Tình khúc mùa hè
Bình chọn: 403
Bình chọn: 403
Sau chuyện đó chúng tôi còn chạm mặt thêm một vài lần, nhưng chỉ ngang qua nhau lặng lẽ, không còn thấy cậu ấy nói gì nữa. Một lần tôi vừa ở nhà tắm công cộng đi ra thì thấy cậu ấy cùng mấy anh lớp trên chỉ mặc mỗi quần đùi đứng cạnh bể, dội nước tắm ầm ầm. Choáng! Một đứa mới lớn như tôi thấy cảnh đó không xấu hổ mới là lạ. Lần khác, cậu ấy đi song song với tôi, nhưng cậu ấy thì thong dong trên hành lang tầng một, còn tôi ở dưới sân, đang phải vẹo hông xách nước từ nhà bếp về phòng. Có chị trông thấy trêu: "Triển để bạn gái phải xách nước thế kia à?". Tôi và cậu ấy chỉ cười ngượng, chẳng dám nói gì. Không biết lúc đó cậu ấy có chút nào ý muốn giúp tôi không?
Thời gian thấm thoắt trôi. Cái nắng nóng của mùa hạ ùa về vội vã, giục giã phượng bừng đỏ và bằng lăng tím ngắt trong sân trường, trên những con đường nữa. Trong Huyện ủy, sấu cũng vào mùa, còn hương ngọc lan thêm ngạt ngào hơn mỗi đêm. Thời gian này tôi ở lại cơ quan bố vào buổi tối chứ không về nhà như trước nữa. Chúng tôi hối hả thi cử, rồi lại bâng khuâng với những dòng lưu bút cuối năm. Nhưng kết thúc năm học chúng tôi chưa nghỉ hè ngay mà theo tiếp một tháng học nghề điện. Các anh chị lớp 12 ở cùng cơ quan đã thi tốt nghiệp xong. Người được vào thẳng đại học, người tiếp tục đi ôn thi ở các lò luyện cấp tốc để sau một tháng sẽ dự kì thi đại học của cả nước. Trước khi chia tay nhau các anh chị tổ chức một buổi liên hoan ngọt thật hoành tráng. Chị Lan, chị Hạnh dặn đi dặn lại tôi: "Em nhớ tham gia, không sau này ít có cơ hội được ở gần nhau nữa đấy".
Liên hoan diễn ra vào buổi tối, lúc đó các bác, các cô trong cơ quan về hết. Ông bảo vệ với vài người trực chỉ uống nước chè, đọc báo rồi đi ngủ từ rất sớm. Cả cơ quan sẽ là thế giới riêng của bọn trẻ chúng tôi. Chúng tôi có khoảng hơn chục người, là con của các cô bác trong cơ quan, đều đang đi học cấp 2 hoặc cấp 3, chỉ có duy nhất anh Hà con bác Thuận là đi làm rồi, làm ngay ở cơ quan này. Trong số các anh chị em có tôi và cậu ấy là nhỏ tuổi nhất. Tôi cũng không biết là sẽ gặp cậu ấy ở đây, mà gặp thì cũng chẳng sao, người dưng nước lã thôi. Nhưng suốt buổi liên hoan các anh chị cứ có dịp là lại gán ghép tôi với cậu ấy, làm tôi ngượng chết đi được, bao nhiêu đồ ngon mà chả dám ăn nhiều. Nào là "Hai đứa này, sao không ăn đi, ngại nhau à?", nào là "Sao hai đứa chẳng nói chuyện gì thế? Chúng mày học cùng nhau cơ mà. Phải như bọn anh, bọn chị đây này, nói chuyện cười vỡ quả đất luôn". Rồi nữa "Ha ha, trông cô cậu hợp nhau đấy!". Trời đất! Trêu chòng kiểu ấy ai mà ăn nổi, mấy anh chị chơi ác quá!
Ấy vậy mà sau buổi liên hoan đó, mối quan hệ của chúng tôi đã rẽ sang một bước ngoặt mới, nhanh như ngôi sao băng vụt bay trên bầu trời và mạnh mẽ hơn cả thủy triều lên.
Bắt đầu là một buổi chiều tối rảnh rỗi, khi cơ quan vắng bóng người dần, cậu ấy đến rủ tôi ra hành lang chơi. Không hiểu sao tôi nhận lời cậu ấy ngay mà chẳng có chút đắn đo gì. Chúng tôi bắt đầu nói những câu chuyện ngay trước cửa phòng bố tôi. Những câu chuyện không đầu không cuối cứ trải ra bất tận mà sao tôi không thấy chán.
- Cậu có mấy anh chị em thế ? - Tôi hỏi.
- Tớ chỉ có một em trai, kém tụi mình 8 tuổi.
- Thế à? Mẹ cậu làm gì? Mẹ tớ dạy cấp hai ở xã. Tớ học lớp 6, lớp 7 ở đó.
- Mẹ tớ thì dạy tiểu học. Lớp 7 tớ cũng mới chuyển đến trường chuyên mà.
- Lớp cậu có mấy bạn con trai hay nói bậy thế. Thật kinh khủng! Tớ hỏi thật, cậu có giống các bạn ấy không? Cậu phải nói thật đấy. Tớ sợ nhất là bị người ta nói dối.
- À, ừ, thì khi nói chuyện với chúng nó tớ cũng thế. Tớ chỉ không thế khi nói chuyện với cậu.
Đến bây giờ tôi vẫn nhớ như in vẻ lúng túng, ánh mắt trong trẻo của cậu ấy khi nói những lời này. Tôi liếc nhìn cậu ấy, im lặng, cúi đầu xuống đất một lát vì chưa nghĩ ra câu gì để hỏi tiếp.
- Mình lấy nước dội cho mấy cây lá bỏng, thài lài này đ
Nhanh mẹ nhỉ! Mới ngày nào con đang còn bi bô bên cạnh bố mẹ. Thế mà giờ này con đã là cô gái của tuổi 18 rồi cơ đấy. Bây giờ ngồi ngẫm lại con mới thấy con của ngày nào thật ương bướng. Ai[…]
Tâm Sự

