Trái tim hoa phượng đỏ
Bình chọn: 572
Bình chọn: 572
Minh đã nói gì mà cậu bé kia cười tươi như chưa từng được cười. Và nó không hiểu tại sao nó đứng nơi đây bất giác cũng mỉm cười theo. Minh đẹp trai, điều đó nó biết nhưng chưa bao giờ quan tâm. Từng hạt mưa trôi trên ánh mắt lấp lánh, nụ cười tươi toát lên vẻ thông minh, chân thành. Theo nó đó chính xác là tín hiệu phát ngôn rõ ràng của một con người tốt bụng. Minh cao hơn một mét bảy, vững chãi ngay giữa trời mưa gió. Bờ vai khỏe khoắn và tạo cảm giác yên bình, tấm lưng vừa đủ rộng vừa đủ dịu êm. Nó có thói quen hay ngồi một mình nhìn mọi người qua lại. Một người bước ngang qua, nó chỉ thường ngắm người đó từ phía sau và cố gắng đoán xem người đó nghĩ gì, tính cách như thế nào. Nó cho rằng thần thái của một người tỏa ra từ phía sau lưng họ. Người nóng tính, người dịu dàng, kẻ hung dữ, người tốt bụng, người kia đang muộn phiền, người này đang mệt mỏi, ngôn ngữ toát ra từ phía sau lưng người đó theo nó quả thật rất thần kỳ. Nó nhìn ảo ảnh của Minh cử động trong chiếc áo mưa nilon phập phồng lên xuống theo từng đợt gió thốc. Nó thích sự tử tế, chân thành và Minh chính xác là một chàng trai sở hữu những đức tính đó. Có lẽ dáng hình nhìn từ phía sau của cậu ấy khiến nó cảm nhận như thế.
Và...tấm ảnh đầu tiên mà nó ghi lại là hình bóng phía sau của một thiên thần có thực.
Lớp 11
Từ hôm ấy, nó giống như chiếc máy ảnh sống động dõi theo thiên thần ấy. Dù là trong lớp học, ngoài sân trường, trên sân bóng, bất cứ nơi đâu có sự hiện diện của Minh là ở đó có nó, lặng lẽ riêng một góc, vui với niềm vui của Minh, buồn với nỗi buồn của Minh. Việc ngắm nhìn Minh từ xa và đoán cậu ấy đang nghĩ gì đã trở thành một thói quen mà nó không dễ gì dứt bỏ được. Bởi vì bờ vai ấy, tấm lưng ấy đã đi vào tâm hồn của nó, nó tự cho phép mình có quyền được giữ những điều rất thực nhưng cũng rất ảo về Minh. Đôi lúc nó ước gì Minh xoay lại nhìn nó một lần, nhìn thấy sự tồn tại của cảm xúc mà nó dành cho Minh.
Trong lớp học, nó đối với mọi người là một con bé mờ nhạt và sống lạc lõng. Ở giữa đám đông chỉ có hai cách để một người có thể gây sự chú ý. Cách thứ nhất là đẹp đẽ trong mắt mọi người: học giỏi, hát hay, xinh đẹp. Cách thứ hai là xấu xí: ngoại hình xấu, hoặc giống như mấy bạn học sinh cá biệt chẳng hạn. Nó chẳng là ai trong số đó cả, xinh đẹp không, học lực trung bình, không có năng khiếu gì đặc biệt. Nó đơn giản chỉ là con bé mà giáo viên hay phê trong sổ học bạ: hiền, ngoan, vâng lời thầy cô. Vậy thôi. Ngay cả một người dễ gần như Minh nó cũng chỉ tiếp xúc có vài lần, Minh đối với nó như một cô bạn cùng lớp và như một thành viên mà ở vị trí lớp trưởng cậu ấy cần phải quan tâm đôi chút. Nhưng mãi Minh cũng sẽ chẳng thể biết được chỉ có vài lần hỏi han ngắn ngủi cậu ấy đã khiến tâm hồn cô đơn tội nghiệp của nó nức nở trong vui sướng như thế nào. Nó giấu giếm tình yêu bé nhỏ, yếu đuối vào tận đáy trái tim và tâm hồn cho đến khi nào nó còn có thể dấu được.
Minh đã có người yêu. Nó đón nhận việc Minh có người yêu bằng nụ cười tươi trên môi và ánh mắt nhòa lệ. Nghe đâu là cô bạn hoa khôi lớp bên và hàng xóm gần nhà Minh. Không biết hai người bắt đầu từ khi nào, nhưng nó thực sự mừng cho Minh. Nó vui vì Minh hạnh phúc, vì Minh đã tìm được cô gái mà Minh yêu thương. Nhưng trong lòng nó không hiểu sao lại nặng trĩu. Nó bất lực vì không điều khiển được cảm giác tủi thân của chính mình. Nước mắt lăn dài trên má, lăn qua đôi môi đang cười của nó nghe mặn chát. Giờ đây trong khung ảnh mà nó dành riêng cho Minh luôn có thêm hình dáng một suối tóc dài, một tà áo trắng duyên dáng đồng hành bên cạnh.
Chiều nào tan lớp, Minh cũng đứng chờ cô gái ấy trước cổng trường. Nó thường cố tình nán lại vờ như có điều gì khiến nó chậm chạp hơn thường ngày. Để khi cô gái ấy tung tăng chạy về phía Minh, nó nghe tâm tình mình vỡ vụn. Giờ đây, Minh ngày nào cũng đưa đón cô gái ấy. Khi vòng quay chiếc xe đạp Minh lăn bánh, là nó cũng lủi thủi đạp xe theo sau giống kẻ chuẩn bị làm điều mờ ám. Từ lâu việc ngắm nhìn Minh từ phía sau đã vọt lên đầu bảng xếp hạng danh sách những việc làm ưa thích của nó. Nhưng đã không còn giống như trước đây nữa rồi. Nó cố ngước đầu, kéo dài cổ ra thêm chút nữa cũng chỉ thấy mái tóc và tà áo dài phất phơ trước gió. Minh và cô gái ấy thật đẹp đôi. Nó thử hình dung nếu người ngồi phía sau xe Minh là nó, và dù chỉ là trong hình dung nhưng nó vẫn thấy mình hạnh phúc nếu được vòng tay và tựa đầu vào bờ lưng ấy.
Dáng hình nhìn từ đằng sau của Minh rộn ràng hẳn lên từ ngày cô ấy đến. Bởi vì cô ấy mang lại nụ cười, mang lại hạnh phúc và cả niềm tự hào cho Minh. Nó nhìn thấy bờ vai nhấp nhô trong nắng khi Minh ôm cô ấy, đôi chân hoạt bát chạy về phía cô ấy khi cô ấy cất tiếng gọi Minh, tấm lưng trở nên dịu êm mềm mại tựa mây trời mỗi khi cô ấy tựa vào. Thỉnh thoảng cô ấy thì thầm sau

