Thời để nhớ
Bình chọn: 605
Bình chọn: 605
- Ok. Yên tâm tao sẽ quyết tâm, chỉ cần mày về cùng là ổn rồi.
Sáng hôm sau hai đứa chuẩn bị khăn gói lên đường. Trên dãi đường nhựa nắng, hình ảnh hai đứa đang cố đạp hai chiếc xe đạp đi tìm đề tài cho bài phóng sự. Đi qua Nam Định được một lúc xe đạp của cái Huyền bị thủng săm, hai đứa dừng lại quán sửa xe bên đường để sửa. Ngồi uống nước nhìn ra cánh đồng xa xa những luống hoa đủ loại đang được người dân chăm sóc, cái Huyền nghĩ ra ý định xuống làm bài phóng sự về làng hoa và người trồng hoa. Hai đứa gửi xe ở quán sửa xe xuống nơi những người dân đang lúi húi nâng niu, chăm sóc những cây hoa. Cả nó và Huyền đem máy ảnh ra thi nhau chụp, ghi hình, phỏng vấn. Đề tài này làm cái Huyền rất hài lòng. Quay lại quán sửa xe Huyền lôi máy ảnh ra xem, cười khúc khích khoái chí.
- Thấy quyết định của tao là sáng suốt không? Nằm ở Phủ Lý mà tìm làm sao có đề tài cho mày cười khoái chí như thế.
- Biết rồi, biết rồi. Mệt chút nhưng mà ưng ý, mãn nguyện. Hi hi
Huyền vừa nói vừa nhéo má nó cười, hai đứa lại tiếp tục đạp xe. Đi khoảng vài chục cây số lại ngồi nghỉ, người mệt, chân mỏi nhưng chúng cố tạo cho nhau niềm vui để đi đến hết quảng đường về đến nhà Huyền. Về đền nhà cái Huyền là gần tám giờ tối, bố mẹ Huyền chạy ra mắng hai đứa tại sao không bắt xe về bố mẹ trả tiền, đi xe đạp cho khổ. Bọn nó vừa mệt, vừa đói nên ăn liền hết hai bò gạo mẹ Huyền nấu. Sáng hôm sau người hai đứa đau ê ẩm, chân đi một bước là đau, cái mông chỉ cần đặt nhẹ xuống cũng đủ để đau méo mặt. Nhìn bộ dạng hai đứa ông nội Huyền cười, đưa cho hai đứa lọ thuốc bóp của ông. Hai tiếng sau đỡ đau bọn nó lại quyết định đạp lên Quận Ngô Quyền, Hải Phòng để làm nốt đề tài của nó.
Chuyến thực tế của nó nơi xa xôi đã để lại cho nó nhiều suy ngẫm. Hơn hai mươi đứa trẻ mồ côi, cơ nhỡ phải nương tựa vào nhau sống trong chiếc lều dựng tạm nơi góc phố nhộn nhịp. Mỗi lần nói chuyện xong với một em là nó lại khóc mãi không thôi. Ra về trong túi còn hơn hai trăm nghìn nó tặng các em 150 nghìn làm quà cho bữa trưa, để lại hơn năm mươi nghìn đi đường. Hai ngày nghỉ cũng đã hết, hôm đi bố mẹ Huyền bắt xe ô tô cho hai đứa lên trường nhưng đi đến Thái Bình cái Huyền say xe, nó đòi xuống đi xe đạp. May mà anh lái xe tốt tính đã trả lại cho bọn nó một nửa tiền xe.
Buổi thi môn phóng sự cũng đã đến. Thầy nói phong cách ăn mặc, hình thức bên ngoài chiếm một điểm trong bài phỏng vấn nên hôm nay nó đặc biệt chú ý đến hình thức bên ngoài. Mặc chiếc áo dài mẹ may cho, mái tóc được tết một nửa, còn một nửa thả dài sau lưng. Huyền giúp nó trang điểm, nó bước vào hội đồng thi ai cũng ngoái lại nhìn. Phần thì của nó đã đến, sau khi MC giới thiệu bài phóng sự "Những trái tim lạnh nơi phồn hoa nóng bức" của sinh viên Lê Thị Hương Sen lớp báo chí BC2F lên sân khấu. Khải làm phần kỹ thuật cho bài phóng sự này, Khải nhìn ra sân khấu không chớp mắt. Thì ra nó tên là Sen, Khải mỉm cười khi đã hơn hai năm qua bây giờ mới biết tên nó. Nhìn nó hôm nay như nàng công chú được lột xác từ cô bé lọ lem. Khải cố gắng điều chỉnh, hình ảnh, ánh sáng cho thật nét, thật chuẩn để giúp bài phóng sự của nó thành công.
Bài phóng sự được nó thuyết trình rất thành công, mọi người ngồi dưới nhiều người đã phải lau nước mắt cảm động. Đôi khi đang nói nó phải dừng lại bởi nghĩ lại hoàn cảnh của mấy đứa nhỏ hôm đó, hội đồng đồng loạt đứng dậy vỗ tay khi bài phóng sự kết thúc. Câu hỏi phụ của ban giám khảo dành cho nó.
- Tự em đi tìm đề tài hay lấy lại hình ảnh, video trên báo, mạng.
- Dạ em và bạn cùng phòng đã đi xe đạp từ Phủ Lý về Hải Phòng để thực hiện bài phóng sự, đề tài được em tìm thấy trên báo Tiền Phong ạ.
- Em đã đi xe đạp hơn 120 cây số sao?
- Dạ. Vâng ạ
Toàn hội trường "ồ" lên một tiếng. Bài phóng sự đạt điểm tuyệt đối 10/10. Riêng Khải sau khi nghe nó trả lời đạp xe đạp 120 cây số đi tìm đề tài anh nhìn nó mãi không thôi, nhờ bài phóng sự hoàn hảo của nó mà phần kỹ thuật, ánh sáng của anh cũng đạt điểm tuyệt đối. Bài của cái Huyền cũng đạt 9/10, một kết thúc hoàn hảo cho sự vất vả của bọn nó. Ra về cái Huyền thì thầm vào tai nó.
- Mày có biết ai kết hợp phần kỹ thuật với mày không?
- Tao không quan tâm, tao chỉ quan tâm đến phần thi của tao thôi.
- Anh Khải đó, nghe nói anh ấy cũng đạt điểm tuyệt tối.
- Mặc kệ, đừng nhắc hắn ta trước mặt tao nữa, nghe thấy thôi đã đủ khó chịu.
- Được rồi, được rồi về ăn mừng thành quả của hai đứa mình thôi.
Khải đứng bên trong lối đi của hai người, bất chợt anh mỉm cười nhìn theo bóng lưng nó. Đã có nhiều cuộc tình đối với anh, nhưng không hiểu tại sao hôm nay khi nhìn thấy nó trên sân khấu tim anh đạp rất nhanh. Anh đã cố gắng làm tốt không phải để đạt điểm tuyệt đối mà muốn cho bài phóng sự của nó thành công hơn nữa. Điều này lần đầu tiên anh làm với một người con gái, lần đầu tiên anh thấy với nó, anh có cái gì đó còn kém xa.

