21:59 - 14/08/2015
- Vậy chắc chị ấy đẹp lắm?
Dĩ Thâm khẽ lắc đầu:
- Cũng được, nhưng nhiều người còn đẹp hơn.
- Thế thì chắc chị ấy rất dịu dàng? - Tiểu Cao khẳng định.
- Dịu dàng? Làm gì có! - Dĩ Thâm thở dài.
"Cô ấy rất hay gây sự. Hay gây sự đến mức mấy năm đầu anh nhắm mắt cũng nghe được tiếng cô ta: Dĩ Thâm!Dĩ Thâm!Dĩ Thâm!"
Nhưng mở mắt lại là khoảng trống.
Hận cô ta là bắt đầu từ lúc đó.
Tiểu Cao nghi hoặc. Không ưu tú, không đẹp lắm, nghe khẩu khí của luật sư Hà hình như cũng không phải là mỹ nhân dịu dàng:
- Vậy vì sao luật sư lại thích chị ấy?
- Vì sao ư? - Dĩ Thâm cũng không hiểu.
Có lẽ bởi vì những câu hỏi lan man nhí nhảnh của cô ta lấp đầy tâm hồn trống trải của anh; có lẽ bởi vì rõ ràng cô ấy không thích lên lớp tự học nhưng vẫn đều đặn cùng anh lên giảng đường, kết quả chưa đến một giờ đồng hồ đã ngủ gà ngủ gật, nước miếng chảy ướt cả giáo trình anh; có lẽ bởi vì trình độ tiếng Anh của cô ta chưa qua bằng C nhưng vẫn hào hứng kéo anh đi chúc mừng anh đoạt giải nhất cuộc thi tiếng Anh dùng cho sinh viên các trường không phải chuyên ngữ, chỉ có điều hôm đó cô làm cho anh bị phê bình vì không chịu dạy bạn gái học tiếng Anh... Lúc đó cô đã ngoan ngoãn giơ tay thề nhất định sẽ thi được bằng C tiếng Anh, nhất định không làm anh mất mặt. Đáng tiếc về sau ngay cả cơ hội đó cũng không có...
Tiểu Cao nghiêng đầu vẫn chờ câu trả lời của anh. Dĩ Thâm mỉm cười, nói vẻ bất lực:
- Lúc đó tôi không có mắt, thích là thích, chẳng có cách nào khác.
° ° °
"Sao bên ngoài ồn vậy?"
Mặc Sênh rụt đầu vào chăn, vẫn không ngăn được tiếng ồn lọt vào tai. "Là tiếng tivi? Hay Dĩ Thâm đã về?"
Chị trở mình, vẫn mơ hồ, xuống giường, mở cửa phòng ngủ, giật mình...
"Sao phòng khách đông người thế?"
Những vị khách trong phòng khách lần lượt nhận ra Mặc Sênh đứng ở cửa phòng ngủ, tất cả yên lặng.
Cả hai bên đều ngây người nhìn. Không bên nào nói gì.
Im lặng bao trùm cả phòng.
Dĩ Thâm cầm bát đũa từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy Mặc Sênh đứng ở cửa phòng ngủ. Khuôn mặt tuấn tú của anh thoáng vẻ ngạc nhiên, anh cau mày.
- Vào phòng đi, đi dép vào.
Ồ, Mặc Sênh cúi người nhìn xuống chân, trong lúc vội chạy ra chị quên không đi dép.
Dĩ Thâm để bát đũa trong tay xuống bàn, lịch sự cúi đầu nói với mọi người:
- Xin lỗi.
Mọi người ngơ ngác gật đầu. Sau khi ông chủ nhà mất hút sau cánh cửa phòng ngủ, Mỹ Đình là người đầu tiên lên tiếng.
- Không ngờ luật sư Hà lại...
Tiểu Cao và luật sư Viêm nhìn nhau, cả hai dường như không tin vào mắt mình những gì vừa nhìn thấy. Nhưng chúng cứ rành rành: phòng ngủ, áo ngủ...
