
Xanh lơ bầu trời mùa hạ
Bình chọn: 406
Bình chọn: 406
- Chúng em phải đi bán đây, sắp tối rồi.
- Để chị bán phụ mấy em, tối nay chị rảnh.
Chiều tiếp theo và thêm nhiều chiều sau nữa, có đầy đủ cả tôi, cả Quân, cả Thúy, chúng tôi cùng đàn hát và chơi đùa với bọn trẻ. Thái độ của Quân đối với tôi chẳng khác gì lúc trước, vẫn chân thành và dịu dàng như thế. Thỉnh thoảng Quân và Thúy lại rủ nhau đi Nhà sách hoặc đâu đó. Tôi thấy lòng mình chao nhẹ một cú, nhưng rồi cũng lấy lại được thăng bằng. Hai người họ, cả bọn trẻ nữa, đều quan trọng với tôi, tôi chẳng muốn mất một ai. Thôi thì...ước gì, chúng tôi cứ mãi vui vẻ bên nhau như thế.
Mùa hạ, nắng hanh hao và gió man mác. Trong lòng những người trẻ tuổi chúng tôi bùng lên những cảm xúc kỳ lạ.
***
Tôi thấy lạ, đã hai tuần nay Thúy nói bận rồi không bám càng tôi ra công viên nữa, Quân cũng biến đâu mất tăm. Bọn trẻ thắc mắc. Tôi nghĩ thầm: Không lẽ họ tách ra đi chơi riêng ư?
Đến ngày thứ 15, Quân xuất hiện, vẫn khuôn mặt luôn cười ấy nhưng đã gầy đi đôi chút. Bọn trẻ vui mừng, nhao nhao lên hạnh phúc:
Mấy tuần nay sao anh Hai không đến?
Bọn em nhớ anh Hai chết được.
Anh hai không được thế nữa đâu nhé, bọn em giận thật đấy!
Mà sao nhìn anh Hai gầy thế, phải ăn nhiều vào chứ.
Quân cười, xoa đầu chúng an ủi, nhưng đôi mắt lại ầng ậng nước. Sau một hồi hết hứa rồi ngoắc tay, cuối cùng bọn trẻ cũng tha cho cậu ấy. Quân ngồi xuống cạnh tôi, ngửa mặt lên nhìn trời, gió thổi lướt qua làm tóc cậu ấy bay bay, cậu ấy nhắm mắt hít một hơi thật dài, cười rồi nói:
- Mát thật, cậu đúng là gió trời. Tớ cũng muốn được là gió trời.
Tôi không trả lời, vẫn tiếp tục đàn bản nhạc đang dang dở. Hai tuần biến mất, dù vẫn vẻ chân thành ấy, nhưng tôi không còn thấy sự ngô nghê nơi cậu. Cậu ấy trưởng thành hơn, vì thế mà cũng xa lạ hơn.
- Sao cậu không hỏi gì?
- Nếu tớ hỏi thì cậu có nói không? tôi vẫn không nhìn vào mắt Quân, chỉ trả lời bâng quơ. Bản nhạc đang vào đoạn điệp khúc, tiết tấu nhanh mạnh như dội thẳng vào tim.
- Có cậu ấy trả lời nhanh, giọng nhẹ như gió. Bản nhạc kết thúc, bất giác tôi mỉm cười, quay sang nhìn cậu ấy, thì ra đây vẫn là Quân mà tôi quen biết.
- Sao hai tuần nay không thấy cậu? Cậu và Thúy có chuyện gì à?
- Tớ với cậu ấy là bạn. Quân mở mắt, nghiêng đầu sang nhìn tôi, câu trả lời bình thản như chuyện xưa nay vẫn thế.
- Thế...
- Tớ cũng đã nghĩ như cậu... - Quân cắt lời tôi - tớ đã nghĩ chúng tớ hợp nhau như thế rồi sẽ nhanh thôi, chúng tớ là một cặp. Nhưng có những thứ tớ không thể nào điều khiển được. Như ngoài nhạc Trịnh, cũng có lúc tớ thích nghe K - pop; như ngoài Đồi gió hú, tớ cũng mê mẩn tiểu thuyết ngôn tình. Nhiều lúc tớ cũng muốn được như cậu, được làm những gì mình thích, dù việc đó trong mắt mọi người là hâm đơ tưng tửng. Nhiều lúc tớ cũng muốn nổi loạn, vùng vẫy cho đã những năm tháng tuổi trẻ. Nhiều lúc tớ cũng muốn tụ tập bạn bè phá phách nghịch ngợm gì đó. Bố mẹ tớ là những người nghiêm khắc và chuẩn mực, họ muốn tớ trở thành một người hoàn hảo, đứng đắn và cư xử đúng mực, họ đã nuôi dạy tớ với tâm niệm như thế. Nhưng càng lớn tớ càng thấy mình như muốn sai lệch đi khỏi đường ray đó. Tớ muốn được là một cậu nhóc bình thường. Tớ hoang mang thật sự, tớ không hiểu rõ cả chính bản thân mình. Phần tớ hợp với Thúy chỉ là phần nổi, còn phần chìm của tớ thì không. Thật ra, sâu tận cùng tâm khảm, tớ muốn được là gió trời, cùng cậu bay khắp nơi, làm những gì mình thích.Bầu trời mùa hạ xanh lơ với những đám mây xốp trắng. Cạnh bên tôi là một cậu bạn, cậu ấy nói muốn là gió trời, như tôi...
