Thắp sáng một gia đình
Bình chọn: 439
Bình chọn: 439
***
Thời gian trôi ....
Chắc hôm nay ba mẹ bận quá mà quên mất.
- Bận mà đến giờ này vẫn còn dẫn em đi chơi để mặc nó ở nhà một mình ư? Bận đi chơi đến quên cả sinh nhật nó!
Nó thấy buồn và cảm thấy không còn sự hiện diện trong cuộc sống của ba mẹ
...một lần nữa nó lại khóc...
reng ...reng. điện thoại kêu!
A Lô! vâng.......
Nó sững người... Chiếc điện thoại rơi xuống đất.
Nó lao ra khỏi cửa nhà, cố hết sức để đi nhanh đến bệnh viện. Người ta bảo ba mẹ và em nó bị tai nạn giao thông, đang cấp cứu.
Phong được băng bó và chuyển vào phòng. Nó ập vào, nó không tin vào điều đang xảy ra trước mắt. Nó không tin! Sao Phong có thể nằm đó chứ. Em luôn là một đứa trẻ náo động mà, luôn nghịch ngợm hết mức, hay la ó những bài hát mà nó học được ở lớp vào tai chị. Và cứ nhìn thấy chị là phải mang phim ra kể nể ngay. Không, không phải! Sao Im lặng quá. Sự im lặng làm cho nó sợ, nước mắt nó trào ra.
Trong phòng, một đứa trẻ 6 tuổi, tay run run, thổn thức. Đang cố gọi chị thật to mà không nổi.
Nó cố gượng bình tĩnh nhưng tim nó như vỡ òa. Nó thấy thương em nhiều lắm, đến bên em: Này, nhanh khỏe lại đi nhá. Chị cho nợ ngày hôm nay thôi. Mày mà ở đây lâu thì ai xem "Tom & Jerry" với chị, đĩa mới nhất luôn nhá. Còn cả " Cừu vui vẻ và sói xám nữa". Ai sẽ cãi nhau, ai thi hát với chị, hôm qua mày thách đấu trước cơ mà. Chỉ ngày hôm nay thôi đấy, hiểu chưa!
- Sao chị lại khóc, nín đi đồ con nít. Chị quên em là siêu nhân à, Em chỉ cần ngủ xong là sáng mai lại khỏe ngay. Em có cái này cho chị.
Phong chìa tay ra ... Là kẹo mút, kẹo mút sao?
-Chúc mừng sinh nhật chị. Em yêu chị nhiều lắm.
sầm!
Có một cái gì đó ập vào đầu
Bao nhiêu hình ảnh ùa về. Những ý nghĩ vây bủa lấy nó: Tại sao những thứ mà nó có được, em lại không được phép có cơ chứ! Tại sao mình lại phải giận rỗi vì điều đó, mình đã quá ích kỉ, quá tham lam, không bao giờ để ý đến em.
Nó đã phát điên lên vì những trò chơi mà em bầy ra chỉ để thân với chị hơn. Nó đã cau có với em. Nó đã ghét em, thậm chí là ghét rất nhiều.
Vậy mà, em nó lại....
Nước mắt của nó chảy ra giàn giụa. Nó thấy hối hận, hối hận lắm. Giờ, nó lại ghét chính bản thân mình. Thậm chí, nó còn không biết em thích chơi trò gì nhất, thích ăn món gì nhất..
Cầm những chiếc kẹo mút trên tay mà lòng nghẹn lại. Nó nhận thấy Phong thật vô tư, một đứa trẻ yêu ba mẹ và chị nó bằng cả trái tim mình. Nó nhận ra rằng thật hạnh phúc khi có một người em như thế. Nhưng giờ thì sao? Giờ nó mới nhận ra ư, phải chăng là quá muộn? Nó thấy có lỗi với em nhiều, nhiều lắm. Đầu óc nó trở nên choáng ngợp sự xấu hổ chen lẫn những hối hận.
Em nó lịm đi tự lúc nào....
Không, không em chỉ ngủ thôi phải không, Phong? Nó càng khóc to hơn. Lần đầu tiên nó nhận ra một lỗi lầm to lớn. Nó thấy đau nhói vào tận trong tim, một nỗi đau, một sự hối hận mà không bù đắp lại được.
Rồi nó ngất đi...
Sáng hôm sau, mọi thứ trở nên yên lặng lạ thường.
Em nó, em nó đâu? Nước mắt lại lăn dài...
Ông bác sĩ hôm qua đến trước mặt nó: Đêm qua, bác rất tiếc, bác không thể làm gì hơn. Mẹ cháu trước lúc đi đã nhờ bác đưa cho cháu cái túi này.
Mở ra là một chiếc áo khoác mà nó từng ao ước có được. Những tiếng nấc lên của nó làm ông bác sĩ cũng ngậm ngùi theo: Hãy cố lên con gái.
Con gái ư? Cái câu mà ba hay nói hồi trước...Nó nhớ ba, nhớ lắm!
Hóa ra ba mẹ về muộn là tìm áo cho nó! Tìm chiếc áo mà nó muốn mua khi đi ngang qua cửa hàng. Lúc đó, nó đã rất giận khi mẹ không mua cho nó mà chỉ mua cho em. Giờ, nó nhận ra rằng: Dù gì đi chăng nữa thì ba mẹ vẫn thương nó, thương rất nhiều. Hơn cả trước khi có em. Chỉ là yêu thương theo một cách khác. Đặc biệt hơn.
Nó đã giận, đã khóc khi mẹ mua quần áo cho em,không mua cho nó. Mà đâu biết rằng khi nó khóc. Khóe mắt mẹ cũng cay cay. Đâu biết rằng số tiền để mua bộ quần áo cho em chỉ bằng 1/10 số tiền mua chiếc áo khoác đó. Và nó cũng đâu có để ý là mẹ cũng mặc những bộ quần áo đã cũ kĩ, đã sờn rách, giành dụm tiền để nuôi nấng nó ăn học đến ngày hôm nay.
..có lẽ đây là chiếc áo cuối cùng ba mẹ mua cho ...
Cầm chiếc áo trên tay mà cổ đắng nghẹn. Nó biết để mua chiếc áo này mẹ Phải dành dụm cả tháng lương. Nó thấy thương mẹ quá!
Cảm giác cô đơn, lạnh lẽo bao trùm, một cảm giác mà không ai hiểu nổi. Nó đã mất hết mọi thứ. Những thứ mà trước đây nó không biết quý trọng, không biết nâng niu, gìn giữ mà còn chả đạp lên.
Nó hối hận, hối hận lắm. Nó không thể nào chấp nhận được sự thật này. Tại sao chứ, tại sao lúc nó nhận ra lỗi lầm thì ba mẹ và em đều rời bỏ nó mà đi cả. Sao mọi người không để nó bù đắp lại những vết thương mà nó đã gây ra.
Ba mẹ ơi, ba mẹ trở về bên con đi. Con biết lỗi rồi. Con còn chưa đền đáp được những công lao, tình yêu thương mà ba mẹ dành cho con. Con nhớ những ngày ba mẹ đội nắng đội gió, kiếm từng miếng cơm manh á

