Thời để nhớ
Bình chọn: 596
Bình chọn: 596
- Hôm qua Khải về có nói về em với thầy, Khải xin phép thầy khi em ra trường cho hai đứa cử hành hôn lễ.
- Dạ...
- Thầy biết em là cô sinh viên ngoan, học giỏi. Nhìn bảng điểm hơn ba năm qua của em thầy rất hài lòng. Em đã không để chuyện yêu đương làm ảnh hưởng đến việc học.
- Dạ...
- Thầy cũng đã xem qua lí lịch của em, gia đình em không theo đạo đúng không?
- Thầy theo đạo Thiên Chúa.
- Em không hiểu thầy đang nói gì ạ?
- Khải nhà thầy đã có hôn ước từ trước, đó là con gái đồng đội đã mất của thầy. Thầy không thể không làm theo nguyện vọng của người đã mất. Trước đây thầy tưởng Khải yêu em chỉ là chơi bời tuổi trẻ, nhưng hôm qua nó đã chính thức nói chuyện với thầy. Với em và Khải không cùng đạo, chắc em biết khi kết hôn sẽ có nhiều thủ tục phức tạp.
- Có phải thầy muốn em rời xa anh Khải phải không ạ?
- Cảm ơn em đã hiểu ý thầy, nếu lời hứa hôn ước với người đã sống sẽ khác em ạ. Thầy cũng biết làm như thế này là làm khó em, nhưng thầy hy vọng với cô gái có bản lĩnh như em sẽ vượt qua. Em có thể giúp thầy một lần không?
- Em còn biết làm gì ạ? Em đã xem nhiều trên báo, mạng. Lời hứa đồng đội là lời hứa cao cả, đằng này lại là người đã khuất. Bác ấy đã hy sinh cho em có ngày hôm nay, chẳng lẽ em lại nỡ lấy đi hạnh phúc của người đã gìn giữ cho hòa bình...
- Em là cô gái tốt, ngoan. Thầy tin sau này em sẽ tìm được hạnh phúc đích thực.
Lời nói cùng những giọt nước mắt của nó rơi xuống khi chào thầy về lớp. Thầy hiệu trưởng đã nói lời cảm ơn nó, nhìn theo bóng lưng nó đang thập thững đi về lớp, trong lòng thầy thấy có lỗi, nuối tiếc một cô gái ngoan như nó. Nhưng thầy không thể làm khác được, tận đáy lòng thầy hy vọng nó sẽ tìm được người tốt hơn Khải. Về lớp nó như người mất hồn, đã mấy lần Sơn ngồi bên nhìn thấy nó đưa tay lau nước mắt. Cuối tuần Khải đến nó đã chủ động nói lời chia tay với Khải. Khải không tin vào tai mình, anh la hét hỏi tại sao không biết bao nhiêu lần. Nó nói là nó đã yêu người khác và xin lỗi Khải.
Hôm đó nó nhìn theo bóng lưng Khải loạng choạng bước đi trong đêm tối, nước mắt nó rơi làm lạnh trái tim. Sơn chạy theo Khải sợ anh có chuyện gì, hôm sau Sơn nói Khải đã đi uống rượu suốt đêm. Nỗi đau trong nó ngày một dâng cao. Gần tám tháng sau Khải cưới vợ, lúc đó nó cũng vừa lấy bằng tốt nghiệp xong. Đến dự lễ thành hôn của hai người nó đã chúc phúc cho họ, nhìn cô dâu cười tươi hạnh phúc nó nghĩ mình đã quyết định đúng đắn. Chỉ có Khải trong ngày cưới vẫn dõi theo hành động của nó, nhìn bố cầm ly rượu lại mời và cảm ơn nó đã giúp bố thực hiện lời hứa với người đã khuất. Khải biết vì sao nó nói lời chia tay với anh trước hôn lễ diễn ra hai tuần. Anh ngỡ ngàng nhưng mọi chuyện đã được sắp sếp hoàn hảo.
Hôm diễn ra hôn lễ hai ngày Khải đem giấy mời đến cho nó, Khải đã xin lỗi vì đã hiểu lầm nó suốt tám tháng qua. Ra về anh ôm nó vào lòng lần cuối, thì thầm vào tai nó. "Em vẫn là người con gái anh yêu thương, tôn trọng nhất. Em sẽ luôn sống trong góc khuất của trái tim anh..."
Ra trường cũng đã gần sáu năm qua nhưng những kỷ niệm về thời sinh viên, về mối tình đầu không thành ấy không bao giờ phai nhòa trong nó. Đôi lúc đi giữa những bộn bề lo lâu, ngàn chông vấp ngã nó lại nhớ về thời sinh viên. Người ta nói mối tình đầu là mối tình dang dở, mối tình đầu của nó đến không rào cản nên ra đi cũng không dữ dội, không để lại nhiều đau đớn cho ai. Bây giờ anh và nó đều có gia đình riêng, đều hạnh phúc bên những thành viên nhí mới. Hạnh phúc đôi khi không phải dành giật, đấu tranh mà phải biết dừng đúng nơi, lùi đúng hướng...
Thời sinh viên của nó đã qua với những kỷ niệm đẹp cũng lũ bạn, những phấn đấu trong học tập, những trò nghịch ngợm đáng nhớ. Ở nơi ấy còn có mối tình dang dở, mối tình đầu đã làm nó một thời đau đớn, giằng xé nơi trái tim. Bây giờ nghĩ lại nó bất giác cười một mình, mở email, facebook của lũ bạn gửi tới họ những dòng chữ thương nhớ...
Tiểu Mẫn
Nó không bao giờ đun nước ở nhà cả. Quanh năm, suốt tháng nó la cà khắp thôn xóm, sang cả mấy làng lân cận để... đun nước cho các gia đình có công việc gì đó. Không ai còn nhớ tên thật của […]
Truyện ngắn

Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe... Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc […]
Truyện ngắn

Tôi,đẹp trai,nhà giàu,một tương lai sáng.Tôi đâu dễ dàng gì thân thiết yêu đương với con bé học sinh dân ruộng. Tôi đã không còn nhận ra em – cô bé xinh xắn, cán bộ Lớp kiêm cán bộ Đoàn mườ[…]
Truyện ngắn

Tháng cuối cùng trước khi ra trường
Dù sau này có ra sao, dù thế giới này có bắt ta phải lùi bước thì hãy nhớ Trái Đất hình cầu, bạn bè hãy cứ dựa vào nhau mà đối chọi lại với thế giới này và viết tiếp nhưng trang kỉ niệm vào […]
Truyện ngắn

Bình thường à! Chúc cậu may mắn!
Đừng bao giờ rời xa tôi nhé! Hứa nhé! Tôi với cậu cùng sống cuộc đời bình thường sáng đi tối về, cùng chăm cái vườn cây, cùng nuôi hai đứa con nên người, lúc về già thì bế cháu nữa là xong n[…]
Truyện ngắn

Càng ngày, anh càng thấy nhiều những con đàn bà to mồm đòi quyền bình đẳng với đàn ông. Càng ngày, anh càng thấy nhiều những thằng đàn bà đôi co với những con đàn bà ấy. Càng ngày, anh càng[…]
Truyện ngắn

Góc phố nhỏ ướt át, cơn mưa lấp lánh những giọt vàng. Phố đêm vẫn ồn, vẫn tráng lệ lắm, đường về đông nghịt người mà cái lạnh chẳng chịu rời ai. Nơi xứ xa, nó bắt gặp giọng miền Trung quê nh[…]
Truyện ngắn

Dành tặng cho những ai đã từng là học sinh cuối cấp, vật vã với điểm số và các kỳ thi....song song đó là những cảm xúc tình cảm tuyệt đẹp mà trên đường đời sau này khó mà cảm nhận lại. 1. […]
Truyện ngắn