Thời đại số
Bình chọn: 491
Bình chọn: 491
"Suốt ngày chơi!" – Bố nghiêm giọng.
"Đúng rồi, chơi nhiều quá lại than nhức đầu bây giờ. Chờ mẹ nấu cơm cho hai bố con nhé!"
"Hai bố con mình phụ mẹ lặt rau đi Tí!"
"...Vâng ạ..."
Chỉ có thế mới khiến Tí buông iPad ra được thêm một lúc. Bố khẽ lắc đầu.
***
Cơm nước xong, mọi chuyện dường như đâu lại vào đấy.
Bố ngồi xem ti-vi, hết thời sự lại đến các thể loại phim trên truyền hình cáp. Dù đôi lúc thấy chán nhưng đã trở thành thói quen của bố vào mỗi buổi tối rồi.
Mẹ thì lướt phây-búc bằng iPhone – cũng lại xuất phát từ lời rủ rê của mấy bà bạn. Tuy nhiên có vẻ mẹ tiếp thu và thích ứng nhanh hơn bố, tay vuốt màn hình nhoay nhoáy.
"Lướt phây-búc mà biết được khối chuyện hay, anh ạ!"
"Vậy à..." - Bố ậm ừ vì còn đang mải xem phim.
Bất chợt quảng cáo cắt ngang.
Thừ người mất một lúc bố mới đảo mắt sang hai mẹ con.
Vẫn là những cử chỉ, động tác ấy.
Bố nhớ lại khi nãy ngồi ăn cơm, cả nhà cũng chẳng trò chuyện với nhau là mấy.
Tùng - thằng con trai lớn - chỉ xuất hiện vào đúng bữa cơm. Gọi nó xuống cũng phải vất vả khó khăn lắm vì có khi cả ngày nó nhốt mình thu lu trong phòng trên lầu ngồi "luyện" game. Đến bữa thì lầm lầm lì lì chẳng nói chẳng rằng cố và cho nhanh chén cơm rồi chạy tót ngay lên phòng. Mẹ vừa ăn vừa tranh thủ lướt phây-búc xem có gì mới không. Tí cũng cố ăn cho nhanh để còn chơi iPad tiếp.
Ngay cả bố cũng vừa ăn vừa ngó ti-vi.
Đột nhiên, bố rùng mình. Trước mắt bố là gì thế kia? Bố dụi dụi mắt, nhìn về hướng hai mẹ con.
Cái đầu húi cua của Tí đang dí sát iPad rồi bỗng chốc chìm dần vào trong. Rất nhanh, đến cổ, vai, toàn bộ thân người béo tròn của nó bị hút tuột vào màn hình cảm ứng. Bố nghe tiếng nó kêu la í ới nhưng toàn thân như bị tê liệt, chẳng thể chạy đến kéo nó ra được.
Mẹ cũng không khá hơn. Chiếc iPhone bấy giờ dính chặt lên khuôn mặt của mẹ, che kín cả đôi mắt. Bố nghe tiếng mẹ thất thanh cầu cứu mà bất lực, đôi chân không làm cách nào nhấc lên nổi.
Vọng từ trên lầu xuống là tiếng thằng Tùng. Xen lẫn tiếng "pằng pằng, chéo chéo" rõ ràng là tiếng hét của nó.
"Cứu con! Cứu con với, bố ơi!"
Tay chân bố tựa như bị một sợi dây vô hình trói chặt. Sợi dây ấy lôi tuột bố về phía màn hình ti-vi với một lực rất mạnh. Thôi rồi, bố chẳng thể làm gì được nữa. Cái màn hình kia sẽ nuốt chửng lấy bố, không thương tiếc.
Bố cố mở miệng kêu cứu nhưng không sao cất lên thành tiếng.
Tại sao? Tại sao vậy? Chuyện quái gì xảy ra thế này?
***
Tiếng "bíp bíp, chíu chíu" dần lay bố dậy.
Quay sang, lại thấy Tí đã mải mê với iPad rồi.
Thì ra là mơ. Hóa ra từ nãy đến giờ chỉ toàn là cơn mơ.
Không. Là ác mộng thì đúng hơn.
Mồ hôi đẫm trên trán bố, chảy xuống làm hai mắt cay xè.
Tí đang quẹt quẹt ngón tay lia lịa trên màn hình cảm ứng, miệng cười toe toét có vẻ khoái chí lắm.
"Tí ơi!"
Nó không nghe thấy. Bố sợ hãi lay mạnh nó.
"Tí ơi! Nghe bố không con!"
"Dạ..."
"Bố con mình ra ngoài chơi nhé con, đi sở thú nhé!"
"Hai bố con đang làm gì đấy?" – Mẹ bước vào nhà, tay xách lỉnh kỉnh đồ mua ở siêu thị về.
Bố thốt lên, trong một nỗ lực phi thường nào đó:
"Thôi nhé! Không iPad, iPhone, phây-búc, ti-vi gì nữa! Ra ngoài! Ra ngoài thôi mẹ cu Tí! Gọi thằng Tùng xuống, nhà mình ra ngoài ngay!"
"Sao lại thế?" – Mẹ ngỡ ngàng.
"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!"
Lưu Quang Minh – 1/2013

Học xong, tôi được nhận về dạy học tại trường trung học cơ sở của xã. Tôi vui mừng cầm quyết định nhận cộng tác về cho cha tôi xem, ông cố đánh vần từng chữ một hồi lâu, đọc xong ông nghĩ n[…]
Truyện ngắn

Ta đau đớn hay hạnh phúc, cũng là cái mầm của quá khứ mà thôi. 14.8 âm lịch. Đang làm gì thế? Đang đi dự trung thu dưới thôn. Có bánh không cho Huy xin miếng? Hôm qua thấy chở đầy bánh[…]
Truyện ngắn

Anh ấy dạy con yêu mẹ như thế đấy!
Đã có lúc con quên đi vầng trán mẹ, nụ cười giờ đây đã có những nếp nhăn... Anh ấy dạy con... biết con hạnh phúc như thế nào khi có mẹ. Vì có mẹ, anh ấy mới có con để yêu ... Con vô tâm quá[…]
Truyện ngắn

Người ta đang bán mùa xuân. Người ta đang mua mùa xuân. Người ta trao nhau mùa xuân. Tôi chọn mùa xuân cho mình:vàng mai. Đưa chén trà lên môi, nhắp nhẹ, giọng từ tốn, tôi khẽ nói: “Bác có[…]
Truyện ngắn

Đêm đó chỉ mình A Đông thoát được, thoát chết nhưng sau đó thành nô lệ cho lũ người Tàu man rợ, trong tâm khảm nó cái chết có lẽ còn dễ chịu hơn gấp ngàn vạn lần... Dạo ấy, ở vùng Đông Bắc […]
Truyện ngắn
Có những tình cảm chỉ xuất phát từ một con tim, nhưng nó cũng đủ đẹp và đủ bao la để che chở cho ba con người... Tháng 9 Lá vàng và những cơn gió nhè nhẹ. Trang đi lang thang qua từng con […]
Tâm Sự

Sáng nay, bầu trời âm u xám xịt với những đợt gió quần vũ như khiến ông trời muốn đổ sụp vì những cơn mưa xối xả không ngừng. Thẫn thờ nhìn trời đất với nét mặt đầy lo âu, mẹ liên tục chặc l[…]
Truyện ngắn

Vào thế kỷ 15, tại một làng nhỏ nọ, có một gia đình có tới 18 người con. Cha của họ phải làm việc tới 20 tiếng đồng hồ mỗi ngày mà cả gia đình chỉ đủ để đắp đổi qua ngày. Thế nhưng, hai ngườ[…]
Truyện ngắn