Trái tim hoa phượng đỏ
Bình chọn: 579
Bình chọn: 579
Lớp 12
Tin đồn cặp đôi đẹp nhất trường chia tay lan rộng. Toàn trường ai cũng hơi bất ngờ về chuyện này. Thay vì mang vẻ mặt ủ rủ của chàng trai thất tình, Minh những ngày qua đến lớp vẫn bình thường như không có chuyện gì xảy ra. Cậu ấy vẫn học hành chăm chỉ và tham gia các hoạt động phong trào của trường lớp một cách hăng say, nhiệt tình. Nụ cười không hề có dấu hiệu bớt rạng ngời trên môi.
Nhưng nó vẫn thấy lạ lắm. Dạo này, ngoài lớp học ra nó không còn nhìn thấy Minh nữa. Giờ ra chơi, Minh nhanh chóng đi ra khỏi lớp. Nó cũng rời khỏi chỗ ngồi của mình và bước theo. Nhưng không hiểu sao cậu ấy lại mất hút trong không khí. Bình thường Minh hay đá bóng hoặc trò chuyện với các bạn cùng lớp hoặc khác lớp. Tiếng trống giờ tan trường vang lên, nó len lỏi qua biển áo trắng như mọi khi nhưng trước cổng trường, không thấy Minh ở đó. Cuộc sống của nó ngập trong nỗi nhớ mong. Nó nhớ bờ lưng lấm tấm mồ hôi của Minh sau buổi chiều tan học, nhớ bờ vai nhấp nhô trong nắng chiều phai, nhớ mái tóc đen phất phơ trong gió nhẹ, nhớ dáng vẻ đạp xe nhanh trên con đường cỏ cây xanh mượt. Điều nó nhớ nhất là cảm giác lẽo đẽo đạp xe phía sau Minh và thì thầm lời chúc mừng khi Minh đạt điểm cao, lời hỏi thăm khi Minh mệt mỏi, lời động viên khi Minh gặp chuyện không vui. Chiều nay trên con đường nhỏ dẫn về xóm, sao trống vắng quá. Nó dừng xe ngay chỗ rẽ lối vào nhà, mọi khi nó vẫn thường dừng lại đây nhìn theo bóng Minh và khẽ rì rầm: "Tạm biệt Minh, ngày mai gặp cậu trên lớp". Hôm nay nó cũng ngưng ngay lối ấy, thả mắt vô định vào khoảng không phía trước, không còn người để nó nói câu đó. Nó chầm chậm đạp xe đi vào nhà, nỗi buồn nhớ làm nó quặn thắt lòng.
Hôm nay cô giáo thực hiện một cuộc đổi chỗ ngồi quy mô. Vì chuẩn bị thi cuối cấp rồi nên cô muốn tất cả mọi người chú tâm vào học hành hơn. Xóm nhà lá ở khu gần cuối lớp được chuyển lên phía những bàn trên. Các bạn học yếu được xếp ngồi gần các bạn học khá hơn để tiện kèm cặp nhau. Và bất ngờ hôm ấy cô giáo chuyển nó ngồi ngay phía sau bàn Minh. Rụt rè thu gom sách vở, nó bước vào chỗ ngồi mới. Cảm giác thật lạ. Chưa bao giờ khoảng cách giữa nó và Minh gần như thế này. Chỉnh lại tư thế ngồi thật thẳng, mắt nó hướng vào cái bóng hình phía sau ấy, môi khẽ nỡ một nụ cười. Con tim nó đập những nhịp đập bồi hồi mãi không thôi.
Một tuần trôi qua, rồi Minh cũng xuất hiện trên con đường về nhà quen thuộc như mọi khi. Và nó cũng cái hành động quen thuộc là đạp xe theo Minh. Khi vòng quay xe đạp chuyển động, nó cảm tưởng như mọi thứ xung quanh nó đều biến mất. Chỉ còn lại nó và Minh trên con đường xanh tươi cỏ cây hoa lá rồi băng qua cánh đồng thơm nhẹ hương lúa. Chỉ còn ba tháng nữa học sinh lớp 12 sẽ bước vào kỳ thi cuối cấp. Ngoài sân trường, mấy cây phượng bắt đầu chớm mùa bông, những bông hoa không hiểu sao nở sớm hơn mọi năm, đỏ rực từng khóm nhỏ trên nền trời xanh. Hè sắp về. Và mùa chia tay sắp đến.
5...4...3...2...1...
Minh ngồi xuống ghế mở cặp rút quyển tập xem lại bài trước khi bắt đầu tiết học toán. Nó ngồi phía sau cũng tranh thủ xem lại bài vở. Có lẽ những ngày tháng cuối cùng trong đời học sinh của nó sẽ là những ngày tươi đẹp nhất, vì Minh ở ngay đây, trước mặt nó với bao niềm vui và hy vọng. Những thứ đó với nó thật quá xa xỉ. Minh muốn trở thành bác sĩ. Với cậu ấy điều này không hề khó. Tương lai cậu ấy đang mở rộng trước mắt. Trường Đại học Y Dược Thành phố là ngôi nhà mà cậu ấy muốn đến. Nó luôn hình dung Minh trong chiếc áo blue trắng với nụ cười thiên sứ trên gương mặt bừng sáng. Nó muốn nhìn thấy Minh ngày đó: chững chạc và thành công. Rồi thời gian sẽ cuốn Minh đi, cuốn theo tình yêu bé nhỏ trong tim nó. Minh đi, cuộc sống của nó sẽ trở lại
" Chị em thích anh lắm! Em nghe chị ấy nói thế. Chị ấy muốn anh mua hoa hồng tặng chị ấy!" Chào Erin Shawn Hayden đứng ở bậc cửa tiệm hoa "Vẻ đẹp", nơi tôi vừa xin được một chân làm việc […]
Truyện ngắn