Cậu bước vào cuộc đời tớ vào một ngày ve kêu đầu mùa. Thi tốt nghiệp, mới đầu hè thôi mà nóng bức, bốn cái quạt trần không đủ cho hai mươi tư "cái xác" đang ngoi ngóp trong cái nóng và đề t[…]
Truyện ngắn
Những gì được gọi là "Hạnh phúc"
Sáu năm đã trôi qua, nhưng tôi vẫn nhớ những gì mà Thu đã dạy tôi về Hạnh phúc. Tôi đi khắp nơi và nói với mọi người về Hạnh phúc. Tôi kể cho những đứa trẻ có cảnh ngộ bất hạnh hơn cả tôi. G[…]
Truyện ngắn
"Này, ra ngoài nhé, đừng đợi cơm". Lâm dắt xe ra cửa chẳng cần đợi vợ anh đồng ý. Phượng vẫn đang lúi húi trong bếp vội vã ngẩng đầu hỏi: "Anh đi đâu?" Cánh cửa đóng sau lưng anh mang theo c[…]
Truyện ngắn

Sáng nào cũng thấy thằng nhỏ cầm cái lon đứng chầu chực trước quán ăn. Tôi để mắt theo dõi thì hễ thấy thực khách vừa kêu tính tiền thì thằng bé chạy vào nhìn vào những cái tô, nếu còn thức […]
Truyện ngắn
Nó khóc vật vã..., tiếng khóc ấy lạc dần đi trong khói hương mịt mù đặc quánh ...đám cỏ non ngờ ngợ cạnh ngôi mộ cũng đã gần như héo lại, người người vẫn chen chúm nhau lo công chuyện trước […]
Tâm Sự

Em xin lỗi vì đã...lợi dụng anh
Viết cho những ngày đã qua... Em xin lỗi vì đã lợi dụng hình ảnh nụ cười nơi anh để tìm cho mình một lý do mạnh mẽ mà đứng lên, bước qua những khó khăn của cuộc sống, bởi em biết khi anh t[…]
Tâm Sự

Tôi nhớ cái dáng ngồi ấy của cha, cái dáng ngồi cứ găm mãi trong hồn tôi qua bao tháng bao năm. Mỗi sẩm tối, khi mẹ lạch cạch dọn bát đũa rồi bưng mâm ra vại nước ngồi rửa thì cha đứng dậy […]
Truyện Blog

Na Lan cùng các thành viên sống sót trốn khỏi căn nhà gỗ ma quái, chạy ra rừng tuyết mênh mang, nào ngờ lại dấn thân vào một nẻo đường còn kinh hoàng gấp bội... Xác treo trong nhà gỗHồn tan[…]
Sách Hay

Liên minh phe thất tình - Lam Tiểu Miết
Một cô gái yêu thầm suốt bao nhiêu năm không có kết quả. Một chàng trai bất ngờ phát hiện ra vị hôn thê của mình đi yêu người khác. Tác phẩm đậm chất hài hước xoay quanh câu chuyện "liên mi[…]
Sách Hay