Mọi người cùng nhất trí một đáp án: Sống chung!
Thần tượng sụp đổ! Lòng Tiểu Cao tan nát, tưởng luật sư là người đứng đắn, ai ngờ cũng lén sống chung với người khác!
Một đòn đau giáng vào lòng tự tôn đàn ông của luật sư Viêm, ngay đến Dĩ Thâm cũng đã có một người đàn bà, còn anh vẫn một thân một mình...
Chỉ có Hướng Hằng không ngạc nhiên như mọi người, mặc dù thâm tâm anh cũng không ngờ sự việc diễn ra nhanh chóng đến vậy:
- Tôi đã nói rồi, chỉ cần gặp lại Triệu Mặc Sênh, bất kì nguyên tắc nào của Hà Dĩ Thâm đều thay đổi.
° ° °
Bước vào phòng ngủ thấy Mặc Sênh nằm gục trên giường, đầu vùi trong gối.
- Em khó chịu hả? - Dĩ Thâm đến bên giường kéo Mặc Sênh vào ngực, nói dịu dàng - Em bảo ngày mai mới về kia mà?
- Ứ, xong việc em về trước.
- Vì sao?
- Còn vì sao nữa? - Mặc Sênh lập tức chuyển chủ đề, nũng nịu - Tiểu Hồng đang trách em, không mua đủ đồ cho cô ấy...
Lời nói của chị bị chặn lại. Dĩ Thâm hôn tới tấp vào má, vào môi, vào cổ chị, cuống quít hít lấy hơi thở của chị.
- Em dụ dỗ anh - Dĩ Thâm thầm thì vào tai Mặc Sênh, dịu dàng tuyên cáo tội trạng của chị, giọng trầm ấm của anh vừa âu yếm, vừa hờn dỗi.
Mặc Sênh tròn mắt:
- Tội này quá nặng! Em... đâu có?
- Em mặc bộ đồ ngủ của anh.
- Anh để bộ ngủ trong nhà tắm, em lại quên không mang, tắm xong về đến phòng lại quên không thay... - Mặc Sênh lúng túng nói chẳng có đầu có cuối, chị thấy hối hận về sự cẩu thả của mình - Dĩ Thâm, sau này em tuyệt đối không như thế nữa.
- Vậy thì chẳng phải anh thiệt quá sao - Dĩ Thâm mỉm cười dỗ dành - Dậy ra ăn cơm.
- Ăn cùng với mấy người đó ư? - Mặc Sênh lắc đầu - Không.
Dĩ Thâm không nói nữa.
Mặc Sênh chống chế:
- Đi máy bay mệt...
- Ăn xong lại ngủ.
Lí do thứ hai:
- Em không quen họ.
- Sau này đằng nào chẳng phải làm quen - Dĩ Thâm dỗ dành.
Không tìm được lý do nào khác Mặc Sênh nhăn nhó:
- Xấu hổ quá...
Vừa rồi mặc bộ đồ ngủ của Dĩ Thâm, đầu không chải, chân không dép, đột ngột xuất hiện trước cửa phòng ngủ của anh ấy.
- Ôi! - Dĩ Thâm thở dài, giơ tay với cái áo ở đầu giường - Anh đã quen rồi. Anh ra trước, em mặc quần áo xong ra ngay nhé.
Khi Dĩ Thâm từ trong phòng đi ra thái độ của mọi người đã trở lại bình thường. Thực ra họ đều là những luật sư hoặc sắp trở thành luật sư, với họ chẳng có gì là quá bất ngờ.
Hướng Hằng và Viêm đứng ngoài ban công hút thuốc, thấy Dĩ Thâm đi ra họ vẫy tay gọi anh.
Đưa cho Dĩ Thâm điếu thuốc, Viêm vui vẻ bắt chuyện:
- Chung sống bất hợp pháp.
Dĩ Thâm nhướn mày:
- Hợp pháp!
