Thiên sứ của mẹ
Bình chọn: 388
Bình chọn: 388
Mẹ tìm gặp người phụ nữ của bố. Bà tìm thấy địa chỉ nhà của dì qua thông tin tìm được từ mail bố cất giấu.
Bà không bấm chuông, gõ cửa huỳnh huỵnh trước nhà dì
- Cô xuống đây nhanh lên, có không tôi kêu lên cho xóm làng biết cô là con đàn bà đi cướp chồng người khác đấy, xuống đi! Câu nói mẹ liên hồi và đầy thách thức.
Dì xuống mở cánh cổng, nhìn đôi mắt nhiều thù hận của mẹ mà ấp úng, sợ hãi.
- Mời... chị vào nhà
- Cô không cần phải giả vờ. Cô muốn gì ở cái gia đình này nữa?
Dì nhìn mẹ, thong thả trình bày
- Em không có ý định cướp chồng chị, chưa bao giờ có ý định đó. Em và anh Thành không có gì hết cả.
- Không có gì ư? Cô nghĩ tôi là đứa trẻ lên ba mà lừa tôi à?
Mẹ vừa nói vừa cầm mái tóc dì kéo xuống, liên hồi đánh vào người dì. Dì ôm đầu chạy vừa đi vừa xin bà mẹ cho nhưng cơn giận không thôi, bà đuổi theo và chửi. Bố nhận tin nhắn của mẹ, hẹn đến nhà dì, nhìn thấy mẹ đánh dì, bố ôm chặt để giữ cơn thịnh nộ của bà. Mẹ càng thấy đau đớn mà giãy giụa.
- Trời ơi, anh còn bênh nó ư?
Mẹ lau tới tát dì vào mặt, bố tức giận kéo mẹ về nhà.
Phụ nữ là những thiên thần có cánh. Đàn ông thường là nhân tố làm gãy đôi cánh phép màu của họ. Khi họ gãy cánh rồi họ sẽ dùng mọi sức lực để bay đi, không bằng đôi cánh tình yêu mà có thể sẽ nuôi tình yêu bằng thù hận. Người phụ nữ ấy sẽ như một vị phù thủy biến dạng, cầm trên tay chiếc chổi nhiều phép màu mà biến hóa cuộc đời thành địa ngục đau thương và tàn nhẫn. Nó đã kiểm nghiệm điều đó từ mẹ nó. Người đàn bà giàu tình yêu thương gia đình, nhiều khát khao yêu và được yêu, cả đời dành trọn vẹn tình yêu cho người đàn ông duy nhất. Nhưng đổi lại chỉ là những ánh nhìn xa thẳm, ánh mắt lạnh lùng và bờ lưng vô cảm. Mẹ yêu và hận, càng yêu càng hận.
Từ khi khi nó sinh ra đã ít thấy mẹ cười trừ tấm ảnh thờ bên nhà ngoại phủ kín tấm vải đỏ mà mỗi lần giỗ mẹ bà gỡ tấm vải xuống để lộ tấm hình có đôi mắt dịu dàng và một nụ cười tươi trẻ. Có lẽ ảnh này mẹ chụp khi chưa lấy bố. Mẹ mất, ông bà ngoại lập bàn thờ riêng. Vào ngày giỗ, bà ngoại gọi nó sang bắt nó phải lễ bái và tạ lỗi với mẹ. Trong trí nhớ, nó cũng chẳng nhớ mẹ có hay cười không? Vì nó chỉ nhớ những cánh cửa khép chặt trong phòng bố mẹ mỗi đêm bố đi về muộn, tiếng âm thanh loảng xoảng và những lời rên xiết thật não nề. Nó thường ngồi dưới bậc thang gác nhỏ cạnh phòng mẹ, ôm con búp bê tóc dài ngồi im lặng, sợ hãi.
Mẹ và dì đều có tấm lưng thật rộng và đôi bàn tay khéo léo. Mẹ thích làm việc nhà, hay trang trí bày biện nhà cửa. Bà biết sửa điện và nấu cơm thật ngon. Nó nhớ những bữa cơm mẹ đút trước cho nó ăn rồi một mình đợi bố. Có khi bố về muộn, chưa kịp ăn, bà bỏ bữa rồi nói dối bố đã ăn rồi.
Gần 1 tuổi, nó biết đi. Những bước đi của nó rất vững trãi và chắc chắn, rất ít khi thấy nó ngã hay khóc nhè, trừ khi đói hoặc mất con búp bê. Chẳng hiểu tại sao nó lại ít khóc so với những đứa trẻ khác, dù mẹ nó có ép ăn hay uống thuốc thì nó vẫn ngon lành mà chấp nhận. Nếu không ăn nữa nó sẽ nhè ngay ra mà không để mẹ phải cầm bát đuổi theo nó cả ngày, được cái nó cũng là đứa trẻ ham ăn. Đứa bé ít nói và ít nước mắt, nó hay đi lại lăng quăng quanh nhà và ngoan ngoãn kiên trì với con búp bê trên tay, hiếm khi thấy nó thay đổi đồ chơi.
Nhưng nó chậm biết nói, hơn hai tuổi nó chưa biết gọi, bố mẹ nó lo lắng, dùng mọi cách dạy nó học. Mẹ nghe lời bà ngoại "đi cướp quà" làm hèm để nó biết vậy mà mở lời. Ngày mẹ mất, nó khóc dữ dội, tiếng gọi đầu tiên trong đời nó là: "Mẹ". Câu gọi của bao đứa bé khi bắt đầu biết nói. Đứa bé đứng dưới bóng cây hoa bưởi tu tu khóc vừa gọi "Mẹ" liên hồi không dứt. Ông bà và bố dỗ mãi không nín đi. Đến khi nó mệt lử nằm ngứt trên tay bà, nó vẫn chưa thôi nức nở. Nó nghĩ hay do nó gọi tiếng Mẹ quá muộn vì thế bà buồn mà bỏ nó đi?
Hôm mẹ sinh em trong viện, bà yếu sức mà không qua khỏi. Trước khi mất, đôi mất mẹ vẫn chảy dòng giọt lệ ướt át. Mẹ chỉ bảo với bố: Anh không được đi, không được đi!
---
Mẹ mất được hơn 1 năm, bố cưới dì. Dì trở thành người mẹ bất đắc dĩ. Họ cưới nhau khi không có sự chúc phúc của mọi người. Sống với dì, bố dịu dàng hơn trước, chẳng gớm ghếch hay có ánh nhìn nhói buốt giống với mẹ.
Dì lấy bố, nhận lời làm mẹ nó. Dì coi nó như con ruột, chăm bẵm và nuôi nấng nó cho tới bây giờ. Dì thường lui lại chăm nom gia đình ngoại nhà nó. Ban đầu, ngoại không chấp nhận dì, càng ghét cay ghét đắng dì và bố con nó. Ông bà từ mặt gia đình nhà nó và bảo coi như không có đứa con đứa cháu này. Từ khi về làm dâu, dì thường xuyên đi lại cả hai gia đình nội ngoại. Dù bao lần bị xua đuổi, nhưng dì đã chịu đựng, nhẫn nhịn bằng một trái tim ấm áp và vị tha. Ông bà nội rất quý dì. Ngày nó trưởng thành dần, ông bà ngoại sống một mình, hay ốm đau tuổi già, một mình dì lo lắng chu toàn chuyện ăn nghỉ và thuốc thang cho ông ngoại. Bằng tình yêu chân thành và lòng bao dung của một trái tim hiền lành, dì dần thuyết phục mọi người và được

