Trong veo mùa hạ
Bình chọn: 267
Bình chọn: 267
Thút thít một tí, bạn tôi tiếp:
- Mấy đứa chung lớp nó nói tớ đẹp. Ừ, tớ đồng ý, nhưng nó bảo tớ cướp "trai" của nó. Hồi nào đâu, tớ đi đâu thì "trai" của bọn nó theo tới đó. Tớ tách ra được à. Nếu giỏi thì sao bọn nó không tự mà giữ đi. Hừm, tớ khinh. - rồi An quay sang tôi, ha giọng - bọn con gái như vậy, mai mốt cậu mà lấy thì đừng có mà nhìn mặt tớ.
- Nè nè. Sau tự nhiên có tớ trong đó. Hứ, cậu mà lấy thằng chồng nào như mấy đứa đang đi theo cậu thì cũng đừng có mà nhìn mặt tớ.
- Há há, hai đứa khùng ! - An dứt cơn khóc, và cười to như một đứa tâm thần - cậu thua tớ chầu chè khúc bạch. À, mà lúc nãy cậu còn nói cho tớ thêm bánh lọt và mấy thứ tớ thích, vậy để tớ lên "lít sờ" ăn uống nghen: tối nay ăn chè, bữa sau ăn bánh lọt, bữa kế nữa ăn chuối chiên, bữa kế kế nữa...
- Thôi đi, ai biểu hồi nãy cậu không chịu ngưng cái hành trình lăn lốc của cậu, giờ chỉ có chè khúc bạch thôi nghen.
- Xí, trùm sò, rồi tớ sẽ bòn rút của cậu. – nó nói bằng cái giọng như phù thủy nói với Bạch Tuyết – như một cây tầm gửi bòn rút một cây thông, cho đến khi cây thông chết.
- Và cây tầm gửi cũng sẽ chết.
- Ừ hén, thôi như một cái... Ừ mà thôi, nói chung là bòn rút.
Có lẽ con nhỏ hơi huê, nhưng không sao, huê cho chừa cái tội ham ví von này nọ.
Chiều đó, bọn tôi về trễ, nhem nhuốc như những con mèo. Những con mèo tâm thần trên đồi thông.
Tháng năm, trời vào hạ, An bắt xe xuống Sài Gòn.
- Cậu định thi ở dưới đó thiệt hả?
- Dở người à, tớ mua vé xe rồi đấy.
- Cậu bỏ tớ đi vậy à?
- Thôi, không nói nhiều nữa, mai mốt tớ về chứ tớ có đi luôn đâu.
- Vô trong đó cẩn thận nghe.
- Biết rồi, nói mãi.
Chiếc xe lăn bánh từ từ xuống con dốc và mất hẳn sau con đèo nhỏ. Những cánh phượng đỏ làm tôi choáng, nó rực cả một góc trời, đỏ vô tới trong tim những đứa hay phiêu lưu như An. Mùa này đã có ve, cái tiếng chói chang ấy đi đâu cũng nghe, ồn ào kinh tởm, thế mà con An nó lại bảo hay, nó bảo tôi không biết thưởng thức cái nghệ thuật gì gì đó. Với tôi, có tiếng ve là được nghỉ hè, mà năm nay tôi cũng chẳng được nghỉ, An đi rồi còn tôi chẳng làm gì à. Tôi cũng thi đại học chứ.
Tháng bảy, Đà Lạt mưa to, và An trở về.
Cô bạn tôi chật vật xách mấy thứ lỉnh khỉnh xuống xe đò, bánh mì, bánh ngọt, trái cây,... Mặt nó mệt mỏi nhưng nhìn vẫn nhí nhố.
- Con nỡm, mua chi nhiều vậy, làm như trên này không có mấy thứ ấy không bằng.
- Nè, có phụ không thì nói, chưa chi đã cằng nhằng.
Tôi miễn cưỡng xách phụ nó vài ba túi đồ, nó ham gì mấy cái đó mà mua nhiều vậy chứ. Vả, tiền đâu mà nó mua.
- Sao, thành công tốt đẹp chứ hả?
- Không tồi, đề cũng tương đối. Còn cậu sao, đại học Đà Lạt chắc dễ vô hả?
- Cũng tàm tạm, giờ chỉ ngồi đợi kết quả, chẳng có làm cái gì, chán lắm.
- Ở Sài Gòn cũng chán lắm, dưới đó nắng quá, tớ đen hết rồi nè.
An nũng nịu như một đứa trẻ. Nào, một đứa trẻ mười tám tuổi, đã trải qua bao sự đời, đã thuộc lòng cái tư tưởng "Đời không như là mơ, nên đời thường giết chết mộng mơ". Tôi nghĩ đáng ra đứa trẻ con ấy giờ phải như một hòn đá to trên Đồi thông hai mộ, nằm ấy chờ rong rêu phủ kín. Nhưng không, đứa trẻ con ấy giờ như những bông hoa trong vườn hoa thành phố, sau ngày trời trút nước không thương tiếc thì chúng vẫn vươn mình đón bình minh và có khi lại càng đậm sắc hơn.
Một tuần sau, chúng tôi có kết quả, và cả hai đứa đều đậu.
Khoảng nữa tháng sau, chúng tôi làm lễ ra trường.
Sân trường ồn ào và "ẩm ướt". Bọn con gái khóc tỉ tê, những cánh phượng đỏ cuối cùng rơi rớt. Sân trường thấm đẫm những giọt nước mắt, năm nào cũng vậy, và chắc nó đã quen rồi. Có chăng ngày mai, khi đi tới bất kì nào trên cái quả đất này, bọn tôi sẽ nhớ tới cái trường đang đứng mà sao đứa nào cũng rên rỉ cái bài ca lê thê ấy thế ?!
Buổi lễ kết thúc muộn. Trong khi những đứa khác đi chỗ này chỗ nọ thì tôi và An tách nhau ra khỏi đám đông và thơ thẩn trên con dốc.
***
Mây trút nước trong khi mặt trời vẫn chiếu nắng, bọn tôi bỏ dở câu chuyện và chạy như những đứa trẻ con lên dốc. Tôi nhìn An, tóc ướt, mặt mũi cũng ướt hết rồi. Cơn mưa này sẽ là kỉ niệm cuối cùng của bọn tôi về tuổi học trò. Nó sẽ tưới mát cho những cây thông trên đồi Mộng Mơ, thổi vào những bông hoa trong vườn hoa thành phố một chút thuần khiết, hay thấm vào những củ su hào sau nhà trọ An một chút vị ngọt. Tôi cần phải nói, một cái gì đó, có thể là vô duyên lãng xẹt, nhưng phải nói:
- An này, hãy sống như cậu bây giờ nhé. Như cái mùa hạ vừa qua ấy. Có thể sẽ rất oi bức, rất ngột ngạt. Nhưng cũng sẽ có những niềm tin màu phượng đỏ và những cơn mưa tưới mát tình yêu thương. Vì mùa hạ trong veo, nên cũng hay giữ đôi mắt của cậu trong veo như thế. Hứa với tớ, được chứ?
An nhìn tôi, cười một cái rất nhẹ. Và bầu trời vào thu!
Tháng 5/2014
Biển hiền hòa, nuôi tuổi thơ Nguyên khôn lớn, xây cho cô biết bao lâu đài kỷ niệm... vậy mà biển cũng dữ dằn nuốt gọn mối tình tuổi học trò chưa kịp ngỏ của cô. Gió biển nhẹ nhàng làm lọn […]
Truyện ngắn