Câu nói khiến Hướng Hằng ngẩn người, Viêm thì bị sặc khói thuốc lá, ho sặc sụa, vừa lấy khăn lau nước mắt, vừa hỏi:
- Hợp pháp là thế nào?
- Là quan hệ khế ước vợ chồng lâu dài dựa trên cơ sở bình đẳng tự nguyện giữa hai bên nam nữ - Dĩ Thâm giải thích rất pháp luật.
Đến lượt Viêm ngẩn người.
Dĩ Thâm cười:
- Nói một cách đơn giản là tôi đã kết hôn, các vị chuẩn bị đồ mừng đi.
- Cậu...cậu...cậu! - Viêm hét to - Cậu... ý tôi là... cậu đã cưới rồi sao?
Thấy Dĩ Thâm gật đầu khẳng định, anh chàng lại hét lên lần nữa, đoạn lao vào phòng khách tuyên bố với mọi người tin sốt dẻo.
Hướng Hằng đứng tì vào lan can ban công, nhìn ra màn đêm, nói như với chính mình:
- Cuộc đời thật là kì lạ, các cậu đi một con đường vòng dài như vậy, cuối cùng lại trở về điểm xuất phát - Quay sang Dĩ Thâm, Hướng Hằng hạ giọng - Dĩ Thâm, bảy năm đó, cậu thực sự không quan tâm chứ?
- Cậu nghĩ tôi sẽ trả lời thế nào? - Dĩ Thâm châm điếu thuốc khác, mắt đăm chiêu - Tôi đã xác định cái gì là quan trọng nhất.
Hướng Hằng rít một hơi thuốc, cười:
- Khả năng kiềm chế của cậu vốn rất tốt.
Dĩ Thâm không nói gì, những làn khói mỏng, vấn vít trước mặt họ.
Hướng Hằng nhìn vào mắt Dĩ Thâm:
- Đã lâu không thấy cậu hút thuốc.
- Đúng, dạo này hút ít.
- Còn nhớ cảm giác lần đầu cậu hút thuốc không?
Sao lại không nhớ, lúc đó Mặc Sênh ra đi chưa lâu, anh đã dùng thuốc và rượu làm tê liệt bản thân. Dĩ Thâm búng tàn thuốc:
- Hồi đó cảm thấy thuốc lá là một liều thuốc rất tốt, ít nhất nó khiến người ta còn có việc để làm trên thế giới này.
Ngữ khí bình thản đến mức khiến Hướng Hằng không khỏi ngạc nhiên, xem ra cậu ta thực sự nghĩ thông rồi? Chỉ có thực sự nghĩ thông mới có thể bình thản như vậy đối diện với quá khứ. Hà Dĩ Thâm bây giờ xem ra rất bình thản, không như ngày xưa luôn có vẻ nôn nóng như thúc ép người khác.
Hướng Hằng nói có vẻ chân thành:
- Chúc mừng!
Dĩ Thâm cười nhạt:
- Cảm ơn!
Không yên tĩnh như ở ban công, phòng khách ồn ào như họp chợ do cái tin Viêm vừa thông báo,. Mặc Sênh lại xuất hiện ngay sau đó, những cặp mắt đổ dồn vào chị khiến Mặc Sênh hoảng hốt.
Tiểu Cao nhìn người phụ nữ trước mặt một cách ngưỡng mộ, chị ấy có phải chính là người mà luật sư Hà thích là thích vậy thôi, chẳng biết làm sao? Hình như không ồn ào như luật sư Hà mô tả, ít nhất lúc này, nhưng xem ra có vẻ bất an.
- Ồ! - Mỹ Đình reo lên - Chị chính là người đã nhặt được ví tiền của luật sư Hà.
Mặc Sênh nhận ra cô gái này, chị mỉm cười với cô:
- Xin chào!
Tiểu Cao mẫn cảm kéo tay Mỹ Đình:
- Chị Mỹ Đình, chị biết chuyện à?
Mỹ Đình nói:
- Trước đây, tôi có gặp chi ấy, dạo đó chị ấy nhặt được ví tiền của luật sư Hà, trong ví có một số giấy tờ và ảnh, chị ấy tìm đến văn phòng trả lại, tôi nghĩ chắc hai người quen nhau từ đấy, sau đó...
Vậy là bằng trí tưởng tượng của phụ nữ, một câu chuyện tình nhặt được vàng không tham quyết trả lại cho người mất ra đời.
Tiếng Mỹ Đình không nhỏ, mọi người xung quanh đều chăm chú nghe, vẻ rất hào hứng. Mặc Sênh vừa nghe kể, mỗi lúc càng thêm ngạc nhiên, cái cô Mỹ Đình này lẽ ra phải đến tòa soạn của chị để viết chuyện tình yêu mới phải, để cô ấy ở đây e lãng phí nhân tài.
- Ôi, thế thì sau này nếu nhặt được ví tiền của phụ nữ nhất định phải đem trả lại - Nghe xong chuyện một chàng trai tổng kết.
Tiểu Cao trợn mắt hù dọa anh ta:
- Đến lượt anh thì chỉ tìm thấy khủng long thôi!
Mọi người cười ồ, đúng lúc đó Dĩ Thâm và Hướng Hằng từ ban công đi vào, nhân lúc mọi người vui vẻ, có ai đó nói to:
- Nếu luật sư Hà thành thật khai báo sẽ được khoan hồng, nếu ngoan cố quyết không tha.
- Cậu có thể im lặng nhưng mỗi câu nói của cậu có thể trở thành chứng cứ định tội - Hướng Hằng mỉm cười vẻ đe dọa.
Cái gì thế? Có phải họ xem quá nhiều phim hình sự HongKong không?
Dĩ Thâm cười:
- Được, tôi sẽ thành thật khai báo, vừa ăn vừa khai hết được không? Hà đại luật sư đương nhiên không bao giờ kể sự thật gì hết, mọi người thực ra cũng không dám gặng hỏi. Vậy là vui vẻ hò nhau tấn công nồi lẩu bốc khói nghi ngút, vừa ăn vừa tán chuyện râm ran, đến hơn chín giờ mới giải tán.
Để tránh ánh mắt của mọi người, Mặc Sênh cắm cúi ăn. Khi Dĩ Thâm tiễn mọi người ra về, vào đến phòng thấy Mặc Sênh nằm thừ trên sa lông có vẻ không muốn động đậy.
Dĩ Thâm cười trêu chị:
- Sao em bảo không muốn ăn cơ mà?
Anh đến bế xốc chị lên lòng:
"Không nặng lên mấy", Dĩ Thâm thầm nghĩ, "Không biết cô ấy ăn được bao nhiêu?"
- Anh nói gì vậy? - Ngồi trong lòng, Mặc Sênh có vẻ mệt, phản ứng chậm chạp.
Dĩ Thâm chột dạ. Thái độ cô ấy hơi lạ, có phải lúc anh nói chuyện với Hướng Hằng cô ấy đã nghe được điều gì?
- Không có gì - Dĩ Thâm thầm thì, giọng anh khàn đi.
Không có gì mới là lạ.
Đêm hôm đó Mặc Sênh mới thể nghiệm thế nào là "tiểu biệt thắng tân hôn".
° ° °
Những ngày sau đó, Dĩ Thâm liên tục nhận được sự quan tâm từ nhiều phía.
Đầu tiên là anh Chu bên tòa án:
- Hà, lần trước cậu nói cậu đã kết hôn rồi, tôi tưởng cậu viện lý do, không ngờ cậu kết hôn thật. Thế là tốt, cậu kết hôn thì bà xã tôi khỏi bận tâm, tôi cũng được yên thân. À này, nhất định phải mời tôi đấy nhé.
Sau đó là Phương Kiểm bên viện kiểm sát:
- Có phải là cô bạn gặp ở nhà hàng Macdonald lần trước không? Ồ, hôm đó tôi đã biết ngay mà, chỉ có điều không ngờ cậu hành động nhanh chóng đến thế. Bao giờ mở tiệc? ...