Tại một ngôi chùa Trung Quốc ngày xưa, có một vị sư nổi tiếng về hạnh ở dơ... Thầy không đủ điều kiện thân tướng trang nghiêm để thụ giới, vì thế mặc dù thầy ở chùa đã lâu, thầy vẫn giữ chứ[…]
Truyện ngắn

Thật ra thì mẹ chỉ gây gổ để sau này đỡ nhớ thôi, giả bộ ghen bóng gió, gán cho anh ta những thứ tì vết bâng quơ để khỏi da diết khi xa... Ở đó đàn bà không tụm năm tụm bảy, phe phẩy cái qu[…]
Truyện ngắn
Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống[…]
Truyện ngắn

Mây thầm cảm ơn, cuộc sống tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành. Mây gom vội những túm rau sắn cho vào sọt, xách theo bó củi với cái nón mê khó[…]
Truyện ngắn

Mỗi ngày qua đi, tôi chỉ mong rằng thời gian sẽ trôi chậm lại để tôi được ở bên anh ấy thêm một chút nữa một chút nữa thôi. Tôi đã từng nghĩ không bao giờ tồn tại hai chữ duyên phận nhưng […]
Truyện Blog

Chẳng biết rồi ngày mai sẽ ra sao nhưng Hương thấy làm dâu họ Cà Mảy, làm vợ Pản được như thế này là hạnh phúc lắm rồi, dù có chuyện gì xảy ra cô biết chắc chắn sẽ không bao giờ Pản bỏ cô lạ[…]
Truyện ngắn

Ngày dì Út Thu Lý tròn bốn mươi bảy tuổi, dì từ giã thêm một lượt ba cái răng. Buồn quá trời đất, dì lại chùa Phấn, than với sư Huệ bây giờ không biết làm sao giáp mặt anh Tư Nhớ, răng cỏ tr[…]
Truyện ngắn

Bởi vì, em ạ, miệng nói yêu nhau, nhưng hai con người không thể hiểu nổi nhau, không bao giờ biết người kia thực sự muốn gì, hay phải làm gì để làm cho nhau vui, thì buồn lắm... Tình yêu...[…]
Truyện ngắn