Thầy Đức vừa bước ra khỏi lớp, Linh liền quẳng ngay cuốn sách Hóa xuống đất rồi quay sang Hữu trổ một tràng dài cơn giận dữ mà nó cố nén lại từ đầu tiết đến giờ: Trời ơi là trời! Thầy gì mà[…]
Truyện ngắn

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn phải trở về, cho một bắt đầu khác... Bà già ngồi im lìm sau những đống cải khô, cái miệng thèm nhai trầu mà c[…]
Truyện ngắn

Đang loay hoay với một loạt bài tập chưa biết phải giải quyết thế nào vì toán là môn nó học yếu nhất. Đau đầu quá đi thôi... Điện thoại vang lên báo tin nhắn đến. "Muộn rồi ai còn nhắn tin g[…]
Truyện ngắn
Đã từ quá lâu rồi tôi vẫn thường hay dằn vặt chính bản thân mình. Về những lỗi lầm trong quá khứ, về những tháng ngày đã quá xa, về biết bao điều con chưa làm được hay làm chưa đúng. Sống m[…]
Tâm Sự

Đeo "mặt nạ", lấy lòng đàn ông để làm gì!
"Em không được nặng lời với bất kỳ anh đàn ông nào! Dù chỉ là buột miệng, cũng phải tập để luôn buột miệng ra những lời duyên dáng, dễ ưa, nũng nịu!" Một người phụ nữ vô cùng quyến rũ đã từ[…]
Truyện Blog

Trương Tiểu Ất gần đây mới tìm được cô bạn gái, tên là Đinh Đinh, rất xinh đẹp, thích lắm không rời, thề với cô ta rằng: "Từ nay về sau, em nói gì thì anh sẽ làm nấy, dám trèo lên núi đao, x[…]
Truyện ngắn
Một anh chồng mệt mỏi vì phải làm việc quần quật trong khi cô vợ được ở nhà sung sướng. Anh cũng muốn sướng như thế. Anh quyết định xin với Chúa: "Chúa ơi, con khổ quá! Con phải làm việc cậ[…]
Truyện ngắn