Tình khúc mùa hè
Bình chọn: 426
Bình chọn: 426
Chúng tôi cùng nhau tưới cây, rồi cậu ấy đi lấy đồ chơi cho tôi xem. Đó là một cái ống nhỏ, bên trong có một cái kim vừa to vừa ngắn, đầu kim gắn với một túm dây tước nhỏ, mềm mại như lông vũ, Dùng lực của hơi để thổi, mũi tên ấy sẽ theo hướng đã định bay vù, cắm phập vào mục tiêu. Cậu ấy sử dụng món đồ chơi này thật thành thạo, lần nào thổi cũng trúng đích. Cậu ấy chỉ cho tôi cách chơi. Tôi thử vài lần rồi trả, không thấy hứng thú lắm. Tôi hỏi cậu ấy có biết thổi sáo không vì tôi nghĩ cậu ấy hay ở cùng anh Tú thế nào mà chẳng học anh vài bài. Cậu ấy bảo cũng biết sơ sơ thôi nhưng nếu tôi muốn cậu ấy sẽ học để thổi một khúc thật hay cho tôi nghe. Tôi vui lắm, dặn cậu ấy nhớ lời đã hứa nhé. Nhưng lời hứa ấy cho đến mãi sau này cũng chưa bao giờ được thực hiện!
Từ buổi chiều đó chúng tôi trở nên thân thiết đến mức cứ đi học về, có thời gian rảnh là chơi cùng nhau. Những thú chơi, trò chơi cực trẻ con, buồn cười mà sao chúng làm tôi vui đến thế. Tôi chưa từng đong đếm xem tôi quý cậu ấy ngần nào, chỉ biết chơi cùng cậu ấy tôi thấy rất vui, nói chuyện với cậu ấy tôi thấy rất hợp. Có thể nói tôi là một con bé ngốc nghếch, tính tình trẻ con. Vậy mà khi tôi hỏi những câu ngây ngô, rủ cậu ấy chơi những trò con nít, cậu ấy không bao giờ tỏ ra kinh ngạc hay đắn đo, luôn nhiệt tình chia sẻ với tôi, và tôi cũng không bao giờ từ chối các trò nghịch ngợm của cậu ấy. Chúng tôi hái quả cọ chơi đả thân cây vào những lúc trời nhá nhem tối. Chúng tôi thay đổi khoảng cách xa gần, đố nhau ném cành nhỏ, cành to, mỗi khi trúng vào đâu đó là lại vang lên những tiếng cười hồn nhiên đầy thích thú. Rồi trẻ con làm sao khi chúng tôi nghĩ ra trò ba ngày tôi làm con trai, ba ngày cậu ấy làm con gái, để cảm nhận niềm hạnh phúc hay nỗi thiệt thòi của nhau. Chúng tôi nô đùa suốt những lúc rảnh rỗi, không gian bên tôi không ngớt tiếng cười. Tôi cảm nhận được từng niềm vui trong ánh mắt long lanh, tươi sáng như nắng hạ của cậu ấy. Tôi ước sao có thể mang lại nhiều hạnh phúc hơn cho bạn mình.
Một chiều cậu ấy rủ tôi đi xem tổ ong được làm ở dưới nóc trần hành lang, nơi nối hai dãy nhà cơ quan. Đó là một tổ ong to, những con ong vàng bay ra bay vào vù vù, có con lượn lờ ngay trên đầu chúng tôi. Cậu ấy nói với tôi: "Ong vàng làm tổ trong nhà là điềm báo sự tốt lành, giàu sang, may mắn đấy, cậu có biết không?". Chúng tôi liền đi tìm khắp các ngõ ngách trong cơ quan xem còn tổ nào khác không và phát hiện ra có rất nhiều. Có tổ đông đúc, ong bám vàng trên mặt, có tổ đã bị bỏ không, các ô lưới trống rỗng. Kích thước các tổ ong cũng to nhỏ khác nhau, tôi đoán rằng nó tùy thuộc vào gia đình ong có đông thành viên hay không. Sau khi đi "thanh tra" sự sống của thế giới động vật, tôi rủ cậu ấy đến chỗ có bụi tre ngà. Tôi lấy những búp lá còn đang cuốn chặt, dạy cậu ấy rút cuống, xâu thành vòng và cậu ấy cũng chọn một búp thật mượt, thật dài làm thành chiếc vòng tay tặng tôi. Sau này những chiếc vòng lá đó đã được tôi ép khô trong trang vở, giữ gìn suốt mấy chục năm, và mỗi khi tôi giở lại bao kí ức tươi đẹp lại ùa về, khiến tôi không khỏi bâng khuâng xao xuyến.
Một hôm khi xách nước từ nhà bếp về phòng tôi bỗng trông thấy một chú chim non, chắc mới đang độ tập bay, nằm thiêm thiếp trên sân. Tôi vội vàng bế chú chim lên, chú vẫn còn ấm nhưng không thở nữa rồi. Lòng tôi đầy xót xa, thương cảm. Tôi bế chú chim tội nghiệp ra gốc cây hoa đại, lấy cành cây đào một cái hố, đặt chú ở đó trong những chiếc lá rồi mai táng cho chú. Tôi nhặt những bông hoa đại trắng muốt, còn tươi xếp lên xung quanh ngôi mộ, ngồi im lặng tưởng niệm vài phút. Ngày hôm sau, tôi kể cho cậu ấy và tôi không phải đơn độc khi thăm mộ chú chim non nữa. Chúng tôi nhặt những đóa đại tươi, thắp hương viếng chú và cầu chúc cho chú sớm được đầu thai một kiếp khác tốt đẹp hơn.
Vào những buổi tối tôi và cậu ấy thường học nhóm ở phòng tôi. Chúng tôi đang theo chương trình học nghề nhưng hình như trên lớp cậu ấy hay nói chuyện, chiều về lại đi đánh bi-a nên không nắm được bài. Tôi chỉ cho cậu ấy lí thuyết còn cậu ấy thực hành. Thường tôi sẽ ngồi làm các chi tiết, như cắt vỏ một đầu dây, cạo lớp cách điện, hay cắt chữ E... Còn cậu ấy xoáy xoáy lắp lắp các thiết bị lên bảng điện, ghép các chữ E lại, cuốn dây vòng quanh tạo thành một cuộn từ... Phần kiến thức nghề ít và đơn giản, chúng tôi học rất nhàn nên có nhiều thời gian rảnh. Thường chúng tôi mang bài tập hè môn Toán ra làm, rồi trao đổi những chỗ khó. Thi thoảng học xong, còn sớm, chúng tôi chơi cờ vua, bàn cờ vua mini có nam châm bố mua cho tôi từ đầu năm học. Hai đứa cứ nhường nhau mãi, cuối cùng tôi đành chịu đi trước. Tôi tưởng tôi là đối thủ của cậu ây vì ở nhà, tôi luôn đánh cờ thắng bố mà, thế nên tôi ra hẹn là phải chơi nghiêm túc, hết mình mới khí thế. Ai dè tôi mới đi được vài quân đã bị thua rồi. Cậu ấy lo tôi buồn nên quay sang chỉ cho tôi cách đánh. Sau này tôi đã áp dụng nó khi chơi với một vài người và thật lạ là ai cũng thua. Đó thực sự là mộ

