Tờ giấy tìm người
Bình chọn: 301
Bình chọn: 301
... Nhưng nào có được. Ba hắn mất trước khi hắn mãn hạn tù 2 tháng. Ông mất vào mùa đông, vào năm trời bỗng dưng có đợt rét đậm, cái xứ miền Trung nắng nóng gần như quanh năm bỗng dưng đổ lạnh thấu xương vào tiết tháng chạp. Ba hắn không chịu nổi cái lạnh nên qua đời. Ngày giám thị trại giam cho hắn biết tin, trời đất như đổ sập dưới chân hắn. Thế mà phút chốc, cũng đã gần 2 năm kể từ ngày ba hắn mất, hắn vẫn chưa nguôi ngoai niềm thương tiếc. Hắn day dứt vì để người cha già ra đi trong cô quạnh. Nỗi hối tiếc như vết thương lở loét cứ khoét sâu vào da thịt hắn cơn nhức buốt không vơi.
Hôm nay, hắn lại nhớ về ba.
Rồi hắn nghĩ đến câu chuyện của bà chủ quán. Bà ấy chắc cũng đang nhớ đứa con trai của mình.
Hắn lục lại tờ giấy tìm người. Trong ánh sáng vàng nhạt của chiếc bóng đèn dây tóc duy nhất trong căn phòng, tờ giấy ố vàng dường như càng bạc màu hơn. Chắc nó đã được in lâu lắm rồi. Chừng ấy năm, bà ấy chưa tìm thấy người con. Có khi nào anh ta đã chết rồi cũng hay. Hắn đọc đi đọc lại thông tin ghi trên tờ giấy và nhìn kỹ mặt của đứa con nhưng tiệt chẳng thấy quen.
Hắn nghĩ người con trai của bà lão thật bất hiếu. Dù gì cũng là mẹ mình, giận dỗi gì đến mức bỏ đi để bà ấy trông ngóng như thế. Phải một hai ngày ít ỏi gì đâu. Cả mấy năm liền. Thói đời, kẻ có chẳng bao giờ là kẻ biết trân trọng. Hắn nửa thương người đàn bà già, nửa ngao ngán đứa con. Hắn vò tờ giấy, vứt vào góc phòng rồi tắt đèn đi ngủ.
Trong giấc ngủ, hắn nhớ đến mẹ hắn. Hắn muốn gặp mẹ. Khuya rồi, nhưng hắn muốn gặp mẹ. Chẳng biết hắn nghĩ gì mà ngồi bật dậy, bỏ mấy bộ quần áo vô trong túi rồi bước xuống đường. Hắn vừa đi vừa huýt sáo, lòng mong mỏi nhanh ra đường lớn. Hắn sẽ bắt đại một chuyến xe nào đấy rồi về nhà. Câu đầu tiên hắn sẽ nói với bà là hắn biết lỗi rồi. Nghĩ đến thế, hắn chợt vui. Hắn nhớ món canh chua cá tràu chuối chát của mẹ. Lâu rồi hắn chưa ăn, nghĩ đến lại thèm. Hắn bước nhanh chân hơn. Đường vắng. Có ánh đèn xe từ phía sau hắn rọi lên. Hắn định lách vô lề để tránh ...
... không kịp nữa rồi.
Điều cuối cùng hắn nhớ là khuôn mặt của mẹ hắn. Khuôn mặt khắc khổ của người đàn bà góa đã tần tảo nuôi con đằng đẵng chục năm trời...
Khuôn mặt của bà chủ quán.
Hắn bật dậy trong khuya. Mồ hôi túa ra khắp mình. Nỗi sợ hãi tràn ngập. Trống ngực đập thình thịch.
Và hắn bật khóc.

Cả anh và bà lặng người. Thằng bé bị bố mắng, ngơ ngác! Nhà có những chiếc nồi cũ. Những vật dụng gắn cả hơn nửa cuộc đời bà với biết bao kỷ niệm. Bà đã chăm sóc cả gia đình với những bũ[…]
Truyện ngắn

Ngày 27 tháng chạp âm lịch, tiết trời se lạnh ở cái thôn quê vùng cao này, tôi vừa đặt chân xuống mảnh đất quê hương sau một ngày dài trên chuyến xe từ thành phố vượt qua nhiều đoạn đèo gập[…]
Truyện ngắn

Là sinh viên năm đầu với chân ướt chân ráo tôi bỡ ngỡ bước vào xóm trọ vừa xây chưa lâu, nhìn những mẩu đất ủi bên ngòai sân còn khá mới. Từ ngày vào xóm trọ tôi thấy bao nhiêu chuyện lạ kì[…]
Truyện ngắn

Ví như sáng nay, thứ hai đầu tuần, tôi chạy xe đi làm. Kim xăng chạm dưới vạch đỏ, hôm qua chồng tôi đã đi cạn bình xăng mà không đổ lại. Thế là nỗi buồn chụp gọn lấy tôi. Tôi cũng không hi[…]
Truyện Blog

Khi nào đàn ông thích tự phục vụ? Có thể là khi yêu... Nghe Tây đồn là ở Hà Nội đã có quán café tự phục vụ. Tự phục vụ ở đây có nghĩa là uống café sẽ như đi ăn nhanh, sẽ phải tự đi bê cốc. […]
Truyện Blog
Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên mộ[…]
Truyện ngắn
Cháy hết mình cho những đam mê
20 tuổi đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời thấy đoạn đường phía trước trước còn lắm gian nan khó nhọc. Bao chuyện phải lo bao mục đích vẫn chưa đạt được khiến tôi mang nhiều áp lực và mệt mỏi. D[…]
Tâm Sự