Nhưng tôi lại nghĩ tình bạn cũng cần có cái "duyên", tôi cũng chẳng biết giải thích thế nào về điều này, những bằng thực tế tôi thấy điều đó là đúng. Hôm trước bạn đến nhà phàn nàn với tôi […]
Truyện ngắn

Buổi trưa về đến nhà, trước mặt khách đến thăm, cậu cắt nát vụn chiếc áo mới của mình. Mẹ cậu lao đến trước mặt con, giơ cao tay, nhưng cuối cùng không giáng xuống. Anh ấy còn nhớ, năm tổ c[…]
Truyện ngắn
Có một người vừa trở về nhà sau một chuyến du ngoạn bằng tàu thủy, anh ta thích chí khoe với mọi người về chuyến đi của mình. Tôi đã được chiêm ngưỡng những cảnh tượng tuyệt diệu mà có lẽ […]
Truyện ngắn

Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ
" Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ không thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác..." Mẹ, mẹ đang làm gì thế? Cô bé Susie chỉ mới […]
Truyện ngắn

Người ta bảo cách tốt nhất để bù đắp cho quá khứ là sống thật tốt cho hiện tại. Điều đó trên lý thuyết và thực tế có giống nhau không? Một buổi chiều giông bão! Chậc Sài Gòn mưa miết thế[…]
Truyện ngắn
Mẹ có thể không ở cạnh con khi con đau đớn và thất vọng nhất, nhưng khi nhìn lại mọi thứ đã qua, con nhận ra rằng mẹ yêu con nhiều lắm, vì thế mẹ dạy con cách tự mình khôn lớn và trưởng thàn[…]
Truyện ngắn

"Tại sao nhà vua lại là người nghèo nhất, trong khi ông ta vừa có quyền lực lại vừa có tài sản lớn, tất cả những của quý trong vương quốc này đều phải đem dâng nạp cho ông ấy, ống ấy sao có […]
Truyện ngắn
Tại sao anh không về nhà? Tại sao anh để cho người phụ nữ đó gọi điện mà không thèm nói gì với nó? Để xem lần này anh giải thích sao đây. Cơ mà anh có nói gì đi nữa thì nó cũng chẳng còn tin[…]
Truyện ngắn