Con người, khóc mãi mà được sao? Ông già nhà gần đình Thạnh Phú qua đời, tiếng trống chiều nay báo tin buồn vời vợi trên từng bờ tre, ngọn cỏ. Làng xóm rục rịch kéo lại, làm cuộc tiễn đưa ô[…]
Truyện ngắn

5 điều hối tiếc nhất lúc sắp lìa trần
Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết: 1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người […]
Truyện ngắn

Ba từng nói nghề của ba cũng chỉ là cán bộ thôi, ba muốn con gái được người ta yêu quý coi trọng bằng nghề của con. Ngày tôi còn bé gia đình sống ở một huyện miền núi nhỏ thị trấn Thạnh […]
Truyện ngắn

Ai cũng có một chuyện tình để nhớ
Ai cũng có một chuyện tình để nhớ Ai đã đi qua một lần sẽ chẳng bao giờ quên được. "Ký ức giống như một chiếc đồng hồ chạy bằng dây cót, nếu bạn quên lên dây nó sẽ ngưng hoạt động, nhưng một[…]
Sách Hay
Mỗi bộ đồ chị thử rất lâu nhưng soi gương lần nào cũng chỉ thấy đôi mắt mình thâm quầng và khuôn mặt đã xuống sắc nhiều. Chị đã quên không tô một chút son môi cho tươi tắn, mà từ lâu lắm rồi[…]
Truyện ngắn

Cuộc sống, nghịch lý và tình yêu
Có một nghịch lý là chúng ta sống một cuộc sống với rất nhiều nghịch lý nhưng chúng ta vẫn yêu và tha thiết với cuộc sống này. Khi còn bé, ta ước mình lớn thật nhanh để có thể được tự do về[…]
Truyện Blog

Thực tình, má còn không biết cái thai trong bụng mình là của ai thì làm sao trả lời ba cho được. Cuối cùng thì ngày cưới của chị tôi cũng đã được ấn định. Còn ngót một tháng nữa Hai sẽ chí[…]
Truyện ngắn

Làm ơn đi, con chỉ mới 17 tuổi thôi!
Audio Ai đó làm ơn hãy đánh thức tôi dậy! Tôi xin các người. Hãy đem tôi ra khỏi đây. Tôi không thể chịu đựng nổi khi nhìn thấy cha và mẹ đau khổ như thế. Ông bà tôi suy sụp, bước đi không […]
Truyện Blog