Thiên thần quân phục
Bình chọn: 236
Bình chọn: 236
Bấy giờ là năm 1949, cha tôi mới trở về sau một thời gian phục vụ trong quân đội. Vào thời kì đất nước có chiến tranh, trên các xa lộ của nước Mĩ, người ta có thể nhìn thấy bóng dáng của các quân nhân mặc đồng phục đang vẫy tay đón xe để đi nhờ về nhà họ. Hình ảnh này thời bấy giờ đã trở nên quen thuộc trên khắp nước Mỹ.
Buồn thay, niềm vui sum họp với gia đình, cùa cha tôi chẳng mấy chốc đã trở thành mất vui vì bà nội tôi đột nhiên trở bệnh rất nặng và phải nhập viện. Bà bị đau thận và các bác sĩ đã nói với cha tôi rằng bà tôi phải được truyền máu ngay lập tức, nếu không bà khó có thể sống sót được trong đêm hôm đó. Vấn đề nan giải là bà tôi thuộc nhóm máu AB-, một nhóm máu rất hiếm ngay cả thời nay; một điều còn khó khăn hơn nữa là lúc bấy giờ không có ngân hàng máu và cũng không có những chuyến bay tải máu được tổ chức như bây giờ. Tất cả các thành viên trong gia đình tôi đều được lấy máu để đem đi thử nhưng không có máu của người nào hợp với nhóm máu của bà tôi. Vì vậy các bác sĩ không cho gia đình tôi bất kì tia hi vọng nào; bà nội tôi sẽ chết thôi.
Cha tôi, bước mắt đầm đìa, rời bệnh viện về nhà để họp mọi người trong gia đình và để thu xếp cho mỗi người có dịp đến gặp mặt bà nội tôi lần cuối để nói lời từ biệt. Khi cha tôi lái xe xuống xa lộ để về nhà, ông đã chạy ngang qua một anh lính mặc quân phục đang vẫy tay đón xe để đi về nhà anh ấy. Lúc đó cha tôi đang trong lòng nặng trĩu đau buồn, ông không có ý định làm một cử chỉ tốt với ai cả. Nhưng dường như có một sức mạnh vô hình nào đó từ bên ngoài thôi thúc, cha tôi đã dừng xe lại và đợi người quân nhân nọ lên xe.
Cha tôi quá buồn rầu và quá thất vọng đến độ ông quên hỏi tên người lính đó, nhưng người lính lại để ý thấy gương mặt của cha tôi đầy nước mắt, anh bèn hỏi thăm cớ sự. Cha tôi vùa khóc vừa nói cho anh chàng hoàn toàn xa lạ này biết là mẹ ông đang nằm trong bệnh viện chờ chết vì các bác sĩ không thể tìm ra được nhóm máu AB- để truyền máu cho bà ấy, và nếu từ giờ đến sáng mai mà họ vẫn không tìm ra được nguồn cung cấp loại máu này thì mẹ ông chắc chắn sẽ chết.
Sau khi ông nói xong, trong xe hoàn toàn im lặng. Chợt người lính chưa rõ danh tánh kia xòe bàn tay của anh ấy ra trước mặt cha tôi. Nằm gọn trong lòng bàn tay anh ấy là một tấm thẻ bài anh ấy đeo ở quanh cổ, trên tấm thẻ có ghi nhóm máu AB-. Anh quân nhân bảo cha tôi mau đánh xe quay lại, chở anh đến ngay bệnh viện.
Bà nội tôi sống đến năm 1996, tức là 47 năm sau đó, và cho đến nay không một ai trong gia đình tôi biết tên của người lính đó. Cha tôi vẫn thường tự hỏi rằng anh ấy là một chiến sĩ hay một vị thiên thần mặc quân phục?
Đôi khi cái sự bực mình đó lại là những niềm vui nho nhỏ. Nó với mái tóc dài thướt tha ngồi bàn trước, còn "đối thủ" thì nổi tiếng nghịch ngầm ngồi ngay phía sau nó. Hôm nó tết tóc hai bên[…]
Truyện ngắn

Một ngày nào đó, khi về nhà, chúng ta nhận thấy không còn sự hiện diện của mẹ nữa, chúng ta sẽ ra sao đây? Vậy nên hãy yêu thương khi còn có thể. Giọng thầy hiệu trưởng chậm rãi vì xúc động[…]
Truyện ngắn

Trương Tiểu Ất gần đây mới tìm được cô bạn gái, tên là Đinh Đinh, rất xinh đẹp, thích lắm không rời, thề với cô ta rằng: "Từ nay về sau, em nói gì thì anh sẽ làm nấy, dám trèo lên núi đao, x[…]
Truyện ngắn
Ông Pappy, chủ cửa đồ cũ đầu phố, có một nỗi buồn bí mật. Một ngày nọ, khi đang lắp lại cái đèn lồng cũ để chuẩn bị giao cho khách, ông nghe thấy tiếng lanh canh của chiếc chuông treo ở cửa[…]
Truyện ngắn

Nếu một sớm mai thức giấc, người mà bạn hằng yêu thương, bạn hằng nghĩ họ sẽ đi cùng bạn đến cuối cuộc đời, nói với bạn rằng: "Em đã hết yêu anh", bạn sẽ thế nào? May thay, tôi chưa từng đư[…]
Truyện Blog
Mẹ bảo: "Được nghe ông mắng còn là vui đấy con ạ, lỡ mai này muốn nghe cũng chẳng được đâu". Ông nội tôi có hai con trai là bác Quang và bố tôi. Bác Quang thì đã mất cách đây mấy chục năm […]
Truyện ngắn

Những mẩu chuyện đâu đó... Truyện rất ngắn 1 Tối đi làm về ngồi quán cơm bụi như thường ngày. Vẫn như mọi lần, có tiếng đàn guitar từ nhà bên vọng sang như bật bông. Chợt nghe tiếng xì xào […]
Truyện ngắn

Cách đây hơn 8 năm, tôi và em bắt đầu một tình yêu đầu đời đẹp đẽ và cũng đã 2 năm kể từ ngày em bước ra khỏi cuộc đời tôi. Đêm nay, ngoài kia mưa rơi rả rích, tiếng gió bấc chập chờn từng […]
Truyện Blog
Vì cậu là Nắng, còn cô ấy là Cây
Với tôi, cô bạn ấy là Nắng. Nắng rực rỡ, lung linh, Nắng chứa chan bao niềm hạnh phúc, Nắng làm cho cuộc sống của tôi sôi động hơn bội phần. Và tôi thích Nắng. Thích những lúc Nắng cười, Nắn[…]
Truyện ngắn