Tờ giấy tìm người
Bình chọn: 293
Bình chọn: 293
... Nhưng nào có được. Ba hắn mất trước khi hắn mãn hạn tù 2 tháng. Ông mất vào mùa đông, vào năm trời bỗng dưng có đợt rét đậm, cái xứ miền Trung nắng nóng gần như quanh năm bỗng dưng đổ lạnh thấu xương vào tiết tháng chạp. Ba hắn không chịu nổi cái lạnh nên qua đời. Ngày giám thị trại giam cho hắn biết tin, trời đất như đổ sập dưới chân hắn. Thế mà phút chốc, cũng đã gần 2 năm kể từ ngày ba hắn mất, hắn vẫn chưa nguôi ngoai niềm thương tiếc. Hắn day dứt vì để người cha già ra đi trong cô quạnh. Nỗi hối tiếc như vết thương lở loét cứ khoét sâu vào da thịt hắn cơn nhức buốt không vơi.
Hôm nay, hắn lại nhớ về ba.
Rồi hắn nghĩ đến câu chuyện của bà chủ quán. Bà ấy chắc cũng đang nhớ đứa con trai của mình.
Hắn lục lại tờ giấy tìm người. Trong ánh sáng vàng nhạt của chiếc bóng đèn dây tóc duy nhất trong căn phòng, tờ giấy ố vàng dường như càng bạc màu hơn. Chắc nó đã được in lâu lắm rồi. Chừng ấy năm, bà ấy chưa tìm thấy người con. Có khi nào anh ta đã chết rồi cũng hay. Hắn đọc đi đọc lại thông tin ghi trên tờ giấy và nhìn kỹ mặt của đứa con nhưng tiệt chẳng thấy quen.
Hắn nghĩ người con trai của bà lão thật bất hiếu. Dù gì cũng là mẹ mình, giận dỗi gì đến mức bỏ đi để bà ấy trông ngóng như thế. Phải một hai ngày ít ỏi gì đâu. Cả mấy năm liền. Thói đời, kẻ có chẳng bao giờ là kẻ biết trân trọng. Hắn nửa thương người đàn bà già, nửa ngao ngán đứa con. Hắn vò tờ giấy, vứt vào góc phòng rồi tắt đèn đi ngủ.
Trong giấc ngủ, hắn nhớ đến mẹ hắn. Hắn muốn gặp mẹ. Khuya rồi, nhưng hắn muốn gặp mẹ. Chẳng biết hắn nghĩ gì mà ngồi bật dậy, bỏ mấy bộ quần áo vô trong túi rồi bước xuống đường. Hắn vừa đi vừa huýt sáo, lòng mong mỏi nhanh ra đường lớn. Hắn sẽ bắt đại một chuyến xe nào đấy rồi về nhà. Câu đầu tiên hắn sẽ nói với bà là hắn biết lỗi rồi. Nghĩ đến thế, hắn chợt vui. Hắn nhớ món canh chua cá tràu chuối chát của mẹ. Lâu rồi hắn chưa ăn, nghĩ đến lại thèm. Hắn bước nhanh chân hơn. Đường vắng. Có ánh đèn xe từ phía sau hắn rọi lên. Hắn định lách vô lề để tránh ...
... không kịp nữa rồi.
Điều cuối cùng hắn nhớ là khuôn mặt của mẹ hắn. Khuôn mặt khắc khổ của người đàn bà góa đã tần tảo nuôi con đằng đẵng chục năm trời...
Khuôn mặt của bà chủ quán.
Hắn bật dậy trong khuya. Mồ hôi túa ra khắp mình. Nỗi sợ hãi tràn ngập. Trống ngực đập thình thịch.
Và hắn bật khóc.
Em biết tình cảm của hai anh dành cho em từ lâu, em yêu cả hai anh, rất yêu và rất quý trọng tình bạn của các anh, tình bạn của 3 đứa chúng mình. Em không muốn làm tổn thương một ai cả. Val[…]
Truyện ngắn

Tôi gạt tay bố ra và chạy lên gác, lúc ấy tôi ghét bố lắm, chỉ vì bố không còn nhìn thấy gì nữa, chỉ vì bố ...mù Tôi còn nhớ ngày tôi biết nói thì đôi mắt bố đã không còn nữa, lúc đó tôi kh[…]
Truyện ngắn

"Vì đời vui được mấy đâu, con người ta thò đầu ra đã khóc rồi, những đứa không khóc còn bị đánh cho khóc.."........... Không có gì giống nhau, cả màu tóc và màu mắt. Da Vàng chân ngắn mũi b[…]
Truyện ngắn

Một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1892 tại Đại học Stanford. Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi và không biết đi nơi đâu[…]
Truyện ngắn

Có thể Nắng của sau này vẫn an nhiên, tinh khôi và hạnh phúc, những vết trầy xước của một tuổi thơ sâu hoắm, làm sẹo, không hoàn hảo song chẳng thể khiến con bé tự ti. "Ông Trăng ơi ông Tr[…]
Truyện ngắn
Thằng con rể cứ say xỉn tối ngày, hễ ghé nhà thì lại lè nhè trách móc chị, bảo vì chị không cho tên nó vào bảng di chúc thì gia đình nó sẽ tan nát. Nghe tin chị vừa được lên chức bà ngoại, […]
Tâm Sự

Vậy mà, một hôm theo lời cha tôi, mẹ dắt cả đám con của mình cùng chồng lên thành phố chơi, thăm người quen của cha. Ở đó, ngay ngày đầu tiên, mẹ tôi đã phải chứng kiến một sự việc hết sức b[…]
Truyện ngắn
"Chí Phèo của Nguyễn Đức Mậu thì mất tích, còn Chí Phèo của nhà này thì xuất hiện." Tớ là Chíp. Tớ 10 tuổi, sống cùng ba mẹ và bà chị hai dữ dằn. Tớ thích ăn kem, ngắm sao và đọc sách. Nhà […]
Truyện ngắn