Thiên thần quân phục
Bình chọn: 258
Bình chọn: 258
Bấy giờ là năm 1949, cha tôi mới trở về sau một thời gian phục vụ trong quân đội. Vào thời kì đất nước có chiến tranh, trên các xa lộ của nước Mĩ, người ta có thể nhìn thấy bóng dáng của các quân nhân mặc đồng phục đang vẫy tay đón xe để đi nhờ về nhà họ. Hình ảnh này thời bấy giờ đã trở nên quen thuộc trên khắp nước Mỹ.
Buồn thay, niềm vui sum họp với gia đình, cùa cha tôi chẳng mấy chốc đã trở thành mất vui vì bà nội tôi đột nhiên trở bệnh rất nặng và phải nhập viện. Bà bị đau thận và các bác sĩ đã nói với cha tôi rằng bà tôi phải được truyền máu ngay lập tức, nếu không bà khó có thể sống sót được trong đêm hôm đó. Vấn đề nan giải là bà tôi thuộc nhóm máu AB-, một nhóm máu rất hiếm ngay cả thời nay; một điều còn khó khăn hơn nữa là lúc bấy giờ không có ngân hàng máu và cũng không có những chuyến bay tải máu được tổ chức như bây giờ. Tất cả các thành viên trong gia đình tôi đều được lấy máu để đem đi thử nhưng không có máu của người nào hợp với nhóm máu của bà tôi. Vì vậy các bác sĩ không cho gia đình tôi bất kì tia hi vọng nào; bà nội tôi sẽ chết thôi.
Cha tôi, bước mắt đầm đìa, rời bệnh viện về nhà để họp mọi người trong gia đình và để thu xếp cho mỗi người có dịp đến gặp mặt bà nội tôi lần cuối để nói lời từ biệt. Khi cha tôi lái xe xuống xa lộ để về nhà, ông đã chạy ngang qua một anh lính mặc quân phục đang vẫy tay đón xe để đi về nhà anh ấy. Lúc đó cha tôi đang trong lòng nặng trĩu đau buồn, ông không có ý định làm một cử chỉ tốt với ai cả. Nhưng dường như có một sức mạnh vô hình nào đó từ bên ngoài thôi thúc, cha tôi đã dừng xe lại và đợi người quân nhân nọ lên xe.
Cha tôi quá buồn rầu và quá thất vọng đến độ ông quên hỏi tên người lính đó, nhưng người lính lại để ý thấy gương mặt của cha tôi đầy nước mắt, anh bèn hỏi thăm cớ sự. Cha tôi vùa khóc vừa nói cho anh chàng hoàn toàn xa lạ này biết là mẹ ông đang nằm trong bệnh viện chờ chết vì các bác sĩ không thể tìm ra được nhóm máu AB- để truyền máu cho bà ấy, và nếu từ giờ đến sáng mai mà họ vẫn không tìm ra được nguồn cung cấp loại máu này thì mẹ ông chắc chắn sẽ chết.
Sau khi ông nói xong, trong xe hoàn toàn im lặng. Chợt người lính chưa rõ danh tánh kia xòe bàn tay của anh ấy ra trước mặt cha tôi. Nằm gọn trong lòng bàn tay anh ấy là một tấm thẻ bài anh ấy đeo ở quanh cổ, trên tấm thẻ có ghi nhóm máu AB-. Anh quân nhân bảo cha tôi mau đánh xe quay lại, chở anh đến ngay bệnh viện.
Bà nội tôi sống đến năm 1996, tức là 47 năm sau đó, và cho đến nay không một ai trong gia đình tôi biết tên của người lính đó. Cha tôi vẫn thường tự hỏi rằng anh ấy là một chiến sĩ hay một vị thiên thần mặc quân phục?
Nhanh mẹ nhỉ! Mới ngày nào con đang còn bi bô bên cạnh bố mẹ. Thế mà giờ này con đã là cô gái của tuổi 18 rồi cơ đấy. Bây giờ ngồi ngẫm lại con mới thấy con của ngày nào thật ương bướng. Ai[…]
Tâm Sự

Phải cho nó biết tự vươn vai đứng dậy trước những khó khăn thách thức thì sau này nó mới can trường được con à! Có cậu bé kia sinh thành trong một gia đình khá giả, ngày ngày cứ nũng nịu[…]
Truyện ngắn
Tôi không đồng ý, nhưng tụi nó bảo nếu tôi không nhận thì không bạn bè gì hết và khuyên tôi nên nhận số tiền đó. Tuổi học trò ai cũng có những ký ức đẹp, khó quên để rồi nó sẽ mãi sống tro[…]
Truyện ngắn

Cho đến một ngày, cũng như những ngày khác, hai bố con đang trên đường về nhà và tôi thì đang cầu mong lại được nghe những âm thanh du dương từ miệng bố cất lên rủ tôi ăn kem như mọi khi. Và[…]
Truyện ngắn

Câu chuyện dưới đây được tóm tắt lại so với bản chính. Giáp Tết, tôi theo chân bác Phạm Chuyên GĐ công an Hà thành về huyện Sóc Sơn thăm 1 tôi phạm giết người đặc biệt. Bùi Văn Giáp bây g[…]
Truyện ngắn

Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe... Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò. Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc […]
Truyện ngắn
Trời ơi, tôi giữ thân mình trong sạch chờ anh, trong khi anh lại đi làm vấn đục, hoen ố 1 cô gái khác. Tôi rảo bước trên con đường dài dọc bờ hồ Xuân Hương. Cái lạnh của Đà Lạt về đêm càng[…]
Tâm Sự

Tại sao lại có vệt máu khô ở đây? – Trúc buột miệng. Mẹ ơi... Vai con gái run lên, bé áp mặt vào lưng mẹ nấc lên. Nàng lo lắng dựng xe, bế con, ôm vào lòng. Đồng hồ chạy nhanh như ai thò […]
Truyện ngắn
Em và con người thật của chính em
Từ ngày quen và chia xa anh em đã nhận ra con người cũ của em ngày xưa đã biến mất em bây giờ đã thuộc về đêm thuộc về cái nhìn xa viễn vông mà em biết đôi tay em không đủ rộng để ôm nó vào […]
Tâm Sự