5 điều hối tiếc nhất lúc sắp lìa trần
Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết: 1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người […]
Truyện ngắn

Bàn thờ nhà chị đầy hoa trắng, trắng toát cả một đời chị! Gôn ơi...! Tuyết ơi...! Tiếng gọi con của bà mẹ đơn thân ở bãi đất trống phía bên kia đồi cát hoang mỗi chiều cất lên thống thiết.[…]
Truyện ngắn
Ở cái tuổi mười sáu, có lẽ cô bé nào cũng từng có một giấc mơ cổ tích của riêng mình. Chính mình, trong giấc mơ sẽ là một nàng công chúa ngủ trong rừng, xinh đẹp với một chiếc váy trắng muốt[…]
Truyện ngắn

Trần Lê nằm sõng xoài giữa vũng máu tươi, khuôn mặt chừng đau đớn lắm, cau có nữa. Hắn ta cau có không phải vì hắn sắp chết mà vì cuối cùng hắn vẫn không thể giành được phần thắng về mình. […]
Truyện ngắn
Cô gái trong vườn hoa Mặt Trời
Miên có hẹn. Cô đã thay đi thay lại hàng chục chiếc váy mà chưa ưng cái nào. Miên là tuýp người thích sự hoàn hảo và chỉn chu. Nên mỗi lần có hẹn là y như rằng, cô chuẩn bị mất rất nhiều thờ[…]
Truyện ngắn

Mối tình đầu là mối tình ngọt ngào nhất nhưng cũng đau khổ nhất. Nó chứng kiến cái cảm xúc lần đầu biết rung động, lần đầu biết bối rối hay đỏ mặt trước một ai đó, và là lần đầu con tim biết[…]
Truyện Blog
Em gọi anh là chàng trai của gió. Bởi 1 lý do rất đơn giản . Không phải anh thích gió. Mà anh giống như gió. Nhẹ nhàng lắm ... :> Đông sắp sang. Nhửng cơn mưa cứ dày đặt thêm nửa. Cái lạnh đ[…]
Tâm Sự