Vá lại trái tim
Bình chọn: 610
Bình chọn: 610
- Nhưng mà...
- Anh về đi...
Kế đó là tiếng đóng cửa thô bạo và tiếng đập cửa rầm rầm. Rồi tất cả lại im lặng.
Tôi rón rén bước xuống nhà. Cô tôi đang ngồi đó, bệt dưới sàn, đôi vai run rẩy, tiếng nấc cố sao không thành tiếng. Tôi chỉ muốn chạy lại ôm lấy cô mà an ủi, nhưng không hiểu sao tôi lại không thể, đôi chân cứ như có chì vậy, nó cứ ì mãi không chịu nhấc bước. Tôi quay lại phòng, nhìn cái bảng nội quy và lòng nặng trĩu. Trái ngược với vẻ ngoài cứng cỏi và nguyên tắc, cô tôi mỏng manh quá đỗi. Đã hơn ba mươi rồi, hạnh phúc tan vỡ, cô chẳng còn gì ngoài mái nhà và cái shop mà cô tâm huyết. À, còn có tôi nữa, tôi nhận ra điều đó khi thấy cô dành toàn bộ tình thương của mình cho tôi. Còn tôi thì luôn phủ nhận tình thương ấy và cho rằng cô làm vậy là vì cô đã trải nghiệm nhiều và muốn tốt cho tôi, tránh cho tôi va vấp...
Tôi lại nghĩ đến những giỏ hoa bất tử ngoài shop. Không biết ai đã gửi chúng cho cô tôi nhỉ? Chắc chắn không phải là của chú Minh, vì theo như cách chú nói chuyện mà tôi nghe lúc nãy thì trăm phần trăm là không phải rồi. Tôi bèn nghĩ kế...
Hôm sau là đến "định kì" giỏ hoa bất tử sẽ được gửi tới. Tôi tranh thủ lúc cô đang bận tiếp khách, ra chặn trước người đưa hoa tới và nhờ gửi một tấm thiệp. Chú giao hoa ngạc nhiên, nhưng cũng không thắc mắc gì. Cũng may là người gửi đặt hoa đúng một chỗ, chứ nếu mỗi ngày đặt một tiệm hoa khác nhau thì chắc tôi đến phát khóc và phải lục tung Sài Gòn này lên mất.
Xin cô nghỉ buổi sáng chủ nhật để đi thảo cầm viên làm bài tập với bạn, cô đồng ý và chở tôi đi. Tôi chờ cô đi khuất rồi chuồn qua quán café Trung Nguyên gần đó rồi ngồi chờ. Tôi tin chắc là mình sẽ gặp được người cần gặp. Điện thoại báo tin nhắn, tôi hí hửng nhắn tin trả lời. Chợt tôi thấy hồi hộp. Nếu biết được thì đã sao, tôi nên làm gì tiếp theo? Cô tôi sẽ thế nào? Nhưng chưa kịp nghĩ thì điện thoại đã reo và một người đàn ông xuất hiện.
*****
Tôi thẫn thờ bước dọc con đường Nguyễn Bỉnh Khiêm và chờ cô tới đón. Suốt chặng đường về, tôi không nói câu nào. Cô tưởng tôi mệt nên cũng không hỏi, chở tôi về nhà rồi dọn sẵn cơm cho tôi rồi lại tất bật chạy ra shop để mở cửa giờ chiều. (Từ ngày đưa đón tôi cô phải chạy qua chạy lại như thế). Tôi nhìn bữa cơm mà chán nản. Sao cô tôi lại khổ tâm như vậy chứ?
Người tôi gặp là chú Thanh - em họ của chồng cũ cô, rất thương và muốn chia sẻ cuộc sống với cô nhưng cô không chấp nhận. Tôi hiểu, vết thương cũ của cô quá lớn, giờ cô với chú Thanh tiến tới, mọi người sẽ nghĩ gì về cô và chú? Cho rằng cô chú có tình ý từ trước chăng? Rồi giả như cô chú có về chung nhà, họ hàng ra vào gặp mặt, cô với chồng cũ sẽ xử sự như thế nào đây? Mới nghĩ tới đó thôi mà tôi đã nhức cả đầu rồi. Mệt thật, người lớn đúng là rắc rối. Nhưng...còn cô tôi? Cô tôi cũng cần một bờ vai chứ? Là phụ nữ mà, mạnh mẽ quá cũng không tốt, chỉ thêm tự làm tổn thương chính mình....Tôi suy nghĩ. Và quyết định sẽ giúp chú Thanh.
Cô tôi kịch liệt phản đối và tức giận khi tôi thú nhận đã gặp chú Thanh. Phản ứng của cô là cô đem quăng luôn giỏ hoa bất tử mới nhận vào sọt rác khi chưa kí nhận. Chú giao hoa trố mắt nhìn cô. Tôi hoảng hồn kí nhận để chú giao hoa đi trước khi có điều gì kinh khủng xảy ra nữa.
- Con chỉ nên lo học thôi, việc của cô, cô tự lo, con nít biết gì mà xen vào chuyện người lớn chứ.
Lần đầu tiên từ lúc tôi lên Sài Gòn và thấy cô giận dữ với tôi như vậy.
- Nhưng mà con muốn lo cho cô...- tôi cũng yếu ớt phản kháng.
- Cô không cần ai lo cho cô, cô tự lo được, cô biết mình muốn gì và mình cần làm gì. Con không cần xen vào.
Cô nói rồi quay vào quầy.
- À, mà con cũng không cần ra phụ cô nữa, cả tháng qua cũng biết được ít nhiều kinh nghiệm rồi, lo học đi, sắp thi rồi.
Tôi chỉ chực khóc òa.
Tôi giận cô, không ăn uống gì trong mấy ngày tiếp đó. Mâm cơm bị bỏ hoài, tôi mua đồ ăn trong canteen trường, giấu vào cặp rồi ngấu nghiến khi về nhà. Cô cũng không nói gì, hằng ngày vẫn đưa đón, vẫn chừa phần cơm cho tôi. Chú Thanh gọi hỏi tình hình, tôi cũng chỉ biết ậm ừ. Có vẻ chú buồn lắm. Mấy lần gọi tôi lúc chú đang say. Chú thương cô, muốn cưới cô và che chở cho cô. Cô cũng thương chú, nhưng còn nhiều rào cản. Mặt khác, sau cuộc đổ vỡ, cô có quá nhiều hoài nghi về hạnh phúc. Giờ cô chỉ quan niệm hạnh phúc là do mình mà có, chẳng có người nào yêu thương mình đến nỗi bất chấp hết tất cả để đem lại hạnh phúc cho mình. Tội nghiệp cho cô. Yêu mà không dám nhận là mình yêu, bằng chứng là cô vẫn nhận những giỏ hoa bất tử mà chú tặng và đặt nó vào nơi đẹp nhất ở shop. Cô luôn muốn dựa vào ai đó nhưng lại không chắc chắn về sự an toàn để mà trao gửi. Cô tạo cho mình một cái vỏ bọc hoàn hảo để chui rúc vào đó, tự an ủi trái tim bị thương rằng mình vẫn ổn. Người phụ nữ hình như bao giờ cũng vậy, nếu họ đã bị thương tổn một lần, vết thương dù lớn dù nhỏ th
Trong ngõ nhà tôi có một xưởng giày. Họ đóng những đôi giày da cho người lớn, trẻ con, đủ màu đủ kiểu, trông thật đẹp. Thằng Hiếu mới ở Thanh Hóa lên với anh nó và xin chân phụ việc vặt tro[…]
Truyện ngắn
Tôi đưa tay chạm vào cánh cửa gỗ rồi chầm chậm đẩy nó ra, cánh cửa kêu cót cét rồi từ từ dịch chuyển...Có một cái gì đó vụt qua, sàn nhà như bị rung chuyển mạnh... Câu chuyện bắt đầu từ chú[…]
Truyện ngắn

