọn em bị oan mà…”

“Người đâu, lôi ba con nhỏ này ra ngoài đánh đến chết thì thôi, sau đó treo xác lên cửa trường Minh Đức để người khác lấy làm gương!”

Không! Tôi không muốn chết mà không nhắm mắt! Tôi không phản bội!

“Chạy mau…” Đang lúc rối như tơ vò, ai đó hét lên một tiếng, mọi người bỏ chạy toán loạn.

Tô Cơ, Hiểu Ảnh cũng hùa vào cùng đám đông, chẳng thấy tăm hơi đâu.Làm sao bây giờ ? Mà thôi, cứ thoát nạn cái đã rồi tính sau! Nghe thấy giọng người phụ nữ kia mỗi lúc một gần, tôi nhắm mắt nhắm mũi lao như điên.

Chạy, chạy nhanh nữa lên! Tô Hựu Tuệ, mày phải giữ gìn hình tượng Idol của trường Minh Đức chứ, không thể để bị bắt được…

Chạy, tôi chạy! Tô Hựu Tuệ, mày không được làm trường Minh Đức mất mặt…

Chạy, tôi chạy…

Thôi chết, đây là đâu ! Tôi chưa đến trường Sùng Dương bao giờ, cổng ra ở đâu vậy cà ?

Làm sao đây, chạy theo hướng nào bây giờ ? Đằng sau có “truy binh”, hay cứ chạy thẳng về phía trước ? Nhưng nếu bị trường Sùng Dương phát hiện thì sao ? Bây giờ đang là giờ tự học! Tôi lại mặc đồng phục trường Minh Đức…

Mắt tôi dán chặt về phía tòa nhà trước mặt – “Khu âm nhạc”! Ha ha… trời giúp ta rồi! Chỉ có những học sinh đặc biết mới được đến nơi này, buổi tối không có nhiều người ra vào lắm, tôi cứ núp tạm vô đấy là an toàn nhất. Đợi đến lúc học sinh trường Sùng Dương tan giờ tự học buổi tối thì tìm cách “lượn” sau…

Đúng lúc tôi đang mải mê nghĩ, phía sủa vang lên tiếng bước chân dồn dập. Chết, tôi lao như tên bắn về phía căn phòng có ánh đèn. Ngó từ cửa kính vào bên trong thấy giảng đường xây theo kiểu bậc thang, có cây dương cầm rất đẹp, bục giảng khoáng đạt, nhưng không có một bóng người! Mà thôi, cứ chui vào đã rồi tính sau…

Nấp vào đâu bây giờ ? Cha mẹ ơi! Toàn là bàn với ghế, lại xếp theo kiểu bậc thang, chẳng có chỗ nào để nấp cả!

“Khụ khụ, khụ khụ khụ…’

Tiêu rồi!

Có người bước đến! Bước chân mỗi lúc một gần, tiếng ho càng lúc càng rõ mồn một.

Ánh mắt tôi quét xoẹt về phía góc tường… Chả nhẽ tôi phải…

“Khụ khụ, khụ khụ khụ…”

Chỉ còn mỗi cách đó!


Tôi nhảy bổ vào cái thùng rác cỡ lớn màu trắng rồi ngồi thu lu trong đó. Hu hu, đời tôi sao mà đen như quạ, không ngờ có lúc mạt hạng đến mức phải “bầu bạn” với rác rưởi hôi như cú…

Không bết Tô Cơ và Hiểu Ảnh đâu rồi ? Liệu có bị bắt không ? Hi vọng hai bà bạn đó không đến mức thảm hại như tôi!

“Khụ khụ! Tiếng ho đó càng lúc càng rõ, có vẻ như nam sinh đó đang tiến vào lớp học.

Oái… hình như hắn ta đang đi về phía tôi…

Ôi không! Đừng lại đây! Đừng có lại đây mà!

Cuối cùng, tiếng bước chân ngừng lại. Hình như hắn ta dừng lại bên cạnh cái thùng rách mà tôi chui vố đo.

Nắp thùng rác bị nhấc lên không thương tiếc, tôi tuyệt vọng ngẩng đầu lên theo bản năng, ánh sáng chói lòa làm mắt tôi như bị quáng gà.

Đợi đến lúc mắt tôi kịp thích ứng với ánh sáng, tôi đau khổ nhìn một chiếc vỏ chuối trượt từ trên đỉnh đầu xuống, hạ cánh xuống ngay tóc mái của tôi.
Thế là hết! Đời đi tong thật rồi! Kình địch số một của Kim Nguyệt Dạ, Idol của trường Minh Đức, nữ thần trí tuệ và sắc đẹp – Tô Hựu Tuệ kể từ giờ phút này cũng như vỏ chuối kia, vĩnh viễn rơi vào vực thẳm tăm tối…

Đúng lúc tôi thấy mình xém chút nữa là đi đời nhà ma vì nhồi máu cơ tim thì bỗng nhận ra khuôn mặt kia quá đỗi quen thuộc.

