Xà lục tươi
Bình chọn: 383
Bình chọn: 383
May ngập ngừng mất mấy giây như để nuốt cơn nghẹn ngào. Cô đưa tay kéo váy để lộ bắp chân đang rỉ máu sau cuộn băng đỏ. “Nay em dùng chính thịt mình kho lên cho anh đổi khẩu vị. Nhưng anh cũng đã nhỏ toẹt nó xuống đất mất rồi. Món “xà lục tươi” này có lẽ làm anh thích cũng nên. Em đã tự tay tìm bắt và đưa lên mời anh”.
Đào Đại Hoàn đứng chết trâng nghe vợ “tuyên án”. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn tê buốt. May đã ghen, đã đau khổ đến cùng cực, đến độ có thể giết chết hắn ngay sau một nhát dao bén ngọt hay một cú đập giòn tưng như cú đập lên đầu con rắn độc. Nhưng May đã không làm thế bởi đó là vợ hắn, mẹ của các con hắn, con dâu của mẹ hắn. Người phụ nữ hiền từ đảm đang, nhân hậu, thảo hiền hết mực. Tất cả đã vượt lên trên nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn vô cùng mà May đang chịu đựng để bảo vệ mái ấm gia đình, chồng, con và cả mẹ chồng trong khi hắn cố vắt óc tìm kiếm trăm phương nghìn kế phá vỡ đi.
“Đại Hoàn ơi Đại Hoàn! Mày là tên khốn, mày không xứng đáng là con người mà!”
Hắn xấu hổ kêu lên rồi chạy vào phòng đóng kín cửa, một mình nghe nỗi nhục nhã xé tan tành từng thớ thịt, đoạn ruột, mãnh gan.
Hằng đứng đó đợi đến phiên mình bị phán xét. Thực ra, Hằng chỉ muốn tan ra thành khói rồi bay đi mất hút trong lặng lẽ nhưng đành bất lực.
“Cô Hằng, tôi biết cô rất rõ ngay từ những ngày đầu. Liệu đến bây giờ cô có biết mình là ai? Không phải ai khác mà là chính bản thân cô sẽ thay đổi được số phận của mình. Cô hiểu ý tôi?”
May tiễn tình nhân của chồng ra tận cổng. Lần đầu tiên, cô thấy lòng nhẹ tênh khi ôm chặt Hằng trong vòng tay ấm nóng của mình.
Hôm sau, trong hộp mail của Đại Hoàn có một email mà màu chữ đỏ rực “Đại Hoàn! Em là một gã điếm sống bằng cách moi móc tiền của đàn ông. Anh sẽ trở thành nạn nhân thứ mười của em nếu chị May không phải vợ anh mà thay vào đó là một người đàn bà khác.
Anh hiểu rồi chứ!
Xà lục.”
Bây giờ, Đại Hoàn đã hiểu vì sao May dọn cho hắn con rắn lục xanh lè, tươi rói. Và Đại Hoàn cũng nhận ra căn bệnh mê gái của hắn vĩnh viễn biến mất không còn một mấu rễ nhỏ nhoi nào nữa.
Với May, cô thầm cảm ơn miếng võ đánh ghen của người xưa để lại. Miếng võ không mới nhưng còn mãi hữu ích. Tuyệt chiêu chỉ có được khi ta cố giữ vững được lý trí trước mọi sự việc, kiên nhẫn và yêu bằng cả trái tim chân thành nhất của mình.

Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật xảy ra ở nhà Hoa Cúc tuần trước. Nhà Hoa Cúc rất nhiều chuột. Đương nhiên rồi, đó là căn nhà cấp 4 duy nhất còn lại trong khu phố. Giữa Hà Nội, được s[…]
Truyện ngắn

Ở bên cậu ấy, nhỏ thấy vui vẻ, bình yên và rất thú vị, nó giống như cảm giác khi bạn có được cả thế giới này trong tầm tay! 1. Thanh niên tình nguyện. Những giọt nắng vàng ấm áp của ngày h[…]
Truyện ngắn

Tôi không thể tin, không thể...
Tôi không thể tin rằng, người hôm qua vừa ngọt ngào nói chuyện, dỗ dành với tôi, lại có thể ôm hôn bạn thân của tôi ngay trong hành lang lớp học. Tôi không thể tin nổi... không thể!!! Ôm[…]
Truyện ngắn

Nhà Vua rất đỗi ngạc nhiên, hỏi tại sao lại như thế. Bao Công sợ hãi quỳ xuống kể lại hết đầu đuôi câu chuyện, và xin Vua xá tội vì đã không báo cáo về chuyện này trong bản tâu trình. Bao C[…]
Truyện ngắn

Để một người đi qua cuộc đời, rẽ theo hướng nào thì cuối cùng cũng đi về con đường nuối tiếc. Thật buồn khi phải nói những lời xót xa làm đau lòng nhau. Tôi không biết nỗi đau trong em thế n[…]
Tâm Sự

Audio Một ngày nọ, cậu bé Anders được mẹ may cho một chiếc mũ mới. Chiếc mũ màu đỏ được điểm xuyết bằng một miếng vải màu xanh ở chính giữa và một quả cầu nhỏ ở chóp mũ. […]
Truyện ngắn

Phải chăng càng lớn, chúng ta càng khó yêu thương? Tôi còn nhớ năm tôi học lớp một, tôi đã bắt đầu biết thích một cậu bạn lớp trưởng lớp bên cạnh đẹp trai, hiền lành, dễ thương. Thứ tình c[…]
Truyện Blog