Xà lục tươi
Bình chọn: 406
Bình chọn: 406
May ngập ngừng mất mấy giây như để nuốt cơn nghẹn ngào. Cô đưa tay kéo váy để lộ bắp chân đang rỉ máu sau cuộn băng đỏ. “Nay em dùng chính thịt mình kho lên cho anh đổi khẩu vị. Nhưng anh cũng đã nhỏ toẹt nó xuống đất mất rồi. Món “xà lục tươi” này có lẽ làm anh thích cũng nên. Em đã tự tay tìm bắt và đưa lên mời anh”.
Đào Đại Hoàn đứng chết trâng nghe vợ “tuyên án”. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng hắn tê buốt. May đã ghen, đã đau khổ đến cùng cực, đến độ có thể giết chết hắn ngay sau một nhát dao bén ngọt hay một cú đập giòn tưng như cú đập lên đầu con rắn độc. Nhưng May đã không làm thế bởi đó là vợ hắn, mẹ của các con hắn, con dâu của mẹ hắn. Người phụ nữ hiền từ đảm đang, nhân hậu, thảo hiền hết mực. Tất cả đã vượt lên trên nỗi đau thể xác lẫn tâm hồn vô cùng mà May đang chịu đựng để bảo vệ mái ấm gia đình, chồng, con và cả mẹ chồng trong khi hắn cố vắt óc tìm kiếm trăm phương nghìn kế phá vỡ đi.
“Đại Hoàn ơi Đại Hoàn! Mày là tên khốn, mày không xứng đáng là con người mà!”
Hắn xấu hổ kêu lên rồi chạy vào phòng đóng kín cửa, một mình nghe nỗi nhục nhã xé tan tành từng thớ thịt, đoạn ruột, mãnh gan.
Hằng đứng đó đợi đến phiên mình bị phán xét. Thực ra, Hằng chỉ muốn tan ra thành khói rồi bay đi mất hút trong lặng lẽ nhưng đành bất lực.
“Cô Hằng, tôi biết cô rất rõ ngay từ những ngày đầu. Liệu đến bây giờ cô có biết mình là ai? Không phải ai khác mà là chính bản thân cô sẽ thay đổi được số phận của mình. Cô hiểu ý tôi?”
May tiễn tình nhân của chồng ra tận cổng. Lần đầu tiên, cô thấy lòng nhẹ tênh khi ôm chặt Hằng trong vòng tay ấm nóng của mình.
Hôm sau, trong hộp mail của Đại Hoàn có một email mà màu chữ đỏ rực “Đại Hoàn! Em là một gã điếm sống bằng cách moi móc tiền của đàn ông. Anh sẽ trở thành nạn nhân thứ mười của em nếu chị May không phải vợ anh mà thay vào đó là một người đàn bà khác.
Anh hiểu rồi chứ!
Xà lục.”
Bây giờ, Đại Hoàn đã hiểu vì sao May dọn cho hắn con rắn lục xanh lè, tươi rói. Và Đại Hoàn cũng nhận ra căn bệnh mê gái của hắn vĩnh viễn biến mất không còn một mấu rễ nhỏ nhoi nào nữa.
Với May, cô thầm cảm ơn miếng võ đánh ghen của người xưa để lại. Miếng võ không mới nhưng còn mãi hữu ích. Tuyệt chiêu chỉ có được khi ta cố giữ vững được lý trí trước mọi sự việc, kiên nhẫn và yêu bằng cả trái tim chân thành nhất của mình.

Chúng tôi dời đi lúc chiều nhập nhoạng. Đồ đạc lỉnh kỉnh trên xe. Tôi nhìn lại cái ngõ nhỏ mình đã sinh ra, biết bao nhiêu là kỷ niệm. Phố nhỏ và dài. Ngõ hun hút sâu như một ngón tay trỏ. […]
Truyện ngắn

Vợ không thay đổi được ý định của anh, đành ấm ức đi đến khách sạn. Trong bữa ăn, vợ không ngừng gắp thức ăn cho con trai. Tại một khách sạn sang trọng trong thành phố, anh cho bày một yến […]
Truyện ngắn

Tôi quay qua nói với Lãm: Chúng ta cưới nhau đi! Tại sao? Chẳng tại sao cả. Lãm 35, tôi 30, đã quá già để bắt đầu một cuộc yêu đương. Lãm nheo mày suy nghĩ. Đó là một buổi chiều tôi cùng[…]
Truyện ngắn
Tôi không biết mình nên cảm ơn hay oán ghét Thanh Hải vô thượng sư, vì bà ta mà tôi có được nàng mà cũng vì bà ta mà tôi phải mất nàng. Cơn lốc vô thượng sư càn quét vào Việt Nam với cường[…]
Truyện ngắn

Lòng người có những khoảng lặng, vui chẳng được mấy chốc mà sao buồn thì cứ dài mãi... Dạo này đi làm về tôi hay vất balo lên ghế rồi lang thang ra đầu ngõ ngồi làm cốc trà đá. Một phần vì […]
Truyện ngắn

Trong vùng ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn bên bàn ăn, bao quanh là cả gian nhà đang ngủ yên trong bóng đêm, tôi lặng lẽ ngồi khóc một mình. Cuối cùng, tôi cũng đưa được hai đứa con lên giường[…]
Truyện ngắn
Mẹ tôi ngoại tình, tôi phải làm sao ?
Từ trước tới nay việc tôi kinh tởm nhất là ngoại tình, năm nay tôi cũng đã 23t, không như những người bạn khác đã có người yêu, tôi vẫn chưa có. Tôi chưa có vì tính tôi cầu kỳ, gia trưởng, c[…]
Tâm Sự
Có lẽ tôi không thuộc về thế giới này
Lâm! Có tiếng gọi từ đằng sau tôi, tôi biết đó là ai nhưng tôi không cho phép mình dừng lại. Thời gian qua, với tôi đã là quá đủ rồi. Tôi không thể nào ôm một mối tình quá lâu như vậy, có […]
Tâm Sự