Thiên sứ của mẹ
Bình chọn: 389
Bình chọn: 389
Tưởng như chẳng có gì có thể cho hai gia đình hàn gắn lại trừ khi mẹ nó chui ra từ nấm mộ kia mà sống lại. Ngày dì xuất hiện, giống như một nàng tiên có phép màu, dì đã hàn gắn mối quan hệ rạn nứt đầy thù hận của ông bà nó để nó được trở về, được tất cả mọi người yêu thương và quan tâm.
Nó không nhớ mẹ nó có đẹp hay không nhưng dì thì đẹp lắm. Khuôn mặt dì phúc hậu và dịu dàng biết mấy. Dì có đôi mắt tuyệt mỹ. Đôi mắt hay cười giống như tia nắng mùa xuân mát mẻ và chẳng bao giờ héo úa. Đôi mắt ấy hay nhìn nó với bao niềm yêu thương và ân cần. Dáng người dì khỏe mạnh và rắn rỏi. Dì có một bờ lưng rộng giống người mẹ trong giấc mơ chập chờn của nó. Một bờ vai lớn ôm gọn lũ con vào lòng mà che trở.
Cuộc hôn nhân có tình yêu của bố dì có một kết thúc đẹp. Bố dịu dàng hơn trước, bố thường về đúng giờ vào những bữa cơm. Dì giống như một nàng tiên có đôi cánh tay thần kì. Nó thường tưởng tượng rằng đôi tay ấy giống như một đôi cánh có phép màu, đã biến bữa cơm sơ sài và lạnh lẽo của bố con nó thành một nhà hàng nho nhỏ. Dì nấu cơm tuyệt ngon và đẹp. Nó đòi dì dạy nấu ăn nhưng mỗi lần nó đụng vào đâu nó mọi thứ dường như đều đổ nát. Dì thường đi dọn bãi chiến trường cho nó, ở trong bếp, phòng ngủ và cả những đồ đạc nó vứt bừa trên ghế sô pha. Nó thường nói khéo với dì: Mẹ ơi? Con yêu mẹ lắm! Nó ôm dì mà hôn đánh toẹt một cái vào má rồi chạy đi.
Ngày dì trong phòng sinh cu em Thỏ nhà nó, dì khóc thét trong bệnh viện nhễ nhoại mồ hôi và nước mắt dưới cái nóng gần 40 độ C. Dì ngứt xỉu vì kiệt sức. Mấy cô y tá đánh đôm đốp vào má dì cho tỉnh lại. Bố và nó đứng ngoài cánh cửa nghe tiếng dì rên la yếu dần mà sót lòng. Dì không có bố mẹ, dì lớn lên từ một trại mồ côi. Hôm dì sinh, chẳng có ai đến cả trừ bố và nó túc trực trong bệnh viện. Dì mua rất quần áo cho em và nó nữa. Từ ngày có em, dì ít có thời gian chăm sóc nó, nó thường ghen tị mà bảo dì.
- Dì không thương con bằng em Thỏ
Dì vỗ vai nó mà cười
- Vậy con có thương em không? Em còn nhỏ cần chị Bống và bố dì chăm sóc. Con lớn rồi này, biết làm rất nhiều việc nữa, dì lúc nào cũng yêu thương hai chị em con mà.
Giọng nói của dì ấm áp biết bao, vừa ngọt ngào vừa giản dị. Dì thường nhún nhường vì biết nó là đứa bé rất lì lợm và ít nói. Nhưng nó rất thương dì và em Thỏ nên chẳng bao giờ nói nặng lời hay tranh đồ chơi của em. Dì coi nó như con, chiều chuộng chăm bẵm từng bữa. Nó thích gì được nấy. Cu Thỏ con ruột dì hay ghen tị bảo: "Chị mới là con ruột của mẹ chứ chẳng phải em".
Tình yêu của dì dành cho nó lớn lao và đáng quý lắm. Nó biết sự hi sinh của dì dành cho nó. Dì mắng vì chuyện nó thường bỏ bữa tối để giảm cân. Có lần do ăn kiêng quá đà phải nhập viện vì đuối sức và thiếu dinh dưỡng. Bà ngoại đến nhìn dì với ánh mắt xa cách mà mắng.
- Đúng là dì ghẻ con chồng làm sao mà thương nhau cho được
Dì âm thầm giấu nước mắt không oán trách nửa lời, rồi lủi thui nấu cháo cho nó ăn. Dì không sinh ra nó, cũng chẳng giết hại mẹ. Nó hiểu hơn ai hết cuộc hôn nhân không có tình yêu của bố mẹ. Những bữa cơm chỉ có cãi vã và nước mắt. Nó tự hỏi sự ra đời của nó phải chăng là một sai lầm vì cuộc hôn nhân của bố mẹ ngay từ đầu cũng đã sai lầm. Nó cảm giác thật cô độc và bất hạnh.
Ngày bố và nó cãi nhau lớn, dì thương, mang tiền và gạo lên tận trường cho nó. Nó dỗi bố, giận dì mà không nhận. Hai dì con giằng co mãi chiếc xe máy đột nhiên tông vào. Dì đẩy nó đi và dì nằm bẹp trên đường, đôi mắt dì vẫn mở với đôi tay nó mà nói yếu ớt: Con...có sao không? Nó ôm dì chạy nhanh như tên lửa gọi xe vào viện. Nước mắt giàn giụa. Nó chỉ muốn gọi thật to và kéo dài tiếng: "Mẹ". Nhưng nó sợ, dì sẽ đi mất như ngày nó da diết gọi tên mẹ trong viện, mẹ vẫn im lặng không trả lời tiếng gọi mà bỏ đi.
Nó đã có một gia đình đúng nghĩa, dì đã thay mẹ để yêu thương nó, sinh cu Thỏ để đền bù đứa em mẹ đã bỏ nó mà bay đi. Nó nghĩ mẹ chẳng thương nó bằng em nên mới để nó lại một mình với thế gian khó nhọc này. Nhưng bây giờ đã khác vì nó đã có dì yêu thương, có một mái ấm gia đình thực sự. Dì là sứ thần mẹ đã phái xuống để chăm sóc và yêu thương nó hết cuộc đời này.
Ngày dì xuất viện, những tia nắng đầu xuân hé những giọt tinh khôi chào một ngày tươi đẹp, nó ôm bó hoa to đềnh đoành đến cửa phòng bệnh, ôm chặt dì gọi tha thiết "Mẹ ơi". Cuộc sống của nó sẽ không còn nước mắt, không còn những ánh nhìn nhói buốt và những câu mai mỉa đầy gai. Nó thấy nụ cười trên khuôn mặt dì và bố, thấy tiếng ồn ào của cu Thỏ hay khóc nhè rồi cười khúc khích. Nó ôm em mà nghĩ: Đây là nhiệm vụ mà mẹ đã giao phó vì mẹ đi quá sớm mà chưa hoàn thành nghĩa vụ trần gian. Nó sẽ thay mẹ làm hết phần còn lại. Sau này nó sẽ có những ngày tháng nhiều hạnh phúc và nụ cười.