- Tớ đã cố ép phần chìm ấy ra khỏi đầu óc, nhưng càng ép nó lại càng trỗi dậy. Rồi tớ nhận ra, tớ và Thúy không hợp nhau đến thế.
Gió chiều lại thổi lướt qua chỗ chúng tôi ngồi; tóc tôi bay tứ tung, đậu cả vào vai Quân, tôi cuống cuồng giữ chúng lại, nắm chặt bằng tay.
- Cậu có thích tớ không? Quân bỗng nhiên hỏi.
Và tôi nghe chính mình nói Có trước khi kịp suy nghĩ. Chết tiệt, cái quái gì đang diễn ra thế chứ.
- Tớ xem đó là lời hứa cậu sẽ chờ tớ nhé! Quân nheo mắt nhìn tôi cười.
- Là sao? Tôi nhíu mày không hiểu.
- Tớ sắp đi du học, nhưng tớ sẽ về, sớm thôi Quân cố nói bằng giọng bình thản, nhưng tôi thấy môi cậu ấy run run. Khuôn mặt hốc hác đó phải chăng là vì chuyện này?
- Sẽ về thật chứ?
- Tớ hứa.
- Tớ cũng muốn ngoắc tay như bọn trẻ - tôi gượng cười, không muốn mình lại là gánh nặng của cậu ấy. Tôi vốn dĩ là thế, chẳng thích bị ràng buộc, cũng không muốn ràng buộc ai. Cậu ấy muốn làm gió trời cơ mà, cứ để cậu ấy tự do bay đến những nơi cậu ấy thích. Giữ gió ở lại, là ích kỷ.
Quân cười, chìa ra những ngón tay thon dài: Cậu là con nít đấy à?
- Ừ đấy, tớ thế đấy!
Chúng tôi cùng cười, nụ cười giòn tan vỡ ra trong một chiều hạ nhiều gió. Dẫu biết là sẽ xa thật xa nhau, dẫu biết là thời gian sẽ làm thay đổi nhiều thứ. Nhưng tôi tin vào cậu ấy, cũng như tin vào chín
Đôi ủng cao su và những chiếc kem
Audio Khi còn nhỏ, tôi rất thích ăn kem. Tất nhiên, kem là thứ mà đến bây giờ tôi vẫn thích ăn. Nhưng hồi ấy, tôi thích ăn kem một cách lạ lùng. Chẳng hạn, khi trông thấy ông hàng kem đẩy c[…]
Truyện ngắn
Chị suy đi tính lại mãi. Sinh nhật... " Sinh nhật là chuyện của những đứa con nhà giàu". Chị lẩm bẩm thành tiếng: "Nó không thể trách mình được, lo cho bầy con ăn học hàng ngày là một chuyện[…]
Truyện ngắn
Vì ước mơ ở phía đó, phải không Thuyên? Lớp mười. Tôi được xếp ngồi cạnh một tên con trai có đôi lông mày rậm như hai con sâu róm vắt ngang qua khuôn mặt, mắt lúc nào cũng ướt rượt, lông mi[…]
Truyện ngắn
Tình đơn phương như tách cà phê đen
Tình yêu, đôi khi không nhất thiết phải xuất phát từ 2 phía. Nó vẫn đẹp như ý nghĩa vốn có của nó! Tôi thường đọc được nhiều về thứ tình cảm chỉ 1 phía này qua những trang tiểu thuyết, s[…]
Truyện Blog
Sarah là một cô gái xinh đẹp, quyến rũ với mái tóc vàng bạch kim, là niềm khao khát của biết bao chàng trai. Nhưng cô lại đem lòng yêu đơn phương Rome, một chàng trai cao lớn, hấp dẫn, một n[…]
Sách Hay
Có một chú mèo vằn đã được sống một triệu cuộc đời, chú đã chết một triệu lần, và sống lại một triệu lần. Nhưng chú mèo chưa bao giờ thích ai. Có một lần, mèo là mèo của đức vua, đức vua th[…]
Truyện ngắn
Nhỏ ôm chầm lấy nó và một nửa bức tranh bướm phượng. Những giọt lệ nức nở của nhỏ lăn trên gò má mà không nói lấy một lời. Hồi nhỏ nó sống ở một thành phố đầy nắng, gió, bão giông. Mang ti[…]
Truyện ngắn