Một thanh niên vì muốn tìm hiểu nước Đức, nên một mình đến nước Đức thuê chung cư ở. Chủ nhà là một ông lão hòa ái, dễ gần; sau khi xem phòng, anh thấy rất hài lòng, liền muốn ký hợp đồng th[…]
Truyện ngắn
Audio Khi bạn mất đi một ai đó và bạn nghĩ rằng bạn đã dành cho người đó nhiều tình cảm hơn người đó dành cho bạn, thì khi họ mất đi, họ sẽ là người bị mất mát nhiều nhất. […]
Truyện ngắn

Năm nay tôi hai mươi bảy tuổi, tôi biết đã muộn lắm rồi, ừ, muộn lắm, những vẫn phải trở về, cho một bắt đầu khác... Bà già ngồi im lìm sau những đống cải khô, cái miệng thèm nhai trầu mà c[…]
Truyện ngắn

Mẹ nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu lo lắng: Lấy chồng bộ đội sẽ khổ lắm con biết không? Tôi đã ương bướng cãi lại mẹ: Khổ gì đâu mẹ, thế chẳng nhẽ bộ đội sẽ ế vợ hết sao? Cô Thắm ở xóm mình đó[…]
Truyện ngắn
Dư vị từ những tình bạn nhạt nhòa
Audio Mary Tyler Moore đã nói rằng “Đôi khi, bạn phải quen biết một người thật sâu sắc mới có thể nhận ra đó là một người hoàn toàn xa lạ”. Cuộc sống đang chảy về phía trước. Em đổi thay và[…]
Truyện ngắn

Có lần ông bạn tôi kể với tôi về chuyện đi chơi gái dư lày: DM, anh nói thật với mày, anh có full số các em hàng ngon ở cả cái đất Hà Nội này. Trắng muốt, khôn khéo như ở Miền Tây cũng có,[…]
Truyện Blog

Hôm nay là ngày họp phụ huynh cho Tí, mẹ tất tưởi chạy sang nhà hàng xóm mượn đôi dép lành lặn để mang, tự nhiên Tí thấy xấu hổ quá. Dép mẹ cũ lắm rồi, đứt cả rồi , thế mà chẳng bao giờ mẹ n[…]
Truyện ngắn