Thắp sáng một gia đình
Bình chọn: 472
Bình chọn: 472
Ba ơi, ba thường bảo con rằng: Cố gắng học sau này ăn hoc thành tài. Có gì ba mẹ già còn có chỗ để mà trông cậy. Vậy tại sao, ba mẹ lại nỡ rời bỏ con bơ vơ, con còn chưa thi, còn chưa thành đạt. Ba bảo đợi con cơ mà, sao ba không đợi.
Mẹ ơi, giờ con thèm cái vòng tay âu yếm từ mẹ quá, thèm cái hơi ấm đó. Con đã giận ba mẹ chỉ vì lòng ích kỉ, sự đố kị đối với em. Giờ con nhận ra lỗi lầm rồi mẹ ạ. Con nhớ từng bữa cơm mẹ nấu, từng bộ quần áo mẹ may. Con nhớ mẹ lắm!
Còn Phong, em biết không chị nhận ra rằng chị yêu em biết nhường nào. Chị thích cãi cọ với em. Xem phim với em, thi hát cùng em, cả chơi trò chơi với em nữa. Hồi trước chị vẫn thường ước có một cậu em như thế mà.
Chính lúc này đây, nó lại thấy một sự nuối tiếc, một sự hối hận, một nỗi nhớ trào dâng. Màn hình máy tính mờ dần, nó nhòe nước mắt, tiếng lách cách bàn phím trong đêm tối. Một khoảng không gian, một sự tĩnh lặng, một mình nó bơ vơ. Nó thèm được thấy sự náo loạn của cậu em, nghe tiếng máy may của mẹ và hình ảnh ba đang đọc báo.
Nó ước mình có thể làm lại mọi thứ, làm lại từ đầu. Một lần nữa, nó sẽ yêu thương ba mẹ và em. Nó sẽ cùng chơi đồ hàng với em, cùng nấu cơm với mẹ, cùng trồng cây với ba. " Tất cả...Tất cả để con làm hết cho, chỉ cần mọi người ở bên con, chỉ thế là đủ." Nó sẽ nói với em rằng: "Em là cây nến lung linh nhất nhà, đẹp nhất nhà vì em có một tâm hồn cao thượng." Nó không cần ba mẹ phải quan tâm, phải dỗ dành nó như trẻ con. Vì nó biết: "Ba mẹ luôn yêu thương mình. Nhưng theo một cách khác, đặc biệt hơn, giúp mình tự lập hơn, trưởng thành hơn..."
Giờ, biết làm gì đây, khi mọi người rời xa, để lại một mình nó lẻ loi trên thế gian này...
****
7 năm sau!
Phía đường làng xa xa, cạnh những khóm tre cao vút có một con bé khuôn mặt tươi vui, phấp phới tà áo trắng chạy về phía người bà của mình, đứng trước căn nhà nhỏ.
- Bà ơi, Con đỗ đại học rồi :D
Nhìn nó lúc này vui lắm, ôm chầm lấy bà.Cảm giác ấm áp của tình thân lan tỏa khắp người (Như bố mẹ và em cũng đang ôm nó lúc này vậy). Nó tin rằng Bố, mẹ và em vẫn luôn ở bên cạnh nó, quan tâm nó, giúp nó có thêm động lực, đủ mạnh mẽ và dũng cảm khi gặp khó khăn trên bước đường đời (Chỉ là theo một cách khác).
- Thôi vào nhà nấu cơm đi, Con! Bà khẽ vỗ vai.
Nó cùng với bà bước vào trong căn nhà nhỏ, những tia nắng rực rỡ cũng như thể hắt theo vào phía cửa sổ nơi hai bà cháu đang cặm cụi dọn đồ đạc để nấu cơm. Chiếc radio vang lên câu hát trong bài "Mẹ yêu Con":
"....... Giữa mùa xuân mừng con sẽ góp phần
tương lai con đẹp lắmmẹ hát muôn lần, a á ru hời ơ hời ru
.........Bước càng nhanh, mừng con biết đi rồiĐi trên con đường mớiMẹ ngắm con cười, a á ru hời ơi hời ru...."
Khóe mắt nó cay cay, nhưng cố không khóc. Nó nhớ gia đình nhỏ hồi xưa lắm, trong thâm tâm nó hứa với bố, mẹ rằng sẽ dũng cảm mà bước đi trên con đường phía trước. Rồi nó sẽ có một gia đình nữa ở trường đại học. Lúc này bên cạnh nó vẫn có bà, bác và bạn bè, chứ nó không phải là một người mất đi tất cả.
Những khó khăn, những buồn tủi, những tiếc nuối hãy cứ để nước mắt cuốn trôi đi. "Đôi mắt mẹ, bờ vai ba, chiếc kẹo mút của em", nó sẽ cất sâu vào trong tim nó. Để ngày mai bước về phía trước, một bước đi mới và bước về một mảnh đất mới.
Có một câu nói rằng:" Thời gian rồi cũng sẽ trôi qua, khó khăn rồi cũng sẽ tan biến, mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi". Và nó tin điều đó!
Mọi người ơi!! Hãy quý trọng những thứ mà mình có nhé. Niềm yêu thương của ba mẹ, anh, chị, em không bao giờ mất đi. Nó luôn hiện hữu ..chỉ là theo một cách khác..đặc biệt hơn thôi!! Hãy luôn nâng niu, gìn giữ và chia sẻ tình yêu đó, đừng ích kỉ, đừng chà đạp lên. Đừng để đến lúc mất đi tất cả mới thấy hối tiếc, lúc đó muốn thay đổi thì cũng đã muộn màng....

