Thằng Hoà Cháy
Bình chọn: 504
Bình chọn: 504
Viễn cảnh về một cuộc sống có mẹ yêu thương làm khóe mắt em cay cay. Có thằng bạn rủ em vào Đà Nẵng làm công trình, em tính sẽ đi một thời gian chừng nào mẹ về Việt Nam sẽ quay về quê gặp bà. Em trở lại nhà lão Thế già để lấy một ít tiền lúc trước lão đã mượn. Em cần tiền để đi tàu xe và ăn uống nếu vào đấy mà chưa xin được việc ngay.
Khi em nhòm qua khe cửa nhà lão, ánh sáng lờ mờ trong căn phòng khiến em giật mình. Em sững sờ, không hiểu sao em lại cứ đứng mà nhìn trân trân vào đó. Rồi em rời đi, mặt em tái mét, em bước thật nhanh về nhà mình, em muốn gặp ba. Em đụng trúng cô bé hàng xóm đang đứng ở đống rơm nhà nàng. Nàng ta ở đây làm gì nhỉ? Nhớ đến vụ dây chuyện vàng hôm trước, em vội vàng đứng dậy rồi quay đi. Nhưng em nghe thấy tiếng cô bé khóc. Tiếng khóc làm em mềm lòng quay lại. Cô bé đột nhiên ôm lấy em, đôi gò bồng đào cọ xát bên người khiến toàn thân em nóng rực. Nàng nói nàng cũng thương em, qua vụ dây chuyền vàng nàng đã hiểu được tình cảm của em đáng quý đến thế nào. Gã trai hôm trước chỉ lừa dối nàng, sợi dây chuyền gã cho nàng cũng là giả.
Tự nhiên cả người em xốn xang, em chẳng còn nhớ gì đến những tổn thương mất mát khiến em bị đuổi ra khỏi nhà. Cái cổ trắng ngần của nàng và cả vòm ngực lấp ló ẩn hiện sau làn áo mỏng. Em nhớ đến tiếng rên rỉ đầy khoái lạc ở nhà lão Thế già, cái hình ảnh hai con người vồ vập lấy nhau khiến đầu óc em mụ mị. Vậy là em đẩy nàng xuống, môi em cắn lấy bờ môi thơm ngọt của nàng, thân thể em chạm vào làn da mềm mại, mát dịu.
Khi em đang lâng lâng thứ men cảm xúc kỳ lạ thì em nghe thấy tiếng cô bé kêu cứu, tiếng kêu thất thanh của nàng khiến em chợt tỉnh ngộ nhưng muộn quá rồi, một đám người đã chạy đến. Họ quy cho em tội hiếp dâm. Một thằng ăn cắp, hư hỏng, giờ lại biến thành một yêu râu xanh. Em không thể thanh minh, không thể giải thích. Ai cũng biết trước đó em đã từng lấy trộm dây chuyền để tặng nàng, giờ chắc là vì không kiềm chế được mà nảy ý đồ xấu. Họ giam em lại, chẳng cần biết đúng sai thế nào, đầu tiên họ sẽ đánh em bằng những dùi cui đau đớn nếu em còn tiếp tục chối tội.
Cuộc đời tàn nhẫn với em quá! Em nhớ đến mẹ, đến bao giờ mẹ mới về đưa em thoát khỏi những khổ cực này.
Thật may, kết quả giám định cô bé đã có thai từ hai tháng trước. Tác giả của bào thai là gã trai từng ôm ấp nàng dạo nọ, gã chỉ là một kẻ lừa bịp, đã có vợ và hai con. Nàng khi biết được sự thật, lại phát hiện mình mang thai thì gã đã cao chạy xa bay. Đang buồn rầu, khóc lóc vì không biết giải quyết thế nào thì em xuất hiện đúng lúc. Nàng đem toàn bộ sự việc đổ lên đầu em. Em thành kẻ gánh tội.
Được minh oan, em trở về làng nhưng cũng chỉ toàn nhận được những cái nhìn bài xích. Ba em mang ít tiền sang nhà bên coi như hỗ trợ. Khi nhìn thấy em lầm lũi ở ngõ, ông tức giận ném cái chổi vào trước mặt em.
- Mày cút đi, đồ mất dạy.
- Được, tôi sẽ không bao giờ trở về cái nhà này nữa. Em hét lên và bỏ đi.
Không ngờ, sau lần đó, em vĩnh viễn không bao giờ về căn nhà đó nữa thật.
Em đến một cửa hàng cầm đồ, cầm cái điện thoại duy nhất có thể liên lạc, lấy tiền bắt chuyến xe vào Đà Nẵng. Lang thang mấy ngày vẫn chưa tìm được việc, tiền thì hết. Em đói, em rét. Em nhớ mẹ, bao giờ mẹ sẽ về đưa em đi, ở đây em cô đơn quá, em khổ quá.
Đến ngày thứ năm, em gặp một đội đang thi công cầu, em xin vào làm nhưng nhìn cái bộ dạng gầy gò, ốm đói của em họ không dám nhận. Em quỳ xuống cầu xin. Nếu em còn không có việc làm, em sẽ chết đói mất. Bà hàng nước bên cạnh nhìn em tội quá, thương quá, nói giúp em mấy câu nên họ mới đồng ý. Họ thấy em xanh xao, yếu ớt nên kêu em không cần làm việc nặng. Chỉ cần trèo lên cầu gỡ mấy đoạn dây thép xuống là được. Em làm chừng được ba mươi phút, bắt đầu thấy hoa mắt, chóng mặt. Hai bàn tay em bủn rủn và chân em không còn trụ được nữa. Em rơi xuống từ độ cao mười mét.
Em cảm nhận được thứ chất lỏng nhầy nhớt, ấm nóng ở đầu đang từ từ chảy ra. Em thấy mẹ em đang đến đón em, mẹ em cười hiền hậu lắm, tóc dài lắm, đẹp lắm, rồi mẹ đột ngột biến mất, tan biến giữa hư không. Em thấy bên kia bờ, cầu sông Hàn rực rỡ ánh đèn. Em từ từ nhắm mắt, khép lại một cuộc đời khi em mới mười tám, khép lại tuổi thanh xuân chưa có lấy một ngày bình yên, tươi đẹp.
Đám tang của em, người ta nghe tiếng khóc ỉ ôi của bà mẹ ghẻ, rồi lại nhìn thấy bà ta hứng khởi, vui vẻ vì nhận được tiền đền bù tai nạn của đứa con hờ. Cũng sau đám tang của em mấy ngày, ba em phát hiện ra mẹ ghẻ giăng díu với một gã nhân tình, không ai khác chính là lão Thế già. Khi sự việc bại lộ, lão và mụ ôm của bỏ chạy. Đứa em trai cứ tưởng là con chung duy nhất của ba em và mẹ ghẻ ai ngờ lại không phải, nó là máu mủ của lão Thế già.
Thế đấy, cuộc đời oan nghiệt thế đấy. Khi ba em cầm sợi dâ
"Cô câm miệng cho tôi!" Chưa kịp phản ứng được chuyện gì đang xảy ra, một cái tát nảy lửa nhanh chóng giáng vào mặt Mỹ Đình. Sức mạnh từ bàn tay in hằn những vết sẹo của anh khiến cả người c[…]
Truyện ngắn

