Tớ bất chấp...chỉ cần cậu
Bình chọn: 359
Bình chọn: 359
Cậu ấy lắc lắc đầu như thể để tự an ủi chính mình. Rồi hỏi tôi với sự trông đợi mong manh.
- Chẳng sao cả! Sao cậu lắm chuyện thế?
Tôi quắc mắt nhìn cậu ấy. Mắt Ngân đỏ hoe nhưng Lực không nhìn thấy. Cậu ấy thất thần rời bước về chỗ.
- Không có duyên...tớ bảo rồi mà...cậu bất chấp đi Lực...cho cậu biết mặt...tớ bảo rồi...đã bảo không có duyên rồi...
Ngân lầm bầm trong tiếng nức nở, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
- Tớ còn chưa khóc mà.
Tôi rất muốn nói gì đó an ủi Ngân nhưng bây giờ tôi mới là người cần được an ủi chứ nhỉ?
- Cậu đau đến mức không khóc được nữa rồi.
Ngân cắn môi, nói ra điều tôi không muốn chấp nhận.
- Có lẽ thế!
Tôi cười buồn.
- Cậu định thế nào?
- Còn mấy ngày thôi! Ngân về Nghệ An với tớ!
***
Hôm sau, tôi cùng Ngân đi xe khách về quê tôi. Ngân chẳng nói chuyện được mấy câu. Nó không khóc thì lại ngồi thẫn thờ. Chuyến về quê trước dự định này tôi chỉ bảo bố mẹ là tôi học hành căng thẳng, muốn về quê với ông bà mấy ngày.
- Tớ ra biển một chút!
Tôi báo với Ngân một tiếng. Tới giờ tôi ngắm hoàng hôn rồi.
- Ừ cậu đi cẩn thận!
Ngân buồn rầu dặn tôi.
Hôm nay tôi không đi dạo mà chỉ ngồi trên cát. Đang là mùa đông, bãi biển vắng tanh. Tôi lặng lẽ ngồi đó. Ánh hoàng hôn đỏ au in bóng tôi – chỉ mình tôi – trên nền cát mịn. Tôi khẽ nghiêng đầu, bờ vai quen thuộc xuất hiện. Tôi cảm thấy lòng mình ấm áp, thả lỏng người, ngả vào bờ vai của cậu ấy. Tôi tin tưởng cậu ấy vô điều kiện, chẳng chút do dự dựa vào nơi mà tôi an tâm nhất. Giây phút ấy, mãi mãi chúng tôi ngồi bên nhau, cùng ngắm hoàng hôn trên biển.
Tia nắng cuối ngày tắt ngấm, bóng dáng một cô gái đổ gục xuống nền cát.
***
Trời đã tối, chưa thấy Trang về, Ngân rất lo lắng. Ngân rất thương cô bạn thân này! Hai người mới học lớp 11, Trang lại còn rất thích Lực nữa. Thế mà hôm hai người đi chơi, Trang đột nhiên bị ngất. Ngân đưa bạn vào viện thì mới biết nó bị ung thư máu, đã giai đoạn cuối. Tại sao không ai biết chuyện này? Ngay cả bố mẹ Trang cũng không biết! Mà cái đứa vô tâm này lại càng chẳng hay. Vốn dĩ Ngân định giấu Trang nhưng hai người quá hiểu nhau rồi, Ngân chẳng thể giấu được. Ngân đi ra biển tìm Trang.
Tìm mãi, tìm mãi rồi cũng thấy bạn. Trang nằm trên cát, như vừa mất đi một điểm tựa chắc chắn nào nó mà đổ gục xuống. Trang nói đi ngắm hoàng hôn. Trời đã tối đen rồi, hết hoàng hôn từ lâu rồi. Bây giờ thì Ngân đã cảm nhận được thế nào là đau đến mức không thể khóc được. Bây giờ Ngân chỉ ao ước có thể khóc cho nhẹ nhõm.
Đêm nay không trăng, không sao, trời tối mịt mờ. Ngân nhìn trân trân vào Trang. Một cái bóng chậm rãi sượt qua Ngân, đi đến bên cạnh Trang đang nằm đó. Cái bóng cởi áo khoác đồng phục ra, đỡ Trang dậy rồi khoác lên vai Trang.
- Sao cậu lại nằm đây? Lạnh lắm!
Đã bảo là hai người không có duyên rồi mà! Hai cậu bất chấp...lại ra kết cục này! Ngân lẳng lặng cúi đầu.
12:53 AM
Hà Nội, ngày 1 tháng 8 năm 2014
Tái bút: Dùng wifi nhà cậu, viết cho cậu một truyện. Hai người không có duyên đâu đừng có cố nữa! Cậu đủ khổ rồi!

Nói một cách thật lòng thì tôi không an tâm giao con Mèo cho bất kỳ ai, không phải tôi không tin tưởng họ, càng không phải không tin tưởng khả năng của em tôi; mà bởi vì trong lòng tôi con […]
Truyện ngắn

Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé
Con ạ, cuộc sống không phải lúc nào cũng màu hồng, nên con đừng bất ngờ hay gục ngã trước những khó khăn tầm thường, nhỏ nhặt. Không phải đến giờ con mới biết thế nào là khó khăn, mà con đã […]
Truyện ngắn
Ngày xửa ngày xưa, bên Ai Cập có một vị hiền triết tên là ZunNun. Ngày kia, một anh thanh niên đến và hỏi ông: "Thưa ngài, tôi không hiểu tại sao những người đáng kính như ngài luôn ăn mặc t[…]
Truyện ngắn
Có những lúc đi học về thấy bà lặng lẽ cầm cây chổi thu dọn nhà mà trong tâm thấy áy náy. Bà khoan thai bước chầm chậm mà lặng lẽ có lẽ đến cả cơn gió cũng không thể nào nghe được âm thanh t[…]
Truyện ngắn

Câu chuyện dưới đây được tóm tắt lại so với bản chính. Giáp Tết, tôi theo chân bác Phạm Chuyên GĐ công an Hà thành về huyện Sóc Sơn thăm 1 tôi phạm giết người đặc biệt. Bùi Văn Giáp bây g[…]
Truyện ngắn
Nó chẳng biết nó yêu Sài Gòn từ khi nào. Chỉ nhớ tình yêu ấy cứ lớn dần lên cùng nó rồi cùng hòa vào những tình yêu nho nhỏ khác nữa, giống như là pha một bảng màu vậy. Tháng Sáu về mang n[…]
Truyện ngắn

Có lần, hắn với bạn gái đang thủ thỉ trong phòng thì bà Năm Ngót tới. Bạn gái hắn chẳng hiểu thế nào lại tưởng bà già ăn xin ở đâu vô xin cơm nên móc ví lấy mấy đồng tiền lẻ ra cho. Hắn xấu […]
Truyện ngắn
Người chủ tiệm treo tấm bảng "Bán chó con" lên cánh cửa. Những tấm biển kiểu như vậy luôn hấp dẫn các khách hàng nhỏ tuổi. Ngay sau đó, có một cậu bé xuất hiện. "Chú bán mấy con chó này với[…]
Truyện ngắn