Xà lục tươi
Bình chọn: 381
Bình chọn: 381
May ngập ngừng mất mấy giây như để nuốt cơn nghẹn ngào. Cô đưa tay kéo váy để lộ bắp chân đang rỉ máu sau cuộn băng đỏ. “Nay em dùng chính thịt mình kho lên cho anh đổi khẩu vị. Nhưng anh cũng đã nhỏ toẹt nó xuống đất mất rồi. Món “xà lục tươi” này có lẽ làm anh thích cũng nên. Em đã tự tay tìm bắt và đưa lên mời anh”.
Đào Đại Hoàn đứng chết trâng nghe vợ “tuyên án”. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn tê buốt. May đã ghen, đã đau khổ đến cùng cực, đến độ có thể giết chết hắn ngay sau một nhát dao bén ngọt hay một cú đập giòn tưng như cú đập lên đầu con rắn độc. Nhưng May đã không làm thế bởi đó là vợ hắn, mẹ của các con hắn, con dâu của mẹ hắn. Người phụ nữ hiền từ đảm đang, nhân hậu, thảo hiền hết mực. Tất cả đã vượt lên trên nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn vô cùng mà May đang chịu đựng để bảo vệ mái ấm gia đình, chồng, con và cả mẹ chồng trong khi hắn cố vắt óc tìm kiếm trăm phương nghìn kế phá vỡ đi.
“Đại Hoàn ơi Đại Hoàn! Mày là tên khốn, mày không xứng đáng là con người mà!”
Hắn xấu hổ kêu lên rồi chạy vào phòng đóng kín cửa, một mình nghe nỗi nhục nhã xé tan tành từng thớ thịt, đoạn ruột, mãnh gan.
Hằng đứng đó đợi đến phiên mình bị phán xét. Thực ra, Hằng chỉ muốn tan ra thành khói rồi bay đi mất hút trong lặng lẽ nhưng đành bất lực.
“Cô Hằng, tôi biết cô rất rõ ngay từ những ngày đầu. Liệu đến bây giờ cô có biết mình là ai? Không phải ai khác mà là chính bản thân cô sẽ thay đổi được số phận của mình. Cô hiểu ý tôi?”
May tiễn tình nhân của chồng ra tận cổng. Lần đầu tiên, cô thấy lòng nhẹ tênh khi ôm chặt Hằng trong vòng tay ấm nóng của mình.
Hôm sau, trong hộp mail của Đại Hoàn có một email mà màu chữ đỏ rực “Đại Hoàn! Em là một gã điếm sống bằng cách moi móc tiền của đàn ông. Anh sẽ trở thành nạn nhân thứ mười của em nếu chị May không phải vợ anh mà thay vào đó là một người đàn bà khác.
Anh hiểu rồi chứ!
Xà lục.”
Bây giờ, Đại Hoàn đã hiểu vì sao May dọn cho hắn con rắn lục xanh lè, tươi rói. Và Đại Hoàn cũng nhận ra căn bệnh mê gái của hắn vĩnh viễn biến mất không còn một mấu rễ nhỏ nhoi nào nữa.
Với May, cô thầm cảm ơn miếng võ đánh ghen của người xưa để lại. Miếng võ không mới nhưng còn mãi hữu ích. Tuyệt chiêu chỉ có được khi ta cố giữ vững được lý trí trước mọi sự việc, kiên nhẫn và yêu bằng cả trái tim chân thành nhất của mình.
Trên đời này, nếu có cuộc thi coi ai ghen tuông dữ nhất thì chắc vợ tôi thể nào cũng lọt vào Top 10, nếu không muốn nói có thể cô ấy sẽ chiếm ngôi vô địch. "Thí dụ em, anh và cô Sương – thí[…]
Truyện ngắn

Sau khi có tiền, cầm tiền trên tay, một cảm giác hạnh phúc mơn man khắp da thịt anh. Ước mơ của anh đang dần trở thành hiện thực. Gần! Gần lắm rồi! Mẹ mất sớm. Cha là thương binh, vì mất s[…]
Truyện ngắn

Gửi mẹ yêu thương! Mái tóc ấy vì con nên bạc trắng Khuôn mặt ấy vì con nên hốc hác Đôi mắt ấy vì con mà thức trắng bao đêm Dáng lưng ấy vì con mà còng xuống Dòng sữa mẹ cạn kiệt cũng vì con […]
Truyện ngắn

Tôi ghét gia đình tôi! Phải, tôi ghét căn nhà tôi đang sống, tôi ghét cái giường tôi đang ngủ, tôi ghét cái bàn ăn, tôi ghét cái nhà tắm, thậm chí cái toilet,... Tôi ghét tất cả mọi thứ. Bở[…]
Truyện ngắn
"Tôi có thể ngủ khi gió thổi!"
Bạn có thể ngủ khi gió thổi qua cuộc sống của bạn không? Cách đây nhiều năm, có một người nông dân làm chủ một dải đất dài dọc theo bờ biển Đại Tây Dương. Ông liên tục đăng quảng cáo tìm ng[…]
Truyện ngắn

Trong chuyện tình cảm, không thể thúc giục... Nó hồng hộc chạy lên tầng 4 trong lòng nguyền rủa con Ngọc nghỉ học mà không báo, làm nó chả kịp chuẩn bị mà đi muộn. Bạn bè thân là thế! Bạn b[…]
Truyện ngắn

Ngày xưa, tại 1 ngôi làng nhỏ xa xôi có 1 nơi mà người ta gọi là "Ngôi nhà 1000 chiếc gương". Ngày nọ, một chú chó nhỏ yêu đời đã quyết định đến thăm ngôi nhà xem sao. Khi đến nơi, chú ta […]
Truyện ngắn

"Tớ rất quý cậu, tớ muốn cảm ơn cậu về tất cả mọi thứ. Nhưng có lẽ tớ và cậu không thích hợp với nhau, và tớ chưa thật sẵn sàng cho mối quan hệ này. Đừng quên là tớ vẫn rất quý cậu nhé". Th[…]
Truyện ngắn

Thế nhưng khi cô giáo phát cho nó phiếu học tập về cho gia đình kí thì nó lại ôm cái tờ giấy đó mà bật khóc. Vì nó biết rằng không còn dòng chữ của Ba trên tờ giấy đó nữa. Ngoài trời, mưa […]
Truyện ngắn