Là cậu ta! Lý Triết Vũ!

Thế giới này đúng là tròn như củ đậu! Người con trai đã nhìn thấy ánh sáng mặt trời nơi tăm tối. Tuy hắn từng là vị cứu tinh của tôi nhưng dù gì hắn cũng là Tam Đại Thiên Vương của sùng Dương! Đời nào hắn tha cho tôi!

Ánh mắt màu cà phê nhìn tôi đăm đăm, thoáng hiện lên kinh ngạc, nhưng sau đó kịp trấn tĩnh trở lại, nắp thùng rác lại bị đóng chặt, xung quanh tối như hũ nút.


Bên ngoài vang lên tiếng dương cầm du dương, đúng là mộ bản nhạc ấm áp. Không hiểu sao, tâm trạng bắt đầu ổn định trở lại, lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn…

“Rầm!”

Có tiếng đẩy cửa mạnh, giọng một người phụ nữ vang lên.

“Lý Triết Vũ, muộn thế này mà em vẫn luyện đàn à ?”

Ặc, hóa ra là cô giáo đi bắt quả tang học sinh ở “Khe cỏ tình nhân”.

“Vâng, cô đang làm việc ạ ?” Lý Triết Vũ thản nhiên trả lời.

Ừ, cô đang đí bắt mấy đứa học sinh vi phạm kỷ luật. Hừm! Nếu trò nào cũng được như em thì tốt quá, cô chẳng phải khổ sở thế này!” Cô giáo kêu ca.

“Vậy không làm phiền cô nữa! Cô đi nhé!’

Tên này dám ra lệnh cho cô giáo, phục hắn sát đất luôn.

“À, được rồi! Em cứ tiếp tục luyện đàn đi…”

Tiếng bước chân xa dần, tôi đưa tay vuốt vuốt ngực, may mà Lý Triết Vũ không “xì đểu” tôi. Sao hắn lại làm thế nhỉ ?

Hay là hắn nghĩ tố cáo tôi với cô giáo chẳng nhằm nhò gì, muốn đưa hai tên đồng bọn biến thái kia đến hành hạ tôi mới đã.
Không ngờ có lúc Tô Hựu Tuệ này lại mạt vận đến vậy…

“Cô muốn núp trong đó đến bao giờ ? Khụ khụ…” Giọng nói kèm theo tiếng dương cầm đã cắt đứt mạch suy nghĩ mông lung của tôi.

“À! Ừ!” Lúc này tôi mới nhớ ra là mình đang ngồi trong thùng rác, vội đứng bật dậy.

“Oái!”

Chân tôi bị tên dại, vừa đứng bật lên ngã chúi xuống. Chúa ơi, cứu con!

Chúa đã không nghe lời cầu cứu thống thiết của tôi, tôi ngã uỵch một cái xuống đất… Đau quá! Tôi xoa xoa cái mông đáng thương, cố kìm nước mắt, ánh mắt hình viên đạn nhìn Lý Triết Vũ vẫn đang ung dung lướt phím đàn.

Hừ! Chẳng ga lăng tí nào, thấy người chết mà không cứu.

“Khụ khụ, khụ khụ… đi thôi!” Lý Triết Vũ đóng phím đàn, lấy áo đồng phục khoát lên người tôi. “Áo của cô bắt mắt quá!”

“À!” Tiếng dương cầm êm ái vụt mất khiến tôi tiếc nuối, ‘Đợi đã! Đi đâu cơ ?”

“Đưa tôi ra ngoài!”

Tôi không nhìn nhầm đấy chứ! Mặt hắn ta đỏ bừng, hay là bị sốt nhỉ ?”



“Trường của các cậu lớn thật!”

“…”

“Đúng rồi, cậu không phải tự học buổi tối hả ?”

“…”

Đến bây giờ tôi đã hiểu thế nào là “tự biên tự diễn”. Nãy giờ trên đường đi chỉ có một mình tôi độc thoại, hắn cạy răng không nói nửa lời.

“Khụ khụ, khụ khụ… khụ khụ..”

Tôi thấy hắn có gì đó không ổn, mặt đỏ hơn so với ngày thường. hay là…

“Cô…” Thấy tôi đưa tay về phía hắn. Hắn giật mình.

“Yên lặng nào!’ Tôi đặt tay lên trán hắn. Nóng quá! Tên này đang bị sốt! Thế mà còn đưa áo khoác cho tôi mượn.

Triết Vũ lúng túng không biết làm thế nào, chỉ ngẩn người ra nhìn tôi, vì bị sốt cao nên đôi mắt màu cà phê có vằng lên tia máu đỏ…

Tôi lại nghĩ vẩn vơ gì thế này ? Tôi vỗ vào đầu mình!

“Trả áo cho cậu này…”

“Đi thôi! Sắp đến nơi rồi ! Cô không muốn tôi bị chết rét vô ích đấy chứ!”