Bố ơi hôm nay bé Nhi có xinh không? Nhỏ cất giọng thánh thót lên hỏi bố. Bé Nhi của bố xinh nhất. Một buổi sáng tinh khôi, nhỏ thức dậy, làm đầy đủ nhiệm vụ cá nhân, khoác lên mình bộ đồ[…]
Truyện ngắn

Nhìn anh tôi lại nhớ mùa chim bẫy về cùng mùa lúa chín với hương cốm thơm lừng thuở nào, mỗi khi chiều về những làn khói lam chiều quyện bay trên những nếp nhà tranh... Cuối tháng năm, hay […]
Truyện ngắn

Diễn văn trong lễ tốt nghiệp của một tiến sĩ
Trong ngày vui này, tôi muốn chia sẻ với các bạn 3 điều với tư cách là một người bạn. Chỉ có 3 điều thôi, không có gì là lớn lao. Tôi rất hân hạnh được có mặt trong buổi lễ tốt nghiệp ngày h[…]
Truyện ngắn
Vừa bước chân vào nhà, Út sững người trước tấm ảnh của Anh trên bàn thờ nghi ngút khói. 1. Ba Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho[…]
Truyện ngắn

Chị chui ra khỏi bụng mẹ trước em chỉ 5 phút. Nhưng chị đã hưởng hết vẻ đẹp lung linh của mẹ trong năm phút thượng đế hào phóng ban tặng đó. Cô mụ phải vất vả lắm mới kéo em ra khỏi bụng mẹ[…]
Truyện ngắn

Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất. Sếp bật cười, phải chi cậu đừng ngu ngốc một cách đặc biệt và đừng có xấu trai một cách lạ lùng, có thể tôi sẽ […]
Truyện ngắn

Cái đầu lạnh nhưng trái tim lại ấm
Một số quyết định được chúng ta thực hiện bằng cái đầu. Một số khác bằng trái tim. Nhưng để không phải hối hận, chúng ta cần đến sự mách bảo của trái tim và một lý trí tỉnh táo. Một chàng t[…]
Truyện ngắn
Mỗi một câu chuyện ra đời thường là sau khi có biến cố hay sự kiện nào đó. Tôi viết ra câu chuyện thật của đời mình bằng sự thúc giục của trái tim. Tôi tin rằng mỗi chúng ta trong cuộc đời đ[…]
Truyện ngắn