Ông già và một chiều giông gió
Lần đầu tiên tôi gặp ông là vào lúc tôi đang lang thang trong một buổi chiều tối đầy gió. Mùa hè ở Hà Nội thật là lạ thường, sáng sớm trời mát và trong lành, buổi trưa thì những tia nắng o[…]
Truyện ngắn

Anh dừng xe trước cổng chùa, mỉm cười chào nó. Rồi anh quay xe đạp đi về phía đường Nguyễn Kim. Quảng Tâm nhìn theo đến lúc bóng anh khuất sau làn nước mưa rồi mới bước vào chùa. Cơn mưa đầ[…]
Truyện ngắn

Em nói với anh: "Hôm nay quét cầu thang, suýt chút nữa thì em ngã". Cứ ngỡ rằng anh sẽ an ủi em rằng: "Em yêu, phải cẩn thận một chút chứ!". Nhưng anh lại nói: "Em quét chậm thì sẽ chẳng có […]
Truyện ngắn

"Đừng nghĩ tuổi thơ có thể được mua bằng tiền, không có tuổi thơ thì tâm hồn đã khuyết một phần mất rồi..." Sắp đến mùa thi, bài vở nhiều làm tôi đâm ra chán, lúc này điều làm tôi hưng phấn[…]
Truyện ngắn
Tôi không biết mình nên cảm ơn hay oán ghét Thanh Hải vô thượng sư, vì bà ta mà tôi có được nàng mà cũng vì bà ta mà tôi phải mất nàng. Cơn lốc vô thượng sư càn quét vào Việt Nam với cường[…]
Truyện ngắn

Người biết hưởng thụ là người không so sánh những "món quà". Bạn mình vừa đi làm vừa chăm con. Hai vợ chồng khá bận rộn. Chồng thường phải giải quyết công việc tới đêm mới về nhà, không ăn […]
Truyện Blog