Hắn nắm lấy tay tôi, dường như toàn bộ trọng tâm cơ thể đều dồn lên người tôi. Đây là lần đầu tiên một nam sinh bị sốt cao đến mức gần như mê sảng nắm tay tôi. Đây là lần đầu tiên tôi cầm tay một người con trai, lòng bàn tay nóng bỏng…


Cuối cùng cũng thoát khỏi trường Sùng Dương, tôi vội vàng cởi áo khoác để trùm lên người Lý Triết Vũ, ánh mắt cảm kích nhìn hắn. Biết cảm ơn thế nào đây ? Đúng rồi, tôi chợt nhớ ra thứ mà mẹ để trong ví của tôi! Lần đầu tiên tôi thầm cảm ơn cái tính lo xa của mẹ.

“Cô làm gì thế ?”

“Tìm thấy rồi” Tôi chẳng đoái hoài gì đến câu hỏi của hắn, lục tung ví lên, lấy ra một vỉ thuốc. “Uống hai viên trước, đảm bảo có tác dụng!”

Nói dứt câu, tôi bóc vỉ thuốc, lấy hai viên thuốc đưa cho hắn.

“Uống đi!”Ánh mắt hắn có vẻ ngờ vực,chẳng nhẽ tôi giống kẻ vong ơn phụ nghĩa lắm sao?

“Không có nước…”

“Quên mất, cậu đợi chút…”

“Không cần đâu…” Hắn nhét thuốc vào mồm, mỉm cười nhìn tôi, rồi quay người bước đi.

Tôi vẫn còn đứng ngẩn tò te ở đó.

Mày tệ thật, Tô Hựu Tuệ. Chỉ có mỗi một nụ cười cũng khiến mày tim đập chân run. Mau đi về nhà làm một giấc thật đã, quên sạch chuyện tối nay đi! Bây giờ phải nghĩ kế sách cho vụ đại hội thể thao sắp tới.

Khổ nỗi những chuyện trùng hợp cứ liên tiếp phát sinh…

Tôi thở dài thườn thượt, quay người chuẩn bị đi về nhà. Chợt tôi nhìn thấy một người mà hiện tại tôi không muốn nhìn thấy nhất.


“Hi! Mời tôi đi uống một tách cà phê chứ ?”


FOUR

“Có… có chuyện gì không ?” Tôi cố gắng nở một nụ cười thật thân thiện, như thể người trước mặt là con bạn thân con chấy cắn làm đôi.

“Chẳng có chuyện gì cả…” Tên Kim Nguyệt Dạ đứng đối diện tôi trong Happy House, nở nụ cười kiểu ác ma đội lốt thiên sứ, tay bấm lia lịa di động, chẳng hiểu đang nghĩ gì.

Thằng cha này lại bày trò gì đây ? Tôi vừa chia tay Lý Triết Vũ thì bị hắn lôi xềnh xệch đến đây. Chẳng lẽ hắn tình cờ nhìn thấy tôi và Lý Triết Vũ bước ra từ cổng trường Sùng Dương ? Hoặc cũng có thể là hắn theo dõi tôi ?

Tôi cảng giác cao độ, nhìn chăm chú tên “cười nụ giấu dao” trước mặt! Tô Hựu Tuệ, mày đừng bị hắn làm cho lung lạc, bình tĩnh nào, xem hắn định giở trò mèo gì ?

“Hơ hơ, Tô Hựu Tuệ đáng yêu quá ! Coi nè…” Kim Nguyệt Dạ giơ di động lên, cười nhăn nhở.

“Bạn Kim, phiền bạn xóa ngay bức hình đó đi!” Thằng cha này lúc nào cũng đem mấy bức hình đó ra dọa tôi.

“Được thôi, đương nhiên có thể được !” Kim Nguyệt Dạ vừa nói vừa nháy mắt với tôi....
« Trước1...910111213...160Sau »
Bình Luận Bài viết
Cùng chuyên mục
» Lời chúc phúc của Odin (2015-08-28)
» Gặp em dưới mưa xuân (2015-08-15)
» Thiên Sứ đừng đi, Anh còn chưa nói… Yêu Em (2015-08-15)
» Hợp đồng hôn nhân 100 ngày (2015-08-15)
» Đạo tình (2015-08-15)
1234...192021»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu anh hơn cả tử thần
» Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi !
» Về nơi đáy mắt trong
» Truyện cổ tích Mèo và Sói
» Trường học Vampire
» Trái tim màu hổ phách
» Tôi không phải là công chúa
» Tôi ghét anh...đồ du côn
» Tình yêu pha lê
» Tình yêu Cappuccino
123456»
Tags:
bạn đang xem

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel

bạn có thể xem thêm

Truyện dài còn nữa nè

Bí Mật Tình Yêu Phố Angel v2

đang cập nhật thêm
Link:
  Girl Sexy
Text link: Vnfunz.Mobie.In| Xem Tử Vi Online Hằng Ngày | Trò chơi Việt | Đọc Truyện Hay Nhất