Đôi khi, một điểm yếu của ai đó lại trở thành điểm mạnh vững chãi nhất của họ. Có ưu điểm là một điều tốt nhưng nếu có thể biến khuyết điểm thành lợi thế lại càng là một điều kỳ diệu hơn. Hã[…]
Truyện ngắn
Cuộc sống cuốn ta đi trong cõi động, trong vô vàn những tính toán, bon chen..Có lúc ta chợt quên rằng mình đã có một tuổi thơ đầy vô tư trong sáng, có lúc ta ngỡ rằng lòng mình đã già nua. N[…]
Truyện ngắn

Một cô hàng xóm phiền tóai, ồn ào. Đó là những gì tôi nghĩ về cô trong hai tuẩn đầu mới chuyển tới. Tôi không biết khi tôi đi làm ở nhà ban ngày có những chuyện gì xảy ra?Mà mỗi lúc[…]
Truyện ngắn

Vào một ngày mùa xuân tươi đẹp, một bông hồng đỏ nở rộ đang khoe sắc trong rừng, nhiều loại cây và thực vật cũng đâm chồi nảy nở và phát triển. Khi hoa hồng nhìn xung quanh, một cây thông g[…]
Truyện ngắn

Tình ảo là tình yêu qua net, là tình yêu online, là yêu ai đó mà chưa hề gặp mặt, chưa hề táy cổ năm. Thật sự là với đàn ông bản tính thích "tiền tươi, thóc thật" chuyện yêu trên mạng chỉ là[…]
Truyện Blog

François nghĩ: cô nàng mà gọi một tách cà phê lọc cafein là mình sẽ đứng dậy và chuồn thẳng... Một tách trà, cấm có hơn gì... Vậy thì thứ gì đây? Rượu chắc? Không, vào giờ này thì chẳng ra t[…]
Sách Hay

Khi người đàn ông nói “Anh sẽ không đến tìm em nữa”, bạn đừng buồn phiền, anh ấy sẽ còn tới tìm bạn. Khi phụ nữ nói “Em không muốn gặp lại anh nữa”, cô ấy vẫn muốn gặp lại bạn. Rất ít người[…]
Truyện Blog