Có những lần ngồi vu vơ tôi lại nghĩ về người con trai ấy, đó là khoảnh khắc cả cuộc đời này tôi không thể quên nhưng trái ngang thay tôi chưa bao giờ khắc họa được khuôn mặt ấy, chưa bao gi[…]
Truyện ngắn

Cô em gái nhõng nhẽo nhiều khi thật phiền phức nhưng như một thiên thần đáng yêu bên cạnh mỗi khi ta buồn. Còn gì thích hơn khi có em gái. Anh Đạt ơi, xem kìa! Anh nhìn thấy cầu vồng kh[…]
Truyện ngắn
Có những sự thật lòng phải đi kèm điều kiện, như vậy người ta gọi là nịnh bợ. Trong buổi uống cà phê thường lệ vào buổi sáng, vụ trưởng Crôm vô tình nói rằng ông ta và vợ có vé đi xem há[…]
Truyện ngắn

Tôi chạy thật nhanh chẳng còn kịp để ý xem bộ quần áo mới may có bị nhàu không nữa. Chẳng bù cho mấy hôm trước cứ giữ nó khư khư trong lòng, mỗi khi giở ra xem thì phải giở thật khẽ, se sẽ v[…]
Truyện ngắn

Bố dạy con gái tập xe máy... Mạnh vào! Vào số! Ga lên! Ngày...tháng...năm.... Bố dạy con gái tập xe máy... Mạnh vào! Vào số! Ga lên! Bố ngồi đằng sau, nói nhát gừng như ra lệnh. Con gái l[…]
Truyện ngắn

Vậy việc gì làm em cảm thấy vui hơn thì em cứ nên tin như thế. Một cô gái hai mươi tuổi yêu một người đàn ông hơn mình mười tám tuổi, đã ly hôn và có hai con. Anh ta từng nói rất yêu cô […]
Truyện Blog

Thời gian không trở lại - Phần 2
Vậy nên, đừng bao giờ hoài phí thời gian vào việc oán thán mẹ cha. Vì nếu một mai họ đi xa khuất núi, thì mãi mãi cho đến tận hết cuộc đời chúng ta cũng không còn có thể bằng cách nào gặp lạ[…]
Truyện Blog

Cánh cửa phòng sinh đóng ập lại, như tương lai trước mắt chị. Bụng bự và đau. Nhưng làm sao đau hơn khi chồng chị đứng đó, lạnh lùng: Đứa trẻ này sinh ra mà không giống tôi, cô tự mà lo đấy[…]
Truyện ngắn