Tốt nghiệp đại học, anh ở lại thành phố công tác. Bằng sự nỗ lực không mệt mỏi, anh đã nắm giữ được chức giám đốc nghiệp vụ ở một công ty. Với những lần được khen thưởng về thành tích làm […]
Truyện ngắn

Những mùa hè năm đó. Với sự xuất hiện của một người. Và sự ra đi của một người. Đã làm nên những năm tháng khó quên nhất trong cuộc đời. Viết cho cấp 3 của em. Với những câu chữ không toan […]
Truyện ngắn

Nhà bạn quá giàu, bạn quá hoàn hảo và tất cả điều đó hoàn toàn đến với một người xứng đáng hơn tôi. Dưới sự ngỡ ngàng, lo lắng, bao lo toan,... và rồi tôi đã lên mái trường THPT. Hôm đó, tô[…]
Truyện ngắn
Cường – theo bọn con gái trong lớp nhận xét thì có khuôn mặt ưa nhìn, tuy chiều cao không mấy lý tưởng nhưng được cái nước da trắng trẻo kéo lại nên vẫn được xếp vào nhóm "hotboy dự bị". Đầu[…]
Truyện ngắn

"Cái hồi anh bé tí xíu ý, anh cũng chả nhớ rõ là anh bao nhiêu tuổi, hình như là lúc đấy anh chưa biết đếm. Ai hỏi anh bao nhiêu tuổi, anh chỉ biết giơ cả bàn tay lên. Giơ bàn tay lên là vì[…]
Truyện ngắn

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hã[…]
Truyện ngắn

Sự giải phóng bắt đầu từ tình yêu
Khi còn yêu nhau, anh có đưa tôi về gặp chị đôi lần, anh cũng kể tôi nghe nhiều về chị nhưng đó chỉ là những phác thảo mà tôi cố gắng lắm vẫn chỉ hình dung được chị là một người phụ nữ tần […]
Truyện Blog

Hũ tiền tiết kiệm nhỏ và những giấc mơ lớn
Tôi chẳng nhớ nổi hộp tiền tiết kiệm đầu đời của mình đã dành để làm gì. Có lẽ tôi phải bắt đầu lại. Hôm nọ tôi đến nhà vợ chồng người bạn, thấy trên bàn học của bé Bi, đứa con 7 tuổi củ[…]
Truyện ngắn