
Xanh lơ bầu trời mùa hạ
Bình chọn: 405
Bình chọn: 405
- Á, nhưng tớ là bà Song cơ mà.
- Ừm...thì tớ sẽ đổi họ vậy.
Buổi chiều hôm đó trôi qua bằng nụ cười ở miệng và nước mắt trong tim như thế. Quân bận nên về trước, không nói gì với bọn trẻ, cậu ấy bảo còn đến đây được vài hôm nữa, nói sớm chỉ làm bọn trẻ buồn hơn thôi.
Cậu ấy đi rồi, tôi ngồi lại một mình trên băng ghế đá, có nhiều chuyện vừa diễn ra quá nên tôi chưa điều khiển được cảm xúc của mình, nhưng không hiểu sao tôi lại muốn khóc. Là thói quen chăng? Tôi vẫn thường khóc khi biết mình sắp phải xa một ai đó thân thương.
- Này, bạn hiền!
Tôi quay đầu nhìn về phía có giọng nói ấy. Từ xa Xuân Quỳnh đi lại, váy trắng và harmonica. Tôi mỉm cười đón cô bạn, ghẹo:
- Đến đây làm gì thế cô nương, mới học hai tháng mà đã giương oai rồi.
Quỳnh thè lưỡi ngồi xuống cạnh tôi:
- Dù mới biết vài bài đơn giản thôi nhưng tớ muốn thổi cho bọn trẻ nghe. Tớ nhập hội với cậu luôn. À...tớ nhắn tin rồi, đám nhí nhố kia đang đến đấy!
Bỗng nhiên, tôi thấy lòng nhẹ bỗng. Cuộc đời này tươi đẹp quá. Dù Quân ở cạnh tôi hay bay sang nước Mỹ, dù tôi có là bà Song hay không, thì bầu trời mùa hạ vẫn cứ xanh lơ, thì nắng vẫn cứ lung linh, thì gió vẫn lãng đãng phiêu bồng, thì bên cạnh tôi vẫn có những người bạn tuyệt vời, thì tôi và bọn trẻ vẫn là chị em thân thiết. Cuộc đời tôi còn gắn chặt với biết bao người, còn có những thứ vô cùng quý giá. Sao tôi phải khóc khi cuộc đời này đáng cười như thế chứ?
- Này, hôm qua tớ gặp thằng Minh ở lớp Hóa, nó có gửi quà sinh nhật cho cậu, nhưng tớ không lấy, tớ bảo thích thì tự đưa, xem chừng nó mê mẩn cậu rồi!
Tôi ngượng ngùng, nói nhỏ:
- Nói cho cậu biết, bây giờ tớ là hoa đã có chủ.
- Gì thế? - Quỳnh cười ngạc nhiên, lay lay cánh tay tôi - thật sao? Chuyện là thế nào? Kể tớ nghe đi giọng Quỳnh hào hứng không thể che giấu - cậu hết kiếp làm bà Song rồi.
- Haha... Chúng tôi cùng cười, cùng chọc ghẹo nhau, rồi lại cùng cười.
Một chút nữa thôi, đám nhí nhố kia sẽ đến. Chúng tôi sẽ cùng mở party và chơi đùa với bọn trẻ .
Mùa hạ nóng bức cực độ.
Và tuổi trẻ của chúng tôi đã diễn ra như thế đấy!
Tâm Storm
Nó nhìn lưng ba ướt đẫm mồ hôi. Trên mái đầu, màu hoa râm như cố xoa dịu những tháng ngày khắc khoải. Ù...ù....ù....u....u..... Tiếng âm u rõ dần trên khoảng không làm nó giật mình. Cái gì[…]
Truyện ngắn
Mười năm trước, bạn không bao giờ gặp một nỗi mất mát mang tên "hư ổ cứng". Những năm đó, thỉnh thoảng bạn cũng buồn, mớ ảnh gia đình bị ố vàng đã làm lem luốc vài gương mặt người thân mà b[…]
Truyện ngắn
Audio "Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?" Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới b[…]
Truyện ngắn
Khi tôi đang còn học năm thứ hai trường nữ hộ sinh, một ngày nọ, vị giáo sư già cho chúng tôi làm bài kiểm tra. Việc đầu tiên của tôi là lướt mắt qua toàn bộ các câu hỏi. Không có câu nào q[…]
Truyện ngắn
Đến bây giờ thì bộ đỉnh đồng đã trở thành báu vật của gia đình tôi vì nó vừa là đồ vật có giá trị, vừa là kỷ vật duy nhất mà cả một đời bố mẹ tôi tần tảo, lam lũ làm dành dụm mới sắm được nó[…]
Truyện ngắn
Mấy tháng nay, mẹ An bệnh ngày càng nặng, không thể đi làm nữa. Ngoài giờ đi học, An phải làm đủ việc để nuôi mẹ. Từ mò cua, bắt ốc, đi mót cá con ở các bến thuyền của ngư dân…An gầy và ốm […]
Truyện ngắn
Quá cái tuổi háo hức những món quà miệt vườn trong giỏ xách mẹ, mỗi bận bà lên thăm anh hóng thứ khác : những câu chuyện của quê nhà. Năm tiếng đồng hồ ngồi xe đò không ăn nhằm gì với bà gi[…]
Truyện ngắn
"Thù hận làm đời ta ngắn lại... Hiếu nhìn về phía biển. Biển ở đây bồi, đầy bùn. Những rừng cây tràm cây đước chắn sóng chạy ngút ngàn dọc biển..." Tập sách gồm mười hai truyện ngắn và vừa:[…]
Sách Hay
Chuyện của Katy - Susan Coolidge
Chỉ là câu chuyện giản dị về cô bé Katy, nhưng kể từ lần đầu xuất hiện năm 1872, Chuyện của Katy chưa bao giờ thôi cuốn hút. Không có gì lạ chuyện một cô bé nghịch ngợm, giàu tưởng tượng t[…]
Sách Hay