Thời đại số
Bình chọn: 459
Bình chọn: 459
"Suốt ngày chơi!" – Bố nghiêm giọng.
"Đúng rồi, chơi nhiều quá lại than nhức đầu bây giờ. Chờ mẹ nấu cơm cho hai bố con nhé!"
"Hai bố con mình phụ mẹ lặt rau đi Tí!"
"...Vâng ạ..."
Chỉ có thế mới khiến Tí buông iPad ra được thêm một lúc. Bố khẽ lắc đầu.
***
Cơm nước xong, mọi chuyện dường như đâu lại vào đấy.
Bố ngồi xem ti-vi, hết thời sự lại đến các thể loại phim trên truyền hình cáp. Dù đôi lúc thấy chán nhưng đã trở thành thói quen của bố vào mỗi buổi tối rồi.
Mẹ thì lướt phây-búc bằng iPhone – cũng lại xuất phát từ lời rủ rê của mấy bà bạn. Tuy nhiên có vẻ mẹ tiếp thu và thích ứng nhanh hơn bố, tay vuốt màn hình nhoay nhoáy.
"Lướt phây-búc mà biết được khối chuyện hay, anh ạ!"
"Vậy à..." - Bố ậm ừ vì còn đang mải xem phim.
Bất chợt quảng cáo cắt ngang.
Thừ người mất một lúc bố mới đảo mắt sang hai mẹ con.
Vẫn là những cử chỉ, động tác ấy.
Bố nhớ lại khi nãy ngồi ăn cơm, cả nhà cũng chẳng trò chuyện với nhau là mấy.
Tùng - thằng con trai lớn - chỉ xuất hiện vào đúng bữa cơm. Gọi nó xuống cũng phải vất vả khó khăn lắm vì có khi cả ngày nó nhốt mình thu lu trong phòng trên lầu ngồi "luyện" game. Đến bữa thì lầm lầm lì lì chẳng nói chẳng rằng cố và cho nhanh chén cơm rồi chạy tót ngay lên phòng. Mẹ vừa ăn vừa tranh thủ lướt phây-búc xem có gì mới không. Tí cũng cố ăn cho nhanh để còn chơi iPad tiếp.
Ngay cả bố cũng vừa ăn vừa ngó ti-vi.
Đột nhiên, bố rùng mình. Trước mắt bố là gì thế kia? Bố dụi dụi mắt, nhìn về hướng hai mẹ con.
Cái đầu húi cua của Tí đang dí sát iPad rồi bỗng chốc chìm dần vào trong. Rất nhanh, đến cổ, vai, toàn bộ thân người béo tròn của nó bị hút tuột vào màn hình cảm ứng. Bố nghe tiếng nó kêu la í ới nhưng toàn thân như bị tê liệt, chẳng thể chạy đến kéo nó ra được.
Mẹ cũng không khá hơn. Chiếc iPhone bấy giờ dính chặt lên khuôn mặt của mẹ, che kín cả đôi mắt. Bố nghe tiếng mẹ thất thanh cầu cứu mà bất lực, đôi chân không làm cách nào nhấc lên nổi.
Vọng từ trên lầu xuống là tiếng thằng Tùng. Xen lẫn tiếng "pằng pằng, chéo chéo" rõ ràng là tiếng hét của nó.
"Cứu con! Cứu con với, bố ơi!"
Tay chân bố tựa như bị một sợi dây vô hình trói chặt. Sợi dây ấy lôi tuột bố về phía màn hình ti-vi với một lực rất mạnh. Thôi rồi, bố chẳng thể làm gì được nữa. Cái màn hình kia sẽ nuốt chửng lấy bố, không thương tiếc.
Bố cố mở miệng kêu cứu nhưng không sao cất lên thành tiếng.
Tại sao? Tại sao vậy? Chuyện quái gì xảy ra thế này?
***
Tiếng "bíp bíp, chíu chíu" dần lay bố dậy.
Quay sang, lại thấy Tí đã mải mê với iPad rồi.
Thì ra là mơ. Hóa ra từ nãy đến giờ chỉ toàn là cơn mơ.
Không. Là ác mộng thì đúng hơn.
Mồ hôi đẫm trên trán bố, chảy xuống làm hai mắt cay xè.
Tí đang quẹt quẹt ngón tay lia lịa trên màn hình cảm ứng, miệng cười toe toét có vẻ khoái chí lắm.
"Tí ơi!"
Nó không nghe thấy. Bố sợ hãi lay mạnh nó.
"Tí ơi! Nghe bố không con!"
"Dạ..."
"Bố con mình ra ngoài chơi nhé con, đi sở thú nhé!"
"Hai bố con đang làm gì đấy?" – Mẹ bước vào nhà, tay xách lỉnh kỉnh đồ mua ở siêu thị về.
Bố thốt lên, trong một nỗ lực phi thường nào đó:
"Thôi nhé! Không iPad, iPhone, phây-búc, ti-vi gì nữa! Ra ngoài! Ra ngoài thôi mẹ cu Tí! Gọi thằng Tùng xuống, nhà mình ra ngoài ngay!"
"Sao lại thế?" – Mẹ ngỡ ngàng.
"Tắt hết! Thoát hết! Ra ngoài mà hít thở không khí của cuộc đời!"
Lưu Quang Minh – 1/2013

Cứ tin đi rồi hạnh phúc sẽ mỉm cười. :> 1. Tôi đang muốn viết một câu chuyện. Nhưng tôi không biết bắt đầu nó như thế nào. Các bạn biết đó, để bắt đầu một cái gì đó, không chỉ nằm trong […]
Truyện ngắn
Chúng tớ tạm biệt cậu. Cậu như cánh chim trắng sượt qua ánh mắt rồi biến mất vào rặng cây. Cuộc đời của con người mỏng manh và ngắn ngủi đến nhường ấy. Nhưng tớ biết, lòng yêu đời đã một lần[…]
Truyện ngắn
Chửi mắng và lời dạy của Đức Phật
Còn chúng ta, những lời nói bóng, nói gió ở đâu đâu cũng lắng tai nghe, để buồn để giận.Còn chúng ta do si mê, chỉ một lời nói nặng nói hơn, ôm ấp mãi trong lòng, vì vậy mà khổ đau triền miê[…]
Truyện ngắn

Có khi nào con tim bạn muốn như vậy nhưng bỗng dưng lại hành động trái ngược với con tim. Hoặc có đôi khi cái miệng của bạn lại thốt lên những lời phản bội trái tim của mình? Lên cấp 2, […]
Truyện ngắn
Tất cả mọi thứ trên thế gian có thể thay đổi nhưng chị mãi mãi là chị của em. Càng lớn càng giống chị như đúc nhỉ! Ai cũng nói với tôi câu đó, người ta chắc như đinh đóng cột là như thế. H[…]
Tâm Sự

Mùa lũ. Đó là những ngày nằm cuộn mình trong chăn chiếu, nghe mưa lả chả cả ngày mà không biết chán. Má biểu:"Trời ni không có đi chợ được, đợi ba mày bắt cá về nấu". Vậy là ba đứa ngồi chù[…]
Truyện Blog

Làm sao đây, khi chúng ta xa nhau quá chừng? Một ngày, ánh mắt của em có màu hoài nghi và nỗi buồn vương mùi sợ hãi. Đâu đó trong những góc ngày, nỗi bất an khẽ lay mình cựa quậy trên những[…]
Truyện Blog

Nguyễn bảo, dạo sau này tao ít về quê, nhưng chẳng biết làm sao nữa. Về quê thì lại thấy đời chán thật. Mình là một đứa lạc loài... Đã có những tháng năm dài, Nguyễn thường ngồi nhìn màn hì[…]
Truyện ngắn

Cảm ơn anh, người đã không yêu em
Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Để em biết rằng, chúng ta hoàn toàn khác nhau. May mắn thay để không có ai phải gượng ép cố sống cho giống người kia. Cảm ơn anh, người đã không yêu em. Đ[…]
Truyện Blog