Xóm cave
Bình chọn: 522
Bình chọn: 522
Hằng lý luận một mạch làm Nữ không kịp nói lấy một câu.
Lệ chen vào: "Con điên này, sao nay mày lắm mồm thế, chê thì vứt mẹ nó đi đừng đọc nữa!". Hằng bảo: "Thì đọc cho vui, để tau viết về đời cave của tao cho mà đọc, khối chuyện hay. Toàn chuyện vui thôi..." Nữ nói: "Em qua chào hai bà chị để đi Trung Quốc đây, hai tuần em mới về."
Nữ qua bên mẹ, lầm bầm: "Bà Hằng nói có lý đấy chứ!"
***
Vừa qua đến Bắc Kinh, nhận phòng xong Phi đi tắm. Phi tắm xong ra thấy mấy chữ Tàu viết nguệch ngoạc bằng bút chì trên tờ giấy. "Anh Phi về Hàng Châu thăm vợ đi, em đi chơi rồi, đừng tìm em và sau này cũng đừng tìm em".
Chẳng kịp mặc quần, quấn cả khăn tắm Phi chạy như điên xuống chỗ lễ tân.
Lễ tân bảo: "Cô ấy vừa đi taxi với hành lý của mình". Phi chửi: "Mẹ con đĩ!" rồi lên phòng bấm máy gọi lễ tân: "Điều cho phòng 303 một nhân viên mát xa, xinh vào, ở qua đêm càng tốt!"
***
Phi về tìm đến căn hộ chung cư của mình. Cửa đóng. Khóa đã thay. Chẳng thấy Nữ đâu. Về công ty, mặt Phi cau cau, gặp chuyện không ưng ý là chửi. Từ ngày biết Phi, Nữ chưa dẫn về xóm "cọt kẹt" bao giờ nên Phi chẳng biết tìm ở đâu. Bốc máy gọi cho ông thầy dạy tiếng Trung, Phi thêm hậm hực vì được nghe: "Thấy nó giỏi và chăm thì giới thiệu chứ có biết gì về Nữ đâu...".
Chơi Trung Quốc chán, Nữ vào Sài Gòn thăm một người bạn "chát", quen qua mạng nhưng tâm đắc.
Chẳng đợi Phi tìm, Nữ đến cồng ty rồi chìa cái đơn xin thôi việc. Phi gầm lên: "Em đi đâu, đi đâu? Đi đâu?". Chắc điên quá nên Phi không tìm được câu gì để nói. Nữ bảo: "Đi đâu là quyền của tôi, liên quan gì đến anh". Phi chồm tới định tát, Nữ ré lên: "Mọi người ơi, giám đốc bắt ép, hành hung nhân viên...".
Mọi người xúm vào, Phi lúng ta lúng túng. Nữ diễn: "Ông ấy gạ gẫm em, em không cho nên nối điên lên...". Có người xoa xuýt: "tội nghiệp con bé, thôi, nghỉ việc là phải em ạ...".
***
Phi kiện Nữ để đòi lại căn nhà, lý do là: Tôi ăn ở với cô ấy như vợ chồng, mua nhà cho tôi chứ không phải cho cô ấy, đó là tài sản tôi bỏ tiền ra mua...đại khái là 7 phần sự thật nó thế.
Chả cần luật sư, các phiên sơ thẩm, phúc thầm, Nữ tự bào chữa cho mình. Nữ bảo: "Thưa quý tòa, tôi không có quan hệ với ông ta như vợ chồng. Chúng tôi không có hôn thú, vả lại xin lỗi quý tòa, tôi vẫn còn trinh, sao ăn ở như vợ chồng được ạ, đây ạ, giấy của viện phụ sản chứng minh tôi vẫn còn trinh...Còn căn nhà, đây là toàn bộ giấy tờ mang tên tôi, do tôi mua, có đầy đủ giấy tờ chứng minh...".
Tòa tuyên không Phi có cơ sở để kiện Nữ. Nữ thắng, cười giòn. Phi nổi điên chửi: "Mẹ tòa, xử thế à?". Nhưng rồi cay đắng nhận ra: "Mình ngu như chó, ngần này tuổi còn bị con ranh Việt Nam nó lừa...".
Nửa đêm đang ngủ thì chuông cửa réo ầm ỹ. Nữ làu bàu: Đứa nào hâm mà còn gọi cửa giờ này. Nữ vừa mở cửa thì Nhật ào vào.
Nữ quạu: - Anh có hâm không mà giờ này xông vào nhà em. - Đếch ngủ được, có tý men thèm bỏ mẹ, mà anh thì làm chó gì có giờ giấc. - Anh về đi! - Không, tối nay anh ngủ đây với em! - Ơ! Anh hâm à, cứ làm như đây là nhà anh ý. - Gớm, nhất định đêm nay em phải cho anh. - Anh về đi! - Em đuổi anh đấy à, gớm, cao giá nhỉ? - Anh về đi!
Mắt Nhật vằn lên, như con thú lao vào đè nghiến Nữ ra. Nữ đang ngủ chẳng mặc đồ lót, nghe chuông thì khoác hờ tấm áo choàng mỏng đi ra. Chẳng khó cho Nhật chút nào để lột trần Nữ ra, dãy dụa dưới sàn.
Nữ ré lên: Thằng chó, còn chút tình, tao cảnh cáo mày đấy. Mày còn làm tới mày biết tay tao. - Á, buông ra. - Tao chưa từng yêu mày đâu, đừng tưởng bở.
Nhật nói: Đồ đĩ như mày bố cũng đéo thèm yêu, tao chỉ thèm ngủ với mày thôi.
Nữ đẹp. Lột sạch ra trong lúc điên tiết, Nữ càng đẹp. Nhật nơi tay mở thắt lưng, Nữ chồm dậy vớ cái vỏ chai rượu hôm nọ uống dở để ở mép bàn đập vào đầu Nhật nhưng đập hụt. Cái chai vỡ tan tành. Nữ hô lên: Cướp! Nó hiếp tôi...
Nhật bị xử 11 năm tù về tội hiếp dâm. Phiên tòa hình sự hôm đó Nữ ráo hoảnh. Người làm chứng đầy cho Nữ. Bà Ấn mẹ Nhật van như bi: "Mày nói hộ nó một tiếng đi Nữ." Nữ đáp: "Tôi cảnh cáo rồi nó không nghe, 11 năm là còn may cho con bà..."
Bà Ấn ức: Con đĩ, mày hại con bà thì có! Chủ tọa đập bàn nhắc: Không được gây rối phiên tòa...
***
Nữ thành hiện tượng của cả xóm. Ai cũng biết thành tích chưa đầy một năm là "nhân vật chính" trong hai phiên tòa, một dân sự, một hình sự vừa xử. Hằng gặp Nữ sau phiên tòa chúc mừng: Mày con trẻ mà lạnh phát sợ. Nữ cười: "Đến cả bà chị mà cũng chẳng hiểu em!". Hằng đáp: "Hiểu quá đi chứ, cứ thằng nào đụng phải mày thể nào cũng dính đến tòa án". Nữ đốp: "Con mẹ này hâm, bọn nó có xứng đáng như vậy không. Em không thế đời em nát tan từ lâu rồi."
Hằng nín tịt và nghĩ: Cũng phải, cái lũ đàn ông đó phải vào tay con Nữ thì mới xử được...
Du

Audio Cô gái mới có 18 tuổi, cô như hầu hết các thanh niên ngày nay chán sống chung trong một gia đình nền nếp. Cô chán lối sống khuôn phép của gia đình. Cô muốn rời khỏi gia đình: Con k[…]
Truyện ngắn
Có những điều rất đáng quý đáng trân trọng và nó ở rất gần ta. Vậy cớ gì ta không nắm lấy nó nhỉ. Đừng để vuột mất những gì đáng quý ngay bên cạnh mình. 1. Tôi chưa bao giờ để ý tới một ngư[…]
Truyện ngắn

Đến từ những vùng đất khác nhau của quê hương Việt Nam Những giọng nói của ba miền Đất Nước Là những người xa lạ, công việc, tuổi tác, học thức, tính cách, địa vị xã hội và còn vô số những k[…]
Truyện ngắn

Một đêm, cô mơ một cơn mơ ác mộng, cô cứ thế gào khóc trong mơ, cho đến lúc anh gọi cô tỉnh dậy. Tỉnh dậy rồi cô vẫn khóc. Anh nhè nhẹ vỗ lên lưng cô như một đứa trẻ không ngừng an ủi: "Ngoa[…]
Truyện ngắn

Tôi phát hoảng, và không kịp suy nghĩ, tôi kêu lên: Cháu là con của bác sĩ Eppley. Tôi không thể tin được mình vừa nói gì. Và gần như ngay lập tức, người phụ nữ dịu giọng: Ra vậy! Cô xin l[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống không thể thiếu tình yêu
Người ta nói trên trái đất không có gì ở ngoài qui luật cả. Nhưng tình yêu hình như cũng có lúc là một ngoại lệ. Tình yêu có thể nâng bổng con người nhưng cũng lắm lúc nhấn chìm kẻ háo hức[…]
Truyện Blog

Khi nhắc tới chuyện "đoảng", người ta hay nghĩ đến sự vụng về trong lĩnh vực bếp núc, vun vén cho gia đình của người đàn bà. Tuy nhiên, trong thời buổi hiện đại này, cái sự "đoảng" của người[…]
Truyện Blog

Chia tay một tuần. Cuộc sống dường như là một cuộc sống mới với tôi. Vẫn những con đường đi về, khói bụi, xe cộ... nhưng dường như... Cuộc sống có nhẹ nhàng hơn chút xíu khi không phải